Chương 3 - Khi Tôi Làm Người Yêu Qua Mạng
Tiếng chuông trong túi vẫn tiếp tục vang lên.
Đó là một bài hát tiếng Anh rất cũ, nhạc chuông riêng tôi cài cho Hứa Tri Tình.
Đèn đỏ phía trước còn bốn mươi giây.
Ánh mắt Trần Văn Kiệt từ gương chiếu hậu chuyển sang chiếc túi vải của tôi.
“Nghe máy.”
Giọng anh bình thản, không nghe ra cảm xúc.
Cả người tôi cứng đờ, ngón tay siết chặt dây an toàn.
“Cuộc gọi quấy rối thôi, không cần nghe.”
Tôi giả vờ bình tĩnh, vươn tay vào túi, muốn trực tiếp bấm tắt điện thoại.
Nhưng tay Trần Văn Kiệt còn nhanh hơn tôi.
Anh nghiêng người qua bảng điều khiển trung tâm, nắm chặt cổ tay tôi.
Lực tay mạnh đến đáng sợ.
“Vậy sao?”
Anh nhìn thẳng vào mắt tôi, tay còn lại trực tiếp kéo khóa túi vải của tôi ra.
Chiếc điện thoại dự phòng màu hồng bị anh lấy ra.
Trên màn hình nhấp nháy ba chữ: Trần Văn Kiệt.
Đèn đỏ chuyển xanh.
Xe phía sau bắt đầu bấm còi inh ỏi.
Trần Văn Kiệt đột ngột đánh lái, tấp xe vào lề đường rồi khóa cửa lại.
Trong khoang xe chỉ còn tiếng hít thở gấp gáp.
Ngay trước mặt tôi, anh bấm nút nghe.
“Alo.”
Anh nói một chữ vào điện thoại.
Giây tiếp theo, trong chiếc điện thoại anh ném trên bảng điều khiển trung tâm vang lên tiếng vọng trầm thấp của chính anh.
Hai giọng nói chồng lên nhau.
Lời nói dối hoàn toàn bị vạch trần.
10
Trần Văn Kiệt ném chiếc điện thoại màu hồng lại lên đùi tôi.
“Giải thích đi.”
Anh tựa lưng vào ghế, nhìn tôi.
Chuyện đã đến nước này, che giấu nữa cũng chẳng còn ý nghĩa.
Tôi hít sâu một hơi, đối diện với ánh mắt anh.
“Hứa Tri Tình trả tôi năm triệu sáu trăm nghìn tệ, để tôi thay cô ấy nói chuyện với cậu.”
Lông mày Trần Văn Kiệt cau chặt.
“Vậy nên ba tháng qua.”
Giọng anh ép xuống rất thấp.
“Người nói chúc ngủ ngon với tôi, chơi cờ với tôi, quan tâm tôi, tất cả đều là cô diễn vì tiền?”
Móng tay tôi bấm sâu vào lòng bàn tay, rồi gật đầu.
“Phải.”
Trần Văn Kiệt đột nhiên bật cười.
Tiếng cười ấy đầy vẻ mỉa mai.
Anh đưa tay lục trong túi tôi, lấy ra chiếc vỏ sò màu cầu vồng.
Đó là món quà anh đặc biệt đến Luân Đôn tìm về để tặng “bạn gái qua mạng”.
“Ngay cả thứ này cô cũng ăn trộm?”
Tôi cố giải thích:
“Hứa Tri Tình đã ném nó đi, tôi chỉ nhặt…”
“Kiều Mỹ.”
Anh cắt ngang lời tôi, ánh mắt trở nên lạnh lẽo vô cùng.
“Cô thật sự khiến tôi thấy ghê tởm.”
Nói xong, anh hạ cửa kính xe, tùy tiện ném chiếc vỏ sò vào vũng nước bên ngoài.
“Cút xuống xe.”
Tôi không nói gì nữa, đẩy cửa xe, bước vào cơn gió lạnh sau mưa.
Chiếc xe thể thao phía sau gầm lên một tiếng, không chút lưu tình lao đi.
Bùn nước bắn lên, làm ướt vạt váy của tôi.
Tôi ngồi xổm bên bụi cỏ ven đường tìm rất lâu.
Cuối cùng cũng tìm được chiếc vỏ sò dính đầy bùn đất.
Tôi dùng khăn giấy lau sạch nó, rồi bỏ vào túi.
Mười năm đơn phương.
Đến hôm nay, hoàn toàn thanh toán xong.
11
Sau khi về trường, tôi trả chiếc điện thoại dự phòng cho Hứa Tri Tình.
“Cô tự giữ đi, đừng làm mất nữa.”
Hứa Tri Tình nhìn chiếc điện thoại, hơi chột dạ.
“Cô không nhắn lung tung gì đấy chứ? Hai hôm nay Trần Văn Kiệt lạnh nhạt với tôi lắm.”
Tôi lắc đầu, không nói nhiều.
Trực giác của Hứa Tri Tình rất chuẩn.
Trần Văn Kiệt quả thật đã bắt đầu nghi ngờ.
Buổi trưa ở căng tin, Trần Văn Kiệt bê khay cơm đi đến ngồi đối diện Hứa Tri Tình.
Hiếm khi anh chủ động múc cho cô ấy một bát canh.
“Nếm thử đi, trước đây em thích món này nhất.”
Hứa Tri Tình vừa mừng vừa lo, vội vàng uống một ngụm lớn.
Nhưng sắc mặt cô ấy lập tức thay đổi.
Đó là một bát canh bò đầy rau mùi.
“Chẳng phải em ghét rau mùi nhất sao?”
Trần Văn Kiệt tựa vào lưng ghế, ánh mắt dò xét.
Hứa Tri Tình lắp bắp giải thích:
“Em… gần đây em đổi khẩu vị rồi.”
Trần Văn Kiệt không nói gì, chỉ ném đôi đũa trong tay xuống bàn.
m thanh vang lên rất giòn.
“Hứa Tri Tình, rốt cuộc cô là ai?”
Anh đứng dậy, đi thẳng ra khỏi căng tin.
Tất cả những chuyện này tôi đều nhìn thấy.
Nhưng tôi chỉ cúi đầu, tiếp tục ăn phần cơm trong khay của mình.
Đường Văn Bân ngồi bên cạnh tôi, dùng đũa gõ nhẹ vào mép bát tôi.
“Nhìn gì đấy? Bài Vật lý này cậu viết sai một công thức rồi.”
Tôi hoàn hồn, nhận lấy tờ giấy nháp cậu ấy đưa.
“Cảm ơn.”
Trong khóe mắt, tôi thấy Trần Văn Kiệt đi đến cửa căng tin thì dừng bước.
Anh quay đầu nhìn chúng tôi một cái.
Ánh mắt u ám.
12
Hứa Tri Tình trút hết cơn giận lên người tôi.
Tiết thể dục buổi chiều, cô ấy cố ý đụng đổ cốc nước của tôi trước cửa phòng dụng cụ.
Thủy tinh vỡ đầy đất, nước bắn lên mặt giày tôi.
“Kiều Mỹ, có phải cô cố ý nói lung tung trước mặt Trần Văn Kiệt không?”
Hứa Tri Tình khoanh tay trước ngực, nhìn tôi từ trên cao.
“Cô đã nhận tiền của tôi thì nên ngậm miệng cho chặt. Sao, bây giờ thấy chúng tôi cãi nhau, cô muốn nhân cơ hội chen vào à?”
Bạn học xung quanh đều dừng động tác, tụ lại như đang xem kịch.
Tôi ngồi xổm xuống, nhặt từng mảnh thủy tinh vỡ.
“Tôi không nói gì cả. Thái độ cậu ấy lạnh nhạt, cô nên tự tìm nguyên nhân từ chính mình.”
Hứa Tri Tình cười lạnh.
“Bình thường cô giả vờ thanh cao lắm mà, cuối cùng chẳng phải cũng vì mấy đồng tiền bẩn mà làm thuê cho tôi sao? Cô có tư cách gì dạy đời tôi?”