Chương 1 - Khi Trà Sữa Gặp Sinh Viên Nghèo
Tôi là “sinh viên nghèo” được cả lớp công nhận.
Bạn học thay phiên nhau “nuôi” tôi.
Người thì tranh nhau mua cơm cho tôi, người mua trà sữa, người nhét quần áo cho tôi, người góp tiền sinh hoạt phí.
Cố vấn học tập còn đuổi theo tôi để bắt tôi làm hồ sơ xin trợ cấp.
Tôi nói nhà tôi thật sự không nghèo.
Bọn họ lại nói:
“Cậu đừng cố gồng nữa, bọn tớ hiểu mà.”
Mãi đến kỳ nghỉ, tôi mời họ đến nhà chơi.
Bọn họ đứng giữa thảo nguyên mênh mông vô tận, nhìn đàn bò dê đông không đếm xuể, tập thể im lặng.
Bạn cùng phòng quay đầu hỏi tôi:
“Nhà cậu còn thiếu sinh viên nghèo không?”
1. Cú sốc mang tên trà sữa mặn
“Trà sữa còn có loại mặn á?”
Lần đầu tiên tôi nói câu này với bạn cùng phòng, ba người đối diện đồng loạt sững sờ.
Cốc trà sữa khoai môn trân châu trong tay Lý Vũ Đồng suýt nữa rơi xuống. Cốc nhựa lắc lư, cô ấy chọc ống hút ba lần cũng không chọc thủng được màng dán niêm phong.
Tôi gật đầu, nhưng mắt vẫn không rời khỏi cốc trà sữa trong tay Lý Vũ Đồng.
Tôi nhìn nó một cách thẳng thắn, không hề che giấu, thậm chí còn mang theo chút thành kính.
Cứ như thứ Lý Vũ Đồng đang cầm không phải là cốc trà sữa khoai môn trân châu mười lăm tệ, mà là bảo vật quý hiếm gì đó.
“Cậu từng uống trà sữa ngọt chưa?” Triệu Thư Tình từ giường tầng trên thò đầu xuống hỏi.
Tôi lắc đầu, tóc đuôi ngựa cũng lắc theo hai cái:
“Chưa. Chỗ nhà tớ không có trà sữa ngọt, toàn là trà sữa mặn thôi. Dùng trà viên nấu, cho muối có khi còn cho cả gạo rang.”
Ký túc xá im lặng khoảng hai giây.
Đường Tâm ngồi bật dậy trên giường, vẻ mặt phức tạp:
“Vậy từ nhỏ đến lớn cậu uống toàn trà sữa mặn à?”
“Ừ.”
“Chưa từng uống trà sữa trân châu?”
“Trân châu là gì?”
Câu hỏi này khiến cả ký túc xá nổ tung.
Lý Vũ Đồng không nói hai lời, nhét luôn cốc trà sữa của mình vào tay tôi:
“Cậu uống đi, thử đi, ngay bây giờ.”
Tôi nhận lấy cốc trà sữa vô cùng cẩn thận, hai tay nâng niu như đang bưng một bát canh nóng.
Tôi đưa lên ngửi trước, lông mày hơi nhíu lại, sau đó ghé ống hút vào miệng nhấp một ngụm.
Cả ký túc xá đều nhìn tôi.
Tôi nhấp ngụm đầu tiên, khựng lại một chút, rồi nhấp tiếp ngụm thứ hai.
Sau đó mắt tôi lập tức sáng bừng, như thể vừa phát hiện ra một vùng đất mới.
Tôi cúi đầu nhìn mấy viên trân châu đen trong cốc, hút một viên lên, nhai vài cái rồi ngây người.
“Sao thế? Không ngon à?” Lý Vũ Đồng hơi căng thẳng.
Tôi ngẩng đầu lên, hốc mắt hơi đỏ.
“Ngon quá.” Tôi nói, giọng hơi nghẹn. “Tớ chưa từng uống thứ này bao giờ. Nó ngọt, bên trong còn có cái mềm mềm này, gọi là trân châu đúng không? Nó làm bằng gì vậy? Sao nó lại mềm? Sao nó lại màu đen?”
Ba bạn cùng phòng nhìn nhau.
Triệu Thư Tình trèo xuống giường, đi đến trước mặt tôi, nghiêm túc nhìn tôi.
Không giống giả vờ.
Sự kinh ngạc và vui mừng đó không thể diễn được.
Huống hồ chỉ vì một cốc trà sữa mười lăm tệ thì cần gì phải diễn đến mức này?
Đường Tâm dè dặt hỏi:
“Bình thường ở nhà cậu… không uống nước ngọt à?”
“Có chứ, trà sữa.” Tôi nói rất đương nhiên, sau đó lại nhận ra gì đó, bổ sung thêm một câu: “Mặn.”
“Ngoài trà sữa ra thì sao?”
Tôi nghĩ một lát:
“Còn có nước lọc.”
“…”
Ký túc xá lại im lặng.
Mắt Lý Vũ Đồng cũng đỏ theo. Cô ấy nhớ hồi nhỏ nhà mình điều kiện không tốt, lần đầu được uống Coca cũng có phản ứng y như vậy.
Cô ấy vỗ vai tôi:
“Không sao, sau này chị mua cho cậu mỗi ngày.”
Tôi ngẩng đầu nhìn cô ấy, vẻ mặt chân thành:
“Không cần mua mỗi ngày đâu, đắt lắm.”
Mười lăm tệ mà đắt lắm?
Lý Vũ Đồng hít sâu một hơi, quay sang nhìn Triệu Thư Tình.
Triệu Thư Tình cũng đang nhìn cô ấy.
Hai người dùng ánh mắt hoàn thành một cuộc đối thoại trọn vẹn:
Đứa nhỏ này rốt cuộc nhà nghèo đến mức nào vậy?
2. Ma lạt thang
Đường Tâm còn trực tiếp hơn.
Cô ấy móc điện thoại từ dưới gối ra, mở app đặt đồ ăn:
“Nhu Nhu, cậu chưa ăn cơm đúng không? Tối nay muốn ăn gì? Tớ mời.”
Mắt tôi lại sáng lên:
“Gì cũng được à?”
“Muốn gọi gì cũng được.”
“Cái… cái món hôm qua tớ thấy các cậu ăn ấy, có rất nhiều sốt ấy, là gì vậy?”
“Ma lạt thang?”
“Đúng! Cái đó ngon không?”
Đường Tâm há miệng, định nói ma lạt thang thì có gì mà ngon với không ngon, chẳng phải chỉ là ma lạt thang thôi sao.
Nhưng nhìn ánh mắt đầy mong chờ của tôi, cô ấy nuốt câu đó lại.
“Ngon, cực kỳ ngon, tớ đặt cho cậu.”
Tối hôm đó, tôi ăn hết một bát ma lạt thang đầy ắp, đến nước canh cũng uống sạch.
Đường Tâm gọi vị cay vừa. Tôi vừa ăn vừa sụt sịt, vừa lau mồ hôi vừa không ngừng nhét đồ ăn vào miệng.
Ăn đến cuối, mặt tôi đỏ bừng nhưng vẫn không dừng lại.
Lý Vũ Đồng nhìn không nổi nữa:
“Cậu đừng cố nhồi nữa.”
“Không cố.” Miệng tôi còn đang ngậm đồ ăn, nói không rõ tiếng. “Tớ vẫn ăn được.”
“Cậu ăn hết cả bát to rồi đấy.”
“Ở nhà tớ ăn được hai bát mì liền.”
Triệu Thư Tình và Đường Tâm đồng thời nhìn nhau.
Hai bát mì.
Hình ảnh đó quá rõ ràng.
Một cô gái gầy gò nhỏ bé, ở nhà chỉ có thể ăn mì, còn ăn không no nên phải ăn hai bát.
Đến trường, ngay cả ma lạt thang cũng cảm thấy là mỹ vị nhân gian, ngay cả cốc trà sữa mười lăm tệ cũng thấy đắt.
Triệu Thư Tình nghĩ đến đôi giày hơn hai nghìn tệ của mình, tự nhiên thấy hơi chột dạ.