Chương 8 - Khi Tôi Chọn Đứng Lên
“Vâng, ngày mai cháu sẽ đến tòa xin trích xuất chi tiết sao kê. Cô à, có một tình huống cháu phải nói trước với cô.”
“Tình huống gì?”
“Lương hưu của chú ấy không phải là mười hai đến mười lăm ngàn như cô nói đâu.”
Ngón tay tôi dừng lại trên màn hình.
“Vậy là bao nhiêu?”
“Chú ấy làm trong cơ quan nhà nước ba mươi lăm năm, nghỉ hưu với hàm phó giám đốc sở, lương hưu là mười bốn ngàn sáu trăm tệ. Nhưng vấn đề không nằm ở đó.”
“Nằm ở đâu?”
“Chú ấy còn một tài khoản khác mang tên mình, mở từ năm 2016. Sao kê cho thấy, suốt bảy năm qua mỗi tháng đều có một khoản tiền dao động từ ba ngàn đến năm ngàn tệ được chuyển vào một tài khoản cố định. Tổng cộng…”
Cô ấy gửi qua một dãy số.
Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, đọc đi đọc lại ba lần.
Tổng cộng 31 vạn tệ.
“Chủ tài khoản đó là ai?”
“Cháu đang điều tra. Trích xuất từ tòa án cần có thời gian, nhanh nhất là ngày mốt mới có kết quả.”
Tôi đặt điện thoại xuống, ngồi trên giường, mở trừng mắt trong bóng tối.
31 vạn tệ.
Bao nhiêu năm qua tôi cầm đồng lương ba bốn ngàn tệ rồi sau là lương hưu vài ngàn, tằn tiện chi tiêu, cả một năm trời không dành dụm nổi hai vạn.
Ông ta mỗi tháng lấy ra ba đến năm ngàn, gửi ròng rã suốt bảy năm.
Gửi cho ai?
Tại sao?
Màn hình điện thoại lại sáng lên.
Là con gái Trần Duyệt gửi tới.
“Mẹ, con vừa kiểm tra sao kê thẻ tín dụng của bố — bố không biết là con biết mật khẩu thẻ đó, hồi nhỏ bố từng nhờ con đóng tiền điện thoại, mật khẩu từ đó đến giờ không đổi.”
“Con tra được gì?”
“Từ năm 2019 đến năm ngoái, bố đã tiêu ở cùng một tiệm trang sức sáu lần, khoản lớn nhất là mười bảy ngàn.”
“Tiệm trang sức nào?”
Con bé gửi qua một bức ảnh chụp màn hình.
Là một tiệm vàng ở trong thành phố.
Lần gần đây nhất tôi nhận được quà của Trần Kiến Quốc, là kỷ niệm đám cưới bạc hai mươi năm trước, ông ta mua cho tôi một sợi dây chuyền bạc giá ba trăm tệ.
Sáu lần. Mười bảy ngàn.
Mua cho ai?
Chương 13
Ngày mốt biến thành ngày kìa, ngày kìa lại biến thành ngày thứ tư.
Tối ngày thứ tư, luật sư Tôn Chiếu cuối cùng cũng gọi điện cho tôi.
“Cô à, tìm ra rồi.”
Giọng cô ấy trầm hơn bình thường, tôi nghe ra không phải vì sóng kém, mà là cô ấy đang cân nhắc xem nên mở lời thế nào.
“Cháu nói đi.”
“Tài khoản nhận tiền đó, chủ tài khoản tên là Vương Mỹ Cầm, bốn mươi ba tuổi, làm việc ở sòng mạt chược đối diện cổng Tây khu chung cư nhà cô.”
Vương Mỹ Cầm.
Cái tên này giống như một hòn đá ném xuống nước, mặt nước không hề có gợn sóng, nhưng bao nhiêu bùn lầy bên dưới đều bị khuấy đục ngầu lên cả.
“Còn gì nữa?”
“Cháu đã nhờ trợ lý đi điều tra lý lịch. Vương Mỹ Cầm, đã ly hôn, có một cô con gái mười tám tuổi. Bắt đầu làm việc ở sòng mạt chược đó từ năm 2015, chồng cô bắt đầu chuyển tiền cho cô ta từ năm 2016. Bảy năm, 31 vạn tệ. Ngoài tiền chuyển khoản cố định, dịp lễ tết còn có thêm lì xì, cộng lại khoảng bốn năm vạn nữa.”
“Họ có quan hệ gì?”
“Hiện tại không có bằng chứng trực tiếp chứng minh họ là tình nhân, nhưng nhìn vào số tiền và tần suất chuyển khoản thì không giống bạn bè bình thường. Cô à, cháu cần thu thập thêm chứng cứ, có thể phải thuê công ty thám tử tư—”
“Không cần đâu.”
“Cô?”
“Tôi biết thế là đủ rồi. Lúc ra tòa, cháu cứ trình những bản sao kê này lên là được.”
Cúp máy, tôi đi vào bếp rót một cốc nước.
Tay tôi rất vững vàng.
Tôi cứ tưởng mình sẽ khóc, hoặc đập phá đồ đạc, hoặc chí ít là tay phải run lên một cái.
Nhưng không.
Có lẽ vì ba mươi hai năm là một quãng thời gian quá dài. Dài đến mức mọi kỳ vọng đã bị pha loãng thành nước lọc, nhạt nhẽo vô vị, có ném thêm thứ gì vào cũng chẳng khuấy lên được chút dư vị nào nữa.
Sòng mạt chược.
Tôi nhớ ra rồi.