Chương 2 - Khi Tình Yêu Trở Thành Vòng Tay
Không ai có thể chống đỡ nổi một người đàn ông như thế. Anh đối với tất cả mọi người đều lạnh như băng, không nói không cười. Chỉ riêng khi ở trước mặt tôi, anh sẽ gỡ bỏ phòng bị, dịu mắt ôm tôi ngồi trên đùi, vừa trách yêu vừa mang giày cho tôi.
Tôi nhất quyết muốn cạo râu giúp anh, nhưng không cẩn thận làm cằm anh bị xước. Khi máu nhỏ xuống, tôi áy náy đến bật khóc. Anh dỗ tôi hôn anh, nói như vậy anh sẽ hết đau.
Chính tôi đã cảm thấy tình yêu đầy ắp trong tim, không còn chỗ chứa, rồi kéo anh lên giường.
Từ đó, anh như nếm được mùi vị mê hoặc, không thể dừng lại.
Khi ấy, tôi ngủ trong lòng anh, hết lần này đến lần khác cố chấp tự nói với mình:
“Thấy chưa, chúng ta không phải loại quan hệ đó.”
Mọi chuyện bắt đầu thay đổi từ lúc nào nhỉ?
Có lẽ là từ ngày Thẩm Thanh Lê học xong về nước.
Thật ra, người xuất sắc như Lục Trầm Chu, số phụ nữ muốn lao vào anh nhiều không đếm xuể. Tôi chưa từng để họ trong lòng.
Bởi vì tôi đã thấy dáng vẻ anh lạnh mặt từ chối họ.
Tôi từng vui mừng nghĩ rằng, mình là chiếc chìa khóa duy nhất có thể mở được ổ khóa vàng mang tên Lục Trầm Chu.
Cho đến khi các chị em trong nhóm nhắc tôi: bạch nguyệt quang của Lục Trầm Chu đã trở về.
“Hai người họ là thanh mai trúc mã lớn lên cùng nhau, nghe nói hồi cấp ba đã ở bên nhau. Sau này Thẩm Thanh Lê vì giấc mơ thiết kế nên ra nước ngoài, Lục Trầm Chu buồn bã một thời gian dài, càng trở nên trầm mặc hơn.”
“Cô chỉ là chen vào đúng khoảng trống đó nên mới bám được vào anh ta.”
“Tuyết Từ, cô phải sớm tính đường cho mình.”
“Những gia đình môn đăng hộ đối như họ rất có khả năng sẽ liên hôn. Huống chi trước đây họ vốn đã có nền tảng tình cảm.”
“Sức sát thương của bạch nguyệt quang, có lẽ cô không hiểu đâu. Tôi có mấy chị em phải làm thế thân cho người bao nuôi, chỉ để bù đắp tiếc nuối vì người đó không có được bạch nguyệt quang.”
Giống như một giấc mộng đẹp đột nhiên bị chọc thủng, trong lòng tôi vô cùng hoảng sợ.
Vì vậy, tôi không còn làm được việc ngoan ngoãn chờ Lục Trầm Chu đến biệt thự nữa.
Từ sáng đến tối, tôi gọi điện cho anh, hỏi anh đang làm gì, khi nào sẽ đến.
Ban đầu, Lục Trầm Chu còn thấy tôi giận dỗi rất đáng yêu, sẽ kiên nhẫn dỗ dành tôi.
Nhưng tôi ngày nào cũng thấp thỏm bất an.
Nhất là khi các chị em trong nhóm nói với tôi rằng Lục Trầm Chu lại cùng Thẩm Thanh Lê làm chuyện gì đó, trong đầu tôi luôn nghĩ lung tung, sợ Lục Trầm Chu đem sự dịu dàng của anh cho người phụ nữ khác.
Về sau, Lục Trầm Chu thấy phiền nên không nghe điện thoại của tôi nữa.
Mỗi khi anh đến, tôi luôn được mất lo sợ. Chưa kịp nói gì đã bắt đầu rơi nước mắt, hết lần này đến lần khác bắt anh thề bên ngoài không có ai khác. Anh bực bội day mi tâm rồi nói:
“Tuyết Từ, anh rất mệt. Mỗi ngày có vô số việc phải làm. Em có thể hiểu chuyện một chút không?”
“Anh vất vả làm việc, cho em cuộc sống sung túc, chữa bệnh cho mẹ em, không phải để tan làm về còn phải chịu đựng những cảm xúc thất thường của em.”
“Em không có chút nhận thức nào về thân phận của mình à?”
Nói xong câu cuối cùng, không khí rơi vào im lặng rất lâu.
Như thể giấc mộng đẹp mà tôi luôn cẩn thận gìn giữ bị người ta chọc vỡ trong một khoảnh khắc, chỉ còn lại sự xấu hổ không chỗ dung thân.
Tôi khó tin, hai mắt nhòa lệ nhìn vào mắt anh, mong anh nói với tôi rằng anh chỉ lỡ lời trong lúc nóng giận, anh hoàn toàn không có ý đó.
Nhưng anh mím môi, không nói gì.
Tôi khó khăn mở miệng:
“Em có thân phận gì?”
Lục Trầm Chu nhìn tôi một cái, rồi đóng sầm cửa rời đi.
Đúng lúc đó, bệnh viện báo với tôi rằng tình trạng của mẹ tôi không tốt.
Cơ thể mẹ đã đến lúc cạn kiệt. Bao năm bệnh tật đã vắt kiệt sức lực của bà.
Tôi ngồi bên giường bà mà khóc.
Những năm qua tôi luôn nói với mẹ rằng mình đang yêu một người bạn trai rất giàu, tiền viện phí là anh chủ động chi trả, bảo mẹ đừng lo.
Mẹ không yên tâm về tôi. Bà nắm tay tôi, hỏi tôi có hạnh phúc không.
Tôi gật đầu nói, rất hạnh phúc, Lục Trầm Chu đối xử với con rất tốt.
Mẹ vui mừng gật đầu:
“Vậy thì tốt. Tuyết Từ của mẹ xứng đáng với những điều tốt nhất. Bao năm nay, Tiểu Lục vì bệnh của mẹ mà tốn nhiều tiền như vậy, mẹ có thể gặp cậu ấy một lần không? Mẹ có vài chuyện muốn nhờ cậu ấy.”
Tôi biết mẹ muốn phó thác điều gì, bà lo lắng điều gì.
Tôi gọi điện cho Lục Trầm Chu, còn chưa kịp mở miệng, anh đã trả lời ngắn gọn hai chữ:
“Đang bận.”
Khi tôi gọi lại lần nữa, anh đã kéo tôi vào danh sách đen.
Tôi ở bệnh viện gọi cho anh suốt mấy ngày, anh đều không nghe.
Đối diện với ánh mắt mong chờ của mẹ, lần đầu tiên tôi làm trái mệnh lệnh của Lục Trầm Chu, chủ động đi tìm anh.
Ở cửa phòng bao xa hoa đó, lần đầu tiên tôi gặp Thẩm Thanh Lê.
Cô ấy thuộc kiểu con gái yếu mềm, dễ thương. Đường nét thanh tú của cô ấy phảng phất khí chất nghệ thuật, có thể khiến đàn ông sinh ra vô tận ham muốn bảo vệ.
Thẩm Thanh Lê uống say, đi về phía Lục Trầm Chu.
Cô ấy lảo đảo, không cẩn thận va vào góc bàn.
Sự căng thẳng không hề che giấu tràn ra trong đôi mắt đen của Lục Trầm Chu. Anh bước nhanh vài bước, ôm Thẩm Thanh Lê vào lòng.