Chương 1 - Khi Trái Tim Đã Ch ết

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Lúc tôi ký vào đơn ly hôn, tiểu tam của Lệ Cảnh Thâm đang thử đeo chiếc nhẫn cưới của tôi.

Viên kim cương cấn đỏ cả ngón áp út cô ta, như thể đang rỉ máu.

Lệ Cảnh Thâm chẳng thèm liếc nhìn tôi lấy một cái, chỉ nói với cô ta:

“Thích thì đeo chơi đi, cũ rồi thì mai anh dẫn em đi chọn cái mới.”

Ngòi bút đâm thủng cả giấy.

Tôi ký ba chữ Lâm Vãn Chi”, mạnh đến mức suýt chọc thủng mặt bàn.

Năm năm hôn nhân, không đổi được một ánh mắt nghiêm túc của anh ta.

Bây giờ, tôi tự do rồi.

Tôi tên là Lâm Vãn Chi.

Từng là vợ hợp pháp của Lệ Cảnh Thâm.

Bây giờ, là một cái lon hết hạn sử dụng mà anh ta nóng lòng muốn vứt bỏ.

“Lâm Vãn Chi, chỉ ký cái tên thôi, đừng dây dưa.” Giọng Lệ Cảnh Thâm lạnh như băng, ngón tay gõ gõ mặt bàn đầy mất kiên nhẫn.

Cô gái trẻ bên cạnh anh ta tên là Tô Mạt.

Mặc một chiếc váy nhung vừa nhìn đã biết là hàng hiệu đắt tiền, da trắng như phát sáng.

Lúc này, cô ta đang cẩn thận đeo chiếc nhẫn cưới ba carat của tôi vào ngón tay thon dài của mình.

Kim cương quá lớn, tay cô ta lại nhỏ, đeo vào lắc qua lắc lại.

“Anh Thâm, hình như hơi lỏng thì phải.” Cô ta nũng nịu, khẽ lắc tay.

Lệ Cảnh Thâm cuối cùng cũng rời mắt khỏi tay cô ta, liếc nhìn tôi một cái.

Ánh mắt ấy, như đang nhìn rác rưởi bên đường.

“Thích thì đeo chơi đi, cũ rồi thì mai anh dẫn em đi chọn cái mới.”

Giọng điệu anh ta nhẹ tênh.

Nhưng rơi vào tim tôi lại nặng tựa ngàn cân.

Cũ rồi.

Như đang nói chiếc nhẫn kia.

Lại càng như đang nói đến chính tôi.

Năm năm trước, chính tay anh ta đeo nhẫn cho tôi, nói rằng đó là biểu tượng của “vĩnh hằng”.

Giờ thì, vĩnh hằng đã trở thành trò cười.

Tôi cầm bút lên.

Tay run bần bật.

Ngòi bút chạm vào giấy, loang một mảng mực lớn.

Tô Mạt “phì” cười thành tiếng, giọng the thé chói tai.

“Chị Vãn Chi, đừng buồn nữa mà. Anh Thâm nói rồi, căn nhà này để lại cho chị, còn cả tiền trong thẻ, đủ cho chị sống sung sướng nửa đời sau rồi.”

Cô ta ra vẻ kẻ chiến thắng, như đang bố thí cho kẻ ăn mày.

Lệ Cảnh Thâm nhíu mày, không nói gì.

Coi như mặc định.

Nhà?

Tiền?

Đó là thứ tôi cần sao?

Thứ tôi muốn, là trái tim người đàn ông trước mặt này.

Đáng tiếc, năm năm qua có ủ ấm cũng không nóng lên được.

Tim đã chết rồi, ngược lại lại thấy yên bình.

Tôi hít sâu một hơi, lại đặt bút viết.

Ba chữ Lâm Vãn Chi” mạnh mẽ khắc sâu vào giấy.

Nét cuối cùng vừa dứt, tôi đập mạnh cây bút xuống bàn.

“Bốp!” một tiếng giòn tan.

Lệ Cảnh Thâm và Tô Mạt đều giật mình.

“Xong rồi.” Tôi đẩy bản thỏa thuận qua giọng bình tĩnh đến lạ. “Lệ Cảnh Thâm, từ nay về sau, chúng ta không còn liên quan gì nữa.”

Anh ta cầm lấy tờ giấy, kiểm tra chữ ký.

Động tác dứt khoát, không chút do dự.

“Đồ của cô,” anh ta chỉ vào chiếc vali đơn độc trong góc phòng khách, “dì Vương đã thu dọn giúp rồi.”

Tôi nhìn theo ánh mắt anh ta.

Chiếc vali 24 inch ấy chứa tất cả đồ dùng cá nhân của tôi sau năm năm gả vào nhà họ Lệ.

Thảm hại đến đáng thương.

Thì ra trong mắt anh ta, tất cả những gì thuộc về tôi, chỉ nặng chừng ấy.

“Cảm ơn.” Tôi đi tới, kéo vali lên.

Bánh xe lăn trên nền đất phát ra âm thanh nặng nề.

Như đang nghiền qua trái tim tan vỡ của tôi.

Đến cửa, tôi không quay đầu lại.

“Lệ Cảnh Thâm, chúc anh toại nguyện.”

Cánh cửa đóng sập lại.

Tôi nghe thấy giọng Tô Mạt mềm nhũn vang lên: “Anh Thâm, cuối cùng cô ta cũng đi rồi, chúng ta có thể…”

Phía sau đó, bị cánh cửa dày cộp chặn lại.

Thế cũng tốt.

Mắt không thấy, lòng bớt phiền.

Tôi bước ra khỏi căn biệt thự lộng lẫy mà lạnh lẽo như hầm băng ấy.

Gió cuối thu lạnh như dao cứa vào mặt.

Tôi kéo theo chiếc vali nhẹ bẫng, như một hồn ma vất vưởng.

Điện thoại vang lên.

Là bạn thân Giang Lai, giọng hấp tấp như cháy nhà:

“Vãn Chi! Sao rồi? Ký chưa? Cái đồ họ Lệ đó có bắt nạt cậu không? Con tiện nhân kia có ở đó không?”

Một tràng câu hỏi nện xuống.

Mũi tôi cay xè, suýt không kìm được.

“Ký rồi.” Tôi hít hít mũi, cố giữ giọng bình thường. “Vừa mới ra khỏi nhà.”

“Má nó! Đồ cẩu nam nữ!” Giang Lai bên kia chửi om lên. “Chờ đấy! Gửi định vị cho tớ! tớ tới ngay! Dẫn cậu đi ăn một bữa thật đã, chúc mừng cuộc đời mới! Mặc kệ cái danh phu nhân hào môn, bà đây không làm nữa!”

Hai mươi phút sau.

Chiếc Beetle đỏ chót loè loẹt của Giang Lai phanh kít trước mặt tôi.

Cô ấy nhảy xuống xe, ôm chầm lấy tôi.

“Bảo bối! Khổ thân cậu rồi!”

Cái ôm ấm áp pha mùi nước hoa đặc trưng của cô ấy.

Nước mắt tôi cuối cùng cũng vỡ òa.

Tựa vào vai cô ấy, tôi khóc như một con ngốc.

Năm năm nhẫn nhịn.

Năm năm uất ức.

Năm năm làm vợ mà như không tồn tại.

Giây phút này, tuôn trào theo từng giọt nước mắt.

Giang Lai vỗ lưng tôi, không khuyên nhủ, chỉ chửi:

“Khóc đi! Khóc thật đã! Khóc cho hết xui xẻo!”

“Cái thằng khốn Lệ Cảnh Thâm, mù cả mắt lẫn tim! Có ngọc quý không biết giữ, lại đi nhặt con mắt cá!”

“Còn con Tô Mạt kia, nhìn là biết mặt sửa! Ngực độn, mông nhét! Mà làm như vinh quang lắm vậy!”

Cô ấy chửi sướng miệng.

Tôi khóc đến trời long đất lở.

Người qua đường nhìn chằm chằm.

Kệ họ.

Khóc đủ rồi, Giang Lai nhét tôi lên ghế phụ.

“Đi! Chị dẫn cậu đi quẩy! Lẩu! Nướng! Tôm cay! Ăn tới khi no nê! Hôm nay không say không về!”

Xe khởi động.

Tôi nhìn cảnh vật ngoài cửa sổ lùi dần về sau.

Cái nhà tù hào nhoáng đã giam cầm tôi suốt năm năm qua càng lúc càng xa.

Tim tôi, như thể khuyết mất một mảnh.

Nhưng lạ thay, cũng nhẹ nhõm hơn nhiều.

Ít nhất, tôi có thể hít thở một cách tự do.

Nhà của Giang Lai không lớn, hai phòng ngủ một phòng khách, nhưng rất ấm cúng.

Chất đầy họa cụ và đủ thứ đồ linh tinh kỳ quái của cô ấy.

Tôi ổn định lại ở đó.

Trở thành “người phụ nữ thất hôn” mà cô ấy cưu mang.

Cuộc sống dường như đã quay lại quỹ đạo bình yên.

Chỉ là, cơ thể có chút bất ổn.

Thường xuyên buồn ngủ, buồn nôn, ngửi thấy mùi dầu mỡ là muốn ói.

Ban đầu còn tưởng do bị tổn thương tâm lý quá nặng.

Cho đến khi kinh nguyệt trễ gần một tháng.

Một ý nghĩ đáng sợ đột nhiên hiện lên trong đầu.

Tôi lao vào hiệu thuốc, mua liền mấy que thử thai đủ các nhãn hiệu.

Chui vào nhà vệ sinh chật chội.

Nhìn chằm chằm vào hai vạch đỏ rực rỡ như đâm vào mắt.

Một que, hai que, ba que…

Đều vậy cả.

Tôi ngồi bệt xuống nền gạch lạnh buốt.

Đầu óc trống rỗng.

Tôi… có thai rồi.

Sau khi tôi ký vào đơn ly hôn, hoàn toàn rời khỏi cuộc đời Lệ Cảnh Thâm.

Số phận lại giỡn mặt tôi một vố thật lớn.

Giang Lai tan làm về, thấy tôi ngồi ngây dại bên đống que thử thai vứt đầy đất, mắt cô ấy sắp rớt khỏi tròng.

“Vãi! Lâm Vãn Chi! Cậu … cậu trúng thưởng rồi?!”

Cô ấy lao đến, nhặt que thử lên xem đi xem lại.

“Của ai? Thằng khốn Lệ Cảnh Thâm? Trước khi ly hôn hay sau khi?”

Tôi mơ màng gật đầu.

“Chắc là… đêm trước khi ly hôn.”

Ký ức mơ hồ.

Hôm đó, Lệ Cảnh Thâm say rượu về nhà, người toàn mùi nước hoa lạ.

Anh ta tưởng tôi là ai?

Tô Mạt?

Hay một người phụ nữ khác?

Động tác thô bạo, không chút thương tiếc.

Như đang hoàn thành nhiệm vụ, hoặc trút giận.

Xong việc thì lăn ra ngủ.

Tôi mở mắt thao thức trong bóng tối đến tận sáng.

Vừa nhục nhã, vừa bất lực.

Không ngờ, chỉ một lần ấy.

Giang Lai tức đến mức nổ tung tại chỗ.

“Đậu má! Lệ Cảnh Thâm còn là người không? Cầm thú! Súc sinh! Không bằng cầm thú!”

Cô ấy vớ điện thoại định gọi luôn.

“Tớ phải gọi cho nó! Bắt nó chịu trách nhiệm!”

“Đừng!” Tôi lao đến giật phắt điện thoại, “Lai Lai, đừng gọi!”

“Tại sao?!” Giang Lai vừa gấp vừa giận, “Đây là nghiệp của nó! Dựa vào đâu để nó phủi tay không quan tâm?!”

Tôi nhìn những vạch đỏ chói mắt dưới sàn.

Trong lòng loạn như tơ vò.

“Chịu trách nhiệm?” Tôi cười, nụ cười còn khó coi hơn cả khóc, “Chịu kiểu gì? Tái hôn à? Rồi sống tiếp những ngày như quả phụ? Nhìn nó tình tứ với tiểu tam ngay trước mặt tớ?”

“Hay là cho tớ một cục tiền, như bố thí ăn mày, rồi mua đứt đứa bé này?”

Giang Lai im lặng.

Với sự lạnh lùng của Lệ Cảnh Thâm và thói hợm hĩnh của Tô Mạt, hai tình huống đó đều hoàn toàn có thể xảy ra.

“Vậy… phá bỏ?” Giọng cô ấy thấp xuống, mang theo sự do dự và xót xa.

Tôi vô thức đặt tay lên bụng dưới phẳng lì.

Nơi này, đang có một sinh linh bé nhỏ.

Là đứa trẻ cùng tôi mang chung huyết thống.

Năm năm ở nhà họ Lệ, tôi đã không biết bao lần mơ về việc có một đứa con.

Biết đâu, có con rồi, Lệ Cảnh Thâm sẽ nhìn tôi một cái?

Biết đâu, có con rồi, căn nhà ấy sẽ có chút hơi ấm?

Nhưng lần nào anh ta cũng làm biện pháp.

Anh ta nói thẳng: Lâm Vãn Chi, đừng mơ dùng con để trói buộc tôi. Cô không xứng.”

Giờ thì, đứa trẻ không được mong đợi này lại đến vào lúc tôi thê thảm nhất.

“tớ không biết…” Tôi ôm đầu gối, vùi mặt vào lòng, giọng nghèn nghẹn, “Lai Lai, tớ thật sự không biết…”

Phá thì không nỡ.

Sinh thì lấy gì nuôi?

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)