Chương 3 - Khi Tôi Chọn Đứng Lên
Ánh nắng hắt lên mặt, ấm áp lạ thường.
Điện thoại đổ chuông.
Là Trần Kiến Quốc.
Tôi liếc nhìn một cái, không bắt máy.
Ông ta gửi tin nhắn thoại đến, tôi nhấn vào nghe được đúng một câu rồi tắt luôn.
“Bà mau về đi, hai ngày nay đường huyết của mẹ tôi lại cao lên rồi—”
Vẫn là cái giọng điệu ra lệnh ấy.
Cả đời này vẫn vậy.
Điện thoại lại vang lên, lần này là một số lạ.
Tôi nghe máy.
“Xin hỏi có phải là cô Châu Mẫn Hoa không ạ?”
“Đúng.”
“Chào cô, cháu là Vương ở ủy ban khu dân cư Hồng Phong, trước đây cô có đăng ký lớp múa và lớp thư pháp của khu phố, tuần sau bắt đầu học rồi, cháu muốn xác nhận xem cô có đến tham gia không ạ?”
Tôi nghĩ ngợi một lát.
Đó là lớp tôi đăng ký từ ba tháng trước, lúc đó Trần Kiến Quốc biết chuyện đã phán một câu “Múa may cái gì, không thấy mất mặt à”, nên tôi chẳng bao giờ nhắc lại nữa.
“Có đến.”
“Vâng ạ, hai giờ chiều thứ ba tuần sau, ở tầng ba trung tâm sinh hoạt cộng đồng cô nhé.”
Cúp máy, tôi lục dưới đáy tủ tìm ra một đôi giày múa đế mềm đã bị đè bẹp từ lâu.
Mua được hai năm rồi, nhưng chưa từng xỏ vào lấy một lần.
Trên mặt giày đã bám bụi, tôi lau sạch, xỏ thử, vẫn rất vừa vặn.
Chương 5
Ở nhà mới được ba ngày, tôi đã sống ba ngày mà trước nay chưa từng được sống.
Sáng muốn ngủ đến mấy giờ thì ngủ đến bấy giờ.
Muốn ăn gì thì nấu nấy, không cần phải cân nhắc đến cái thói kiêng hành, kiêng tỏi, kiêng cay, kiêng thịt cừu của Trần Kiến Quốc nữa.
Tôi tự làm cho mình một bát mì dội dầu, bỏ thêm một muỗng ớt chưng thật lớn.
Ba mươi hai năm rồi chưa được ăn cay.
Miếng đầu tiên nuốt xuống, cay đến mức nước mắt tôi trào ra.
Ngon thật.
Tối ngày thứ ba, có người gõ cửa.
Tôi nhìn qua mắt mèo.
Trần Kiến Quốc.
Không biết ông ta làm cách nào mà tìm được đến đây.
“Châu Mẫn Hoa, mở cửa ra.”
Tôi không mở.
“Bà định làm loạn đến mức cho tất cả mọi người biết mới vừa lòng hả? Có mất mặt không?”
Tôi vẫn không mở.
“Bà ra đây chúng ta nói chuyện đàng hoàng, bà làm thế này còn ra thể thống gì nữa? Bà thử nghĩ xem con cái sẽ nhìn bà thế nào.”
Trong giọng nói của ông ta không có chút xíu ý đồ thương lượng nào.
“Tôi nói lại lần nữa, mở cửa.”
Tôi bước đến gần cửa, nói vọng ra ngoài: “Trần Kiến Quốc, ông đi về đi.”
“Bà có ý gì? Bà thật sự muốn ly hôn với tôi sao?”
“Ông đi đi, nếu không tôi sẽ báo cảnh sát.”
Câu nói này khiến ông ta im bặt.
Chắc hẳn ông ta chưa từng nghĩ tới chuyện Châu Mẫn Hoa lại có thể thốt ra hai chữ “báo cảnh sát”.
Bên ngoài im lặng chừng nửa phút.
Sau đó là tiếng bước chân, mỗi lúc một xa dần.
Tôi dựa lưng vào cửa, tim đập thình thịch.
Nhưng tay tôi không hề run.
Sáng hôm sau ngủ dậy, trước cửa nhà có đặt một túi hoa quả. Táo, chuối, quýt.
Bên cạnh chèn một mảnh giấy:
“Về đi, cái nhà này không thể thiếu bà.”
Là nét chữ của Trần Kiến Quốc.
Cái nhà này không thể thiếu bà.
Không phải là “tôi không thể thiếu bà”.
Mà là “cái nhà này”.
Bát đĩa trong nhà không thể thiếu tôi rửa, cơm nước trong nhà không thể thiếu tôi nấu, người già trong nhà không thể thiếu tôi hầu hạ.
Tôi cất túi trái cây vào, vo tròn tờ giấy, ném thẳng vào thùng rác.
Chương 6
Hai giờ chiều thứ ba, tôi có mặt đúng giờ tại tầng ba trung tâm sinh hoạt cộng đồng.
Lớp múa có mười hai người, toàn là những người phụ nữ đã nghỉ hưu.
Người trẻ nhất năm mươi mốt, người lớn tuổi nhất sáu mươi ba.
Giáo viên dạy múa họ Phương, hơn bốn mươi tuổi, dáng người thẳng tắp, nói chuyện rất dịu dàng.
“Các chị ơi, chúng ta thử các động tác cơ bản trước nhé, đừng vội, cứ từ từ thôi.”
Tôi đứng ở hàng cuối cùng, cử động theo điệu nhạc vài cái, cứng nhắc hệt như một khúc gỗ.
Người phụ nữ bên cạnh quay sang mỉm cười với tôi.
“Lần đầu tiên chị đến à?”
“Ừ.”