Chương 7 - Khi Tôi Trở Về Từ Cõi Chết

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Hôm sau, anh ta nhìn thấy miếng băng gạc trên tay tôi, chỉ hỏi đúng một câu:

“Lại bị thương à?”

Tôi gật đầu.

Anh ta cau mày.

“Văn Khê, đến khi nào cô mới bớt để người khác phải bận tâm đây?”

Vết thương này, anh ta từng thấy.

Chỉ là chắc đã quên từ lâu rồi.

Thẩm Chấp Xuyên phóng to bức ảnh.

Ánh mắt dừng lại trên vết sẹo, hồi lâu không rời đi.

“Chấp Xuyên?”

Đường Khởi khẽ gọi anh ta.

Anh ta không đáp lời.

Cô ta bước đến bên anh ta.

Sau khi nhìn rõ bức ảnh, sắc mặt lại trắng thêm vài phần.

“Đây là gì vậy?”

“Thi thể sáng nay.”

Thẩm Chấp Xuyên ngẩng đầu nhìn cô ta.

“Em có nhận ra vết sẹo này không?”

Hàng mi Đường Khởi khẽ run lên.

Rất nhanh, cô ta tỏ ra hoang mang.

“Sao em nhận ra được?”

“Chẳng phải anh nói nạn nhân mặc quần áo của em sao?”

“Có thể trước đây cô ta từng gặp em.”

“Hoặc là…”

Cô ta ngập ngừng, không nói tiếp.

Thẩm Chấp Xuyên nhìn cô ta chằm chằm.

“Hoặc là gì?”

Đường Khởi cắn môi.

“Em không muốn nói xấu chị Văn Khê sau lưng.”

“Nói đi.”

Giọng điệu anh ta trầm xuống.

Đường Khởi lúc này mới thở dài.

“Dạo trước, em phát hiện ra vài bộ quần áo của mình không cánh mà bay.”

“Em cứ tưởng lúc chuyển nhà bị mất, nên không để ý.”

“Sau đó có một lần, em đến nhà anh chị đưa tài liệu, nhìn thấy chị Văn Khê đang đứng trước gương thử áo khoác của em.”

Tôi sững sờ.

Cô ta đang nói dối.

Chiếc áo khoác đó, là do cô ta cố tình treo trong phòng để quần áo nhà tôi.

Lúc tôi phát hiện ra, trong túi thậm chí còn có một cuống vé xem phim của cô ta và Thẩm Chấp Xuyên.

Suất chiếu đó kết thúc lúc một giờ sáng.

Và ngày hôm đó, Thẩm Chấp Xuyên bảo với tôi rằng anh ta trực đêm ở cơ quan.

“Tại sao cô ấy lại thử quần áo của em?” Thẩm Chấp Xuyên hỏi.

Đường Khởi rũ mắt.

“Em không biết.”

“Có thể chỉ là tò mò.”

“Chấp Xuyên, anh đừng nghĩ nhiều, chị Văn Khê chắc không có ác ý đâu.”

Cô ta càng giải thích thay tôi, lại càng làm hành động của tôi trở nên kỳ quặc.

Quả nhiên, sự chần chừ giữa hai hàng lông mày của Thẩm Chấp Xuyên dần tan biến.

“Cô ta còn lấy thứ gì của em nữa?”

“Không có.”

Đường Khởi trả lời quá nhanh.

Cô ta ý thức được điều đó, lập tức bổ sung một câu:

“Ít nhất là theo em biết.”

Thẩm Chấp Xuyên nhìn về phía phòng làm việc.

Chiếc váy cưới lặng lẽ đứng trong ánh đèn lờ mờ.

“Cô ta có từng bắt chước kiểu tóc của em không?”

Đường Khởi không trả lời.

Chỉ theo phản xạ đưa tay vuốt nhẹ mái tóc ngắn ngang vai của mình.

Đủ rồi.

Ánh mắt Thẩm Chấp Xuyên lạnh đi.

Tôi rốt cuộc cũng hiểu, thì ra nói dối không cần phải kể trọn vẹn.

Chỉ cần cho anh ta một hướng đi, anh ta sẽ tự nhiên bổ sung nốt phần còn lại của câu chuyện thay cho Đường Khởi.

Tôi cắt tóc ngắn, là trước khi chụp ảnh quảng bá cho đợt tái khởi động thương hiệu.

Tôi mặc áo khoác của Đường Khởi, là để trả lại đồ cho cô ta.

Nhưng trong mắt Thẩm Chấp Xuyên, tôi đột nhiên biến thành một người phụ nữ đáng thương trốn trong góc tối, bắt chước nhân tình của chồng mình.

“Anh hai.”

Ngoài cửa truyền đến giọng của Thẩm Niệm Sơ.

Con bé về lúc nào không ai hay.

Trên vai vẫn còn đeo ống đựng tranh bản thảo.

Chắc là đã nghe thấy đoạn đối thoại vừa rồi, sắc mặt con bé vô cùng khó coi.

“Hai người đang nói chị dâu bắt chước cô ta?”

Thẩm Chấp Xuyên cất điện thoại.

“Chuyện này không liên quan đến em.”

“Sao lại không liên quan đến em?” Thẩm Niệm Sơ xông vào phòng làm việc.

“Tóc ngắn của chị dâu, là em dẫn chị ấy đi cắt.”

Sắc mặt Đường Khởi biến đổi.

Thẩm Niệm Sơ lạnh lùng nhìn cô ta.

“Tháng sau chị ấy sẽ tham gia buổi triển lãm đánh dấu sự trở lại của thương hiệu.”

“Đội ngũ truyền thông cảm thấy tóc ngắn hợp với bộ sưu tập mới hơn, nên chị ấy mới cắt.”

“Không phải vì bắt chước bất kỳ ai.”

Thẩm Chấp Xuyên hơi khựng lại.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)