Chương 4 - Khi Trái Tim Chết Lặng
Ta cầm quạt lụa phe phẩy, lười biếng đưa mắt nhìn ra ngoài. Một nam nhân mặc trường bào trắng muốt lọt vào tầm mắt.
Chỉ nhìn ngoại hình, người này quả thực phiêu diêu thoát tục, không vương bụi trần, tuấn mỹ vô song.
Nhưng gặp lại hắn, trong lòng ta đã không còn nổi lên bất kỳ gợn sóng nào nữa.
Vậy mà Chu Diệp với vẻ mặt lạnh nhạt, gạt qua đám đông, đi thẳng về phía đình thủy tạ chỗ ta đang ngồi.
Gió mát chợt thổi qua vạt váy đỏ tươi tung bay như những cánh bướm dập dờn, rực rỡ chói lọi, không hề có chút “Dung tục, không lọt nổi vào mắt” như lời Chu Diệp từng chê bai.
Chu Diệp đi đến trước mặt ta, trong mắt xẹt qua chút chấn động, nhưng rất nhanh sau đó ánh mắt lại càng trở nên lạnh lẽo.
Phía sau hắn là gã hộ vệ luôn theo sát bên người. Trên tay gã hộ vệ đang nâng một chiếc hộp gấm bằng gỗ đỏ rất tinh xảo.
“Trước đó Minh tam cô nương từng nói muốn trả lại tín vật đính ước của hai nhà, hôm nay ta đã mang nó đến đây. Không biết tín vật mà phủ Hiển Bình Hầu tặng cho Minh phủ, bao giờ quý phủ mới định trả lại đây?”
Chu Diệp trước kia là hạng người gì? Dù lạnh nhạt nhưng luôn chu toàn lễ nghĩa.
Bây giờ hắn lại chường mặt ra trước bàn dân thiên hạ đến tìm ta, chỉ để đòi lại tín vật đính ước năm xưa…
Ta kinh ngạc đến mức đánh rơi cả chiếc quạt lụa trên tay.
Tên hộ vệ của hắn dâng hộp gấm đến trước mặt ta. Ta ngượng ngùng đưa tay nhận lấy, lại nghe Chu Diệp hỏi tiếp: “Sao Minh tam cô nương không trả lời câu hỏi của bản thế tử?”
Ta: “…”
Tuy rằng người xin Hoàng thượng hủy hôn là ta, nhưng xem ra hắn mới là người nhiệt tình với việc hủy hôn này nhất đấy chứ.
“Ta đã phái người đến quý phủ trả tín vật từ lâu rồi. Nếu thế tử chưa nhận được, chắc là bọn hạ nhân trong phủ của ta lười biếng lơ là rồi. Hôm nay về ta nhất định sẽ phạt chúng một trận.”
Ta vừa dứt lời, Chu Diệp chưa kịp phản ứng thì Lương Ngọc Kiều đứng bên cạnh đã cười nhạo: “Ta thấy chẳng phải do bọn hạ nhân lười biếng đâu. Rõ ràng là tự mình còn vương vấn nên mới bá chiếm tín vật của nhà người ta không chịu trả thì có.”
Ta chẳng thèm đôi co với Lương Ngọc Kiều. Ngay lúc đó, Chu Diệp hừ lạnh một tiếng, khuôn mặt dửng dưng không chút cảm xúc.
Rồi bất ngờ thay, hắn lại quay đầu nhìn sang Lương Ngọc Kiều.
Xưa nay Chu Diệp chưa bao giờ thèm nhìn thẳng Lương Ngọc Kiều một lần nào. Bị hắn nhìn như thế, ả ta lập tức đỏ bừng mặt vì xấu hổ, nhưng ánh mắt lại ẩn chứa tình ý miên man không giấu được.
Ngờ đâu, Chu Diệp bật cười nhạt một tiếng, trong mắt lộ rõ vẻ chán ghét.
Lát sau, hắn thu hồi ánh mắt, quay sang nhìn ta:
“Bản thế tử không phải là món đồ vật để các người đùn đẩy cho nhau. Mong Minh tam cô nương sau này ăn nói cho cẩn trọng!”
Hiểu rồi. Thảo nào hôm nay hành động của Chu Diệp lại đi ngược với tác phong chu toàn lễ nghĩa thường ngày của hắn.
Chắc chắn là lúc nãy ta xỉa xói Lương Ngọc Kiều đã lọt vào tai hắn.
Nghĩ kỹ lại, khoảng thời gian từ lúc ta chọc tức Lương Ngọc Kiều đến bây giờ vừa vặn tầm nửa canh giờ. Lẽ nào hắn cố tình sai người vòng về phủ lấy tín vật đến đây, rồi trước mặt bao người báo cái thù lời nói lúc nãy của ta?
Trước giờ ta chỉ nghĩ hắn lạnh lùng, nay mới biết hắn cũng là kẻ hẹp hòi, để bụng.
May quá!
Ta và hắn đã ân đoạn nghĩa tuyệt, chẳng còn dính líu gì nữa.
11.
Chỉ trong vòng một tháng ngắn ngủi, Ninh Vương Triệu Tuân – người vừa được gọi về kinh – đã được Hoàng thượng phong làm Thái tử.
Lần này Triệu Tuân hồi kinh, các đại gia tộc rục rịch dốc toàn lực muốn đưa con gái nhà mình vào Đông Cung. Nếu không làm được Thái tử phi thì làm Lương đệ cũng tốt.
Hôm ấy, Thái hậu mở tiệc trong cung, lấy danh nghĩa là thưởng hoa, nhưng thực chất là để tuyển phi cho Thái tử.