Chương 7 - Khi Trái Tim Chết Lặng
Ba ngày sau, rốt cuộc ta cũng mò đến tửu lâu Tụ Hiền.
Triệu Tuân đến sớm hơn ta một lúc. Đồ ăn trên bàn đã dọn sẵn, nhìn lướt qua toàn là các món sơn hào hải vị đầy ắp thịt thà.
Triệu Tuân cười nói: “Ta nhớ lúc nhỏ Tam tỷ tỷ thích ăn thịt nhất, đồ ăn càng dầu mỡ tỷ càng thích.”
Ta thầm cảm thán trong lòng, chàng nhớ rõ thật đấy.
Chỉ là sau này, do Chu Diệp rất thích ăn chay nên ta chẳng bao giờ ăn thịt trước mặt hắn, sợ bị hắn thấy bộ dạng thô lỗ khi gặm thịt của mình.
Triệu Tuân gắp một miếng thịt bỏ vào bát ta: “Nếm thử xem.”
Ta dè dặt liếc trộm chàng một cái. Chàng trông có vẻ rất vui sướng gắp một miếng thịt bỏ vào miệng nhai.
Một bàn toàn thức ăn ngon thế này, khoan bàn đến việc Triệu Tuân định nói gì, ta cứ vỗ về con sâu đói trong bụng trước đã.
Ta ăn thử miếng thịt trong bát, thơm ngon mềm mại, vô cùng vừa miệng.
Thấy ta nhanh chóng ăn hết một miếng thịt, Triệu Tuân lại liên tục gắp thịt vào bát ta. Cho đến khi ta đã no khoảng bảy phần, tiểu nhị của tửu lâu bỗng bưng lên một món ăn mặn.
Ta nhìn đĩa thức ăn trông giống như cái đầu, lại còn có cả răng, nhịn không được bèn hỏi: “Món này là gì vậy?”
Triệu Tuân gắp một miếng, vừa ăn vừa đáp: “Đầu thỏ tê cay, cay xé lưỡi ngon lắm đấy, thử không?”
Ta: “…”
Ngây ngẩn hồi lâu, ta mếu máo, thều thào đáp: “Thần nữ không thích ăn thịt thỏ.”
Triệu Tuân tỏ vẻ ngạc nhiên: “Thế à? Nhưng lúc nãy ta thấy tỷ ăn thịt thỏ say sưa lắm cơ mà!”
Ta lập tức trố mắt ra, nhìn đống món ăn bày la liệt trên bàn: từ hấp, hồng xíu, chiên rán cho đến xào lăn…
“Nh…những… món này… đều là thịt… thịt thỏ sao?” Ta cứng đờ quay đầu nhìn Triệu Tuân, lắp bắp hỏi.
Triệu Tuân khẽ nhướng đôi mày kiếm, lấy khăn lau vệt dầu mỡ trên miệng với vẻ không liên quan: “Tam tỷ tỷ nghĩ sao nào?”
Chàng kéo dài giọng điệu khi nói câu đó.
18.
Ta nhắm chặt hai mắt, hít một hơi thật sâu.
Thỏ con đáng yêu thế cơ mà… Ta đúng là tội lỗi ngập đầu!
Triệu Tuân cầm đũa lên, lại gắp một miếng đầu thỏ bỏ vào chiếc đĩa sạch bên cạnh, sau đó rửa tay, rồi cứ thế đủng đỉnh xé từng miếng thịt trên cái đầu thỏ ra.
Một lát sau, chàng đẩy đĩa thịt đến trước mặt ta: “Như vầy đã dám nếm thử chưa?”
Ta nhìn đĩa thịt, bất động thanh sắc.
Sắc mặt Triệu Tuân bỗng lạnh xuống, trầm giọng nói: “Tam tỷ tỷ, đây là đích thân ta xé thịt cho tỷ đấy.”
Tim ta giật thót, ngượng ngùng cầm đũa gắp một miếng bỏ vào miệng.
Ưm… Quả nhiên là cay xé ngon tuyệt cú mèo, ăn xong lại muốn ăn nữa…
Bữa này ta ăn uống no say hể hả. Triệu Tuân thong thả nhấp một ngụm trà thanh, sau đó hỏi: “Ba ngày qua Tam tỷ tỷ đã suy nghĩ thế nào rồi?”
Ta đang định lén gắp thêm miếng thịt nữa, động tác bỗng chốc cứng đờ, đôi đũa rớt loảng xoảng xuống chiếc đĩa trên bàn.
19.
Trong phòng bao tĩnh mịch đến mức một cây kim rơi xuống đất cũng có thể nghe thấy.
Hồi lâu sau, ta mới cẩn trọng dè dặt hỏi: “Điện hạ muốn thần nữ làm Thái tử phi, chẳng lẽ là vì có tình ý với thần nữ sao?”
Trước khi đến đây ta đã soạn sẵn kịch bản rồi.
Triệu Tuân làm sao mà thích ta cho được?
Chắc chắn lúc này chàng sẽ biện minh một tràng lý do tại sao phải lấy ta, đến lúc đó ta sẽ dõng dạc nói lại rằng:
“Xin lỗi Thái tử điện hạ, thần nữ vừa mới từ hôn với Chu thế tử của phủ Hiển Bình Hầu. Bây giờ thần nữ chỉ muốn tìm một lang quân thực sự yêu thương và bảo vệ mình.”
Nhưng ai ngờ, Triệu Tuân lại không mảy may do dự đáp lại: “Tam tỷ tỷ có hiểu lầm gì với ta chăng?”
Ta khó hiểu nhìn chàng.
Đôi mắt chàng tựa như biển sâu u tĩnh, cứ thế trầm mặc nhìn ta, rồi cười nhạt một tiếng khinh miệt: “Ta ở Trần Châu nhiều năm, đã nhẫn nhịn quá lâu rồi. Bây giờ làm sao ta có thể ép uổng bản thân đi cưới một nữ nhân mà ta không thích làm thê tử?”
Ta ngớ người.