Chương 5 - Khi Tôi Là Con Gái Của Nhà Họ Hoắc
Tôi kéo chiếc thùng giấy dưới gầm giường ra, lấy chiếc túi nilon tôi xách đến nhà họ Hoắc nửa năm trước.
Bên trong là vài bộ quần áo cũ ố vàng, chứng chỉ kỹ thuật viên của tôi, còn có sổ tiết kiệm của tôi.
Nửa năm nay, quần áo, trang sức nhà họ Hoắc mua cho tôi, tôi không động vào món nào.
Tôi thay chiếc váy cao cấp bó đến mức khiến tôi không thở nổi kia ra, mặc lại chiếc áo thun và quần jeans của mình đã giặt đến bạc màu.
Mở cửa, tôi xách túi nilon xuống lầu.
12
Tôi đi đến trước bàn trà.
Tôi lấy tờ đơn xin chuyển hộ khẩu vẫn chưa nộp ra, vò thành một cục, ném lên bàn trà.
Ông Hoắc nhíu mày nhìn tôi.
“Con đang làm gì vậy? Thay bộ quần áo rách nát này, lại định giở trò gì?”
Tôi nhìn họ, giọng vô cùng bình tĩnh.
“Nửa năm nay, con vẫn luôn muốn làm một đứa con gái khiến các người hài lòng. Nhưng con phát hiện mình không làm được.”
“Các người chê con quê mùa, chê con mất mặt, chê con không hiểu chuyện. Thật ra các người căn bản không cần một đứa con gái ruột.”
“Các người chỉ cần Hoắc Bình thôi.”
Sắc mặt phu nhân Hoắc thay đổi. Bà ta đứng lên chỉ vào chiếc túi nilon trong tay tôi.
“Con cầm hành lý làm gì? Con muốn dùng việc bỏ nhà đi để uy hiếp chúng ta sao?”
“Không phải uy hiếp.”
Tôi đi về phía cửa.
“Con trả lại vị trí này cho các người. Con không hầu hạ nữa.”
Ông Hoắc đập mạnh bàn, đứng phắt dậy.
“Hoắc Nghệ! Hôm nay chỉ cần con bước ra khỏi cánh cửa này, sau này đừng hòng quay về nữa! Nhà họ Hoắc chúng ta coi như chưa từng sinh ra đứa con gái là con!”
Tôi dừng bước, quay đầu nhìn ông ta một cái.
“Vốn dĩ các người cũng chưa từng nuôi con mà.”
“Trong vụ tai nạn xe đó, lúc các người bế Hoắc Bình ra ngoài, các người đã đưa ra lựa chọn rồi.”
Nói xong câu đó, tôi đẩy cánh cửa nặng nề của nhà họ Hoắc ra, không ngoảnh đầu mà bước đi.
Gió đêm mùa hè thổi lên mặt, mang theo chút nóng bức.
Nhưng tôi lại cảm thấy đó là hơi thở thông thoáng nhất của tôi trong nửa năm qua.
13
Tôi bắt một chiếc taxi, quay về khu làng trong phố quen thuộc.
Con đường chật hẹp, quán ăn đêm ồn ào, không khí trộn lẫn mùi thì là nướng và nước hoa rẻ tiền.
Tất cả những điều này đều khiến tôi cảm thấy vô cùng vững lòng.
Sáng sớm hôm sau, tôi đến nhà máy điện tử tìm quản đốc xưởng.
Thấy tôi quay lại, ông ấy không nói hai lời, lập tức làm thủ tục cho tôi trở lại làm việc.
Tôi lại mặc bộ đồ chống tĩnh điện màu xanh đeo găng tay cách điện.
Tiếng máy móc trên dây chuyền sản xuất ầm ầm đến đinh tai nhức óc.
Nhưng bánh răng trong lòng tôi cuối cùng cũng vận hành khớp với nhau.
Tôi dùng số tiền mình tích cóp được từ việc đi làm để đăng ký một lớp học đêm về lập trình tự động hóa.
Ban ngày tôi ở xưởng vặn ốc, kiểm tra bo mạch.
Buổi tối đến lớp học đêm gặm những cuốn giáo trình dày như gạch, gõ code.
Mỗi ngày xoay như chong chóng, mệt đến mức vừa chạm gối là ngủ ngay.
Tôi không còn quan tâm đến bất cứ tin tức nào của nhà họ Hoắc nữa.
Chỉ có một lần, trong giờ nghỉ trưa, chị công nhân lướt điện thoại rồi ghé lại cho tôi xem.
Đó là bài đăng trên mạng xã hội của Hoắc Bình.
Trong ảnh, cô ta mặc bộ đồ bơi xinh đẹp, đứng cùng ông Hoắc và phu nhân Hoắc trên bãi biển Tam Á, cười như một nàng công chúa nhỏ không biết sự đời.
Dòng mô tả là:
“Sau mưa gió, cuối cùng cũng có cầu vồng. Cảm ơn gia đình đã yêu thương tôi.”
Chị công nhân thấy bất bình thay tôi, mắng vài câu.
Tôi không cảm xúc lướt qua màn hình, cúi đầu tiếp tục ăn phần cơm hộp mười tệ của mình.
Đó là cầu vồng của cô ta.
Không phải của tôi.
Con đường của tôi, phải do chính đôi chân tôi bước ra.
14
Ba năm sau.
Tôi đã lấy được bằng cao đẳng, thi đỗ chứng chỉ kỹ thuật viên cao cấp.
Đúng lúc nhà máy đang nâng cấp dây chuyền sản xuất, tôi tự đề cử mình, dẫn theo mấy thợ điện lâu năm làm ngày làm đêm suốt hai tháng.
Chúng tôi thành công cải tạo dây chuyền cũ thành dây chuyền bán tự động, giúp nhà máy tiết kiệm một khoản lớn chi phí mua thiết bị.
Ông chủ rất coi trọng tôi, trực tiếp đề bạt tôi lên làm trưởng bộ phận kỹ thuật, còn chia cho tôi hai phần trăm cổ phần danh nghĩa.
Tôi cầm tiền chia lợi nhuận, mua trả góp một căn nhà nhỏ năm mươi mét vuông ở ngoại ô.
Tuy không lớn, nhưng từng viên gạch, từng viên ngói trong đó đều là do chính tôi kiếm được.
Ngày chuyển nhà, mấy chị công nhân mua rất nhiều đồ ăn đến mừng nhà mới cho tôi.
Mọi người quây quần trong phòng khách nhỏ ăn lẩu, hơi nóng bốc lên nghi ngút.
Đúng lúc tôi đứng dậy vào bếp lấy đồ uống, tivi trong phòng khách vừa hay đang phát một bản tin xã hội.
Trên màn hình xuất hiện gương mặt của Hoắc Bình.
Chỉ có điều, cô ta không còn là con thiên nga trắng cao cao tại thượng nữa.
Cô ta bị một đôi nam nữ trung niên ăn mặc rách rưới, mặt mày dữ tợn túm chặt lấy cánh tay.
Người phụ nữ trung niên đó không giữ hình tượng chút nào, ngồi bệt xuống đất ăn vạ lăn lộn.
“Mọi người mau đến xem đi! Đây chính là đại minh tinh Hoắc Bình! Nó là con gái ruột của chúng tôi đấy!”
“Bây giờ nó ăn ngon mặc đẹp, vậy mà ngay cả một trăm tệ tiền sinh hoạt cũng không cho chúng tôi!”
CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP: