Chương 12 - Khi Trái Tim Chết Lặng
Càng nói giọng ta càng nhỏ dần, cuối cùng nghẹn ngào không thốt nên lời.
Vết thương trên ngực chàng vẫn còn rỉ máu, mà trên người chàng nào chỉ có mỗi vết thương này…
Triệu Tuân lại hoàn toàn không để tâm: “Không liều mạng xông pha giành lấy chiến công, lấy gì ta đánh bại Chu Diệp, lấy gì để danh chính ngôn thuận xin phụ hoàng ban ân điển?”
“Tam tỷ tỷ, ngôi vị Thái tử ta muốn, nhưng tỷ, ta cũng muốn. Tâm phúc dưới trướng ta ai mà không biết Triệu Tuân ta tàn nhẫn độc ác, làm việc quyết đoán. Thế nhưng điều duy nhất ta sợ, đó là cô nương ta cất giấu sâu tận trong tim đến cuối cùng vẫn không chịu nhận ta.”
Một tràng những lời này của chàng khiến nước mắt ta cứ thế tuôn rơi lã chã.
Ta nức nở: “Sao chàng không đi đường chậm một chút, vết thương đau lắm phải không.”
Triệu Tuân bỗng vươn tay kéo tuột ta vào lòng. Ta cẩn thận tránh đụng trúng vết thương trên ngực chàng, cứ thế ngoan ngoãn để chàng ôm chặt. Rồi ta nghe giọng chàng thì thầm thật dịu dàng bên tai:
“Tết Trung Thu, ta muốn về đón Tết cùng tỷ.”
30.
Ngày mười tám tháng Tám, Hoàng thượng ban hôn, sắc phong ta làm Thái tử phi.
Nghe đồn ngày hôm đó, Chu Diệp đã quỳ gối trước ngự thư phòng, cầu xin Hoàng thượng thu hồi thánh mệnh.
Một trận mưa lớn đầu thu trút xuống, Chu Diệp quỳ trong màn mưa suốt một đêm, mãi đến sáng hôm sau mới hộc máu, ngất lịm đi.
Chu Diệp ốm liệt giường hơn một tháng trời, sau đó tự xin dời kinh đô, đóng quân ngoài biên ải.
Trước khi rời kinh, hắn sai người gửi đến Minh phủ một món quà, gọi là quà tân hôn dành cho Thái tử phi. Đã nói như vậy thì Minh phủ đương nhiên phải nhận.
Món quà hắn gửi tới lại là một chiếc hộp gấm bằng gỗ đỏ. Khi mở ra nhìn thấy vật bên trong, ta đã sững sờ.
Bên trong là một chiếc khóa vàng. Đây mới chính là tín vật mà Minh phủ năm xưa trao cho phủ Hiển Bình Hầu lúc đính ước, mang ý nghĩa dùng khóa kết nối hai nhà, từ đó về sau sẽ trở thành người một nhà.
“Tang Lạc, chiếc hộp gấm lần trước ta đem từ tiệc hoa trà về đang để ở đâu rồi?”
Hôm mang tín vật Chu Diệp trả lại từ buổi tiệc về, ta chưa từng mở ra xem.
Tang Lạc cười đáp: “Nô tỳ đi lấy cho người ngay.”
Một lát sau, Tang Lạc đem đến một chiếc hộp gấm gỗ đỏ y hệt.
Ta mở hộp gấm ra, nằm chễm chệ bên trong là một chiếc vòng ngọc.
Chiếc vòng ngọc này ta đã từng thấy vô số lần. Phu nhân của phủ Hiển Bình Hầu, mẫu thân của Chu Diệp, đã từng cười nói với ta: “Chiếc vòng trên tay ta là do lão thái thái truyền lại lúc ta gả cho Hầu gia. Đợi sau này con và Diệp nhi thành thân, chiếc vòng này sẽ được truyền lại cho con.”
Lúc đó ta đã e thẹn đỏ bừng mặt, trong lòng mừng rỡ vô cùng.
Ta không hề hay biết rằng Chu Diệp đã sớm đem một vật trân quý như thế tặng cho ta. Chắc hẳn hôm đó hắn đã đi xin mẫu thân hắn.
Có lẽ ta đã hiểu lầm Chu Diệp, hắn thật sự chỉ là không biết cách chung đụng với người mình thích mà thôi.
Chỉ là, đã lỡ mất rồi, thì chính là lỡ mất nhau thật rồi.
Ta vô cùng trịnh trọng giao lại chiếc hộp gấm cho Tang Lạc: “Chiếc vòng này, ngày mai em đích thân đến phủ Hiển Bình Hầu trả lại cho Hầu phu nhân.”
31.
Ngày hai mươi chín tháng Mười, ngày lành tháng tốt để cưới gả.
Sau khi bái thiên địa cùng Triệu Tuân, Tang Lạc đỡ ta về tẩm điện.
Triệu Tuân mãi chưa thấy về, Tang Lạc sợ ta phải chịu ấm ức liền an ủi: “Nương nương, để nô tỳ ra ngoài xem thử. Có khi Thái tử điện hạ uống say quá, đi nhầm phòng cũng nên.”
Nhưng Tang Lạc vừa chạy ra ngoài một lát đã hớt hải quay lại.
“Nương nương, Đông Cung rộng quá nô tỳ bị lạc đường. Tình cờ đụng phải hai tên thị vệ mà Thái tử điện hạ mang từ Trần Châu về. Nô tỳ nghe lén được bọn họ nhắc đến chuyện Chu thế tử công thành ngày hôm đó.”
…
32.