Chương 5 - Khi Tôi Làm Người Yêu Qua Mạng
“Trước đây là tôi có mắt như mù. Tôi không biết cô…”
“Cậu không phải có mắt như mù.”
Tôi cắt ngang lời anh, giọng bình tĩnh.
“Cậu chỉ quen với việc tất cả mọi người đều xoay quanh cậu. Cậu cho rằng chỉ cần cậu quay đầu lại, người khác bắt buộc phải đứng nguyên chỗ cũ chờ cậu.”
Trần Văn Kiệt bước lên một bước, muốn kéo tay tôi.
“Cho tôi một cơ hội bù đắp cho cô, được không?”
Tôi nghiêng người tránh đi.
Đúng lúc này, Đường Văn Bân cầm hai ly trà sữa nóng đi tới.
Cậu ấy tự nhiên cắm ống hút vào một ly, đưa cho tôi.
“Đi thôi, bài khó ban nãy tôi nghĩ ra cách giải mới rồi.”
Đường Văn Bân thậm chí không liếc nhìn Trần Văn Kiệt lấy một cái.
Tôi nhận trà sữa, uống một ngụm.
“Được.”
Trần Văn Kiệt đứng trong bóng tối, nhìn bóng lưng chúng tôi sóng vai rời đi.
Tôi không quay đầu lại.
16
Còn một tháng nữa là danh sách tuyển thẳng chính thức được xác nhận.
Hứa Tri Tình vì bê bối và thành tích sa sút nghiêm trọng nên bị gia đình sắp xếp ra nước ngoài.
Trước khi đi, cô ấy chặn tôi ở cổng trường.
“Cô thắng rồi, Kiều Mỹ.”
Hứa Tri Tình nhìn tôi, ánh mắt phức tạp.
“Bây giờ trong đầu Trần Văn Kiệt toàn là cô.”
Tôi thậm chí chẳng muốn dừng bước.
“Chữ thắng này, cô nên đem đến sòng bạc mà nói.”
Tôi vòng qua cô ấy, đi thẳng vào cổng trường.
Nhưng hành động của Trần Văn Kiệt ngày càng mất kiểm soát.
Buổi phỏng vấn thử cuối cùng cho suất tuyển thẳng, anh vậy mà không đi.
Giáo viên chủ nhiệm tức đến mức đập bàn trong văn phòng, gọi điện khắp nơi tìm anh.
Còn anh thì đang đứng dưới bậc thềm thư viện, chờ tôi vừa làm đề xong bước ra.
“Cậu có biết hôm nay không đi phỏng vấn có nghĩa là gì không?”
Tôi nhìn anh.
Trần Văn Kiệt đứng dưới bậc thềm, ngẩng đầu nhìn tôi, ánh mắt cố chấp.
“Tôi biết. Suất tuyển thẳng bị hủy.”
“Vậy cậu còn đứng đây làm gì?”
“Tôi đã nói rồi, cô ở đâu, tôi ở đó.”
Trần Văn Kiệt nói:
“Nếu cô không đi Luân Đôn, tôi cũng không đi nữa.”
Kiểu hy sinh tự cảm động chính mình này khiến tôi thấy mệt mỏi sâu sắc.
Tôi từng bước đi xuống bậc thềm, dừng lại trước mặt anh.
“Trần Văn Kiệt, cậu thấy làm vậy cảm động lắm sao?”
17
Giọng tôi không có chút dao động nào.
“Cậu tưởng cậu từ bỏ tương lai, tôi sẽ cảm động đến rơi nước mắt rồi tha thứ cho cậu à?”
Sắc mặt Trần Văn Kiệt hơi thay đổi.
“Tôi muốn bù đắp cho cô.”
“Cậu không phải đang bù đắp. Cậu đang dùng tương lai của mình để ép buộc tôi.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh, nói rõ từng chữ.
“Cậu quen với việc kiểm soát tất cả mọi thứ. Khi phát hiện đối tượng yêu qua mạng là tôi, cậu tức giận vì cậu cảm thấy mình bị lừa.”
“Khi phát hiện tôi đơn phương cậu mười năm, cậu quay đầu lại vì lòng tự tôn của cậu được thỏa mãn rất lớn.”
“Nhưng từ đầu đến cuối, cậu chưa từng thật sự tôn trọng tôi.”
Tôi lấy chiếc vỏ sò màu cầu vồng đã rửa sạch trong túi ra, đặt lên bệ đá bên cạnh.
“Tôi không nợ cậu gì nữa. Năm triệu sáu trăm nghìn tệ ấy đã mua đứt chút hào quang cuối cùng của cậu trong lòng tôi rồi.”
“Còn cậu bây giờ, ấu trĩ, bốc đồng, không có chút trách nhiệm nào.”
Sắc mặt Trần Văn Kiệt lập tức trắng bệch.
Anh nhìn chằm chằm chiếc vỏ sò kia.
“Kiều Mỹ, cô thật sự… không còn thích tôi chút nào nữa sao?”
“Mười năm đơn phương, tôi đã buông xuống từ lâu rồi.”
Tôi xoay người, để lại cho anh một bóng lưng dứt khoát.
“Bạn học Trần, đừng tự cảm động nữa.”
Ngày hôm sau, trường công bố danh sách tuyển thẳng.
Nhờ thành tích giải nhất cuộc thi cấp quốc gia, tôi giành được suất tuyển thẳng duy nhất sang tỉnh khác vào trường đại học hàng đầu.
Còn tên Trần Văn Kiệt, hoàn toàn bị gạch khỏi bảng đỏ kia.
18
Ngày lễ tốt nghiệp, thời tiết đẹp lạ thường.
Vì bỏ lỡ buổi phỏng vấn tuyển thẳng, Trần Văn Kiệt chỉ có thể tham gia kỳ thi đại học bình thường.
Tuy thành tích của anh vẫn rất tốt, nhưng anh không thể vào ngôi trường mình mong muốn.
Cuối cùng anh ở lại học một trường đại học trong thành phố.
Tôi đứng ở góc sân vận động, chụp ảnh kỷ niệm với các bạn.
Đường Văn Bân cầm một vòng hoa chạy tới, cười rồi đội lên đầu tôi.
“Bạn học Kiều, đến trường mới rồi, đừng quên người đồng chí cách mạng này đấy.”
Tôi cười vỗ vai cậu ấy.
“Yên tâm, không quên đâu.”
Trong khóe mắt, tôi thấy Trần Văn Kiệt đứng dưới gốc cây cách đó không xa.
Anh mặc một chiếc sơ mi trắng sạch sẽ, trong tay cầm một chiếc hộp được gói rất đẹp.
Anh nhìn tôi, nhưng mãi không bước tới.
Do dự rất lâu, cuối cùng anh cũng đi đến.
Đường Văn Bân nhìn anh một cái, rất biết điều lùi lại hai bước, chừa không gian cho tôi.
Trần Văn Kiệt đưa chiếc hộp cho tôi.
Giọng anh khô khốc như vừa nuốt phải cát.
“Tốt nghiệp vui vẻ. Đây là… quà tốt nghiệp tặng cô.”
Trong hộp là chiếc vỏ sò màu cầu vồng kia.
Sau đó anh đã quay lại bụi cỏ tìm nó về, dùng sợi chỉ bạc xâu thành dây chuyền.
Tôi không nhận.
“Vỏ sò cứ để lại cho người cần nó đi. Tôi không cần nữa.”
Tay Trần Văn Kiệt cứng đờ giữa không trung.
Một lúc rất lâu sau, anh chậm rãi thu tay về, kéo ra một nụ cười khó coi.
“Được.”
Anh xoay người, từng bước đi khỏi sân vận động.
Bóng lưng trông cô độc lạ thường.