Chương 5 - Khi Tình Yêu Trở Thành Thói Quen

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

9

“Anh Bạch, lúc đó anh cũng dùng đồ của cô ấy mà. Anh với em có gì khác nhau?”

Khi Thiệu An Nhiên nói câu này, nước mắt còn chưa lau khô. Giọng cô ta khàn sau khi khóc, nhưng ngữ khí tỉnh táo, thậm chí rất vững.

Ngày hôm sau sự kiện, thông báo của nền tảng thiết kế được ghim lên đầu.

Tài khoản tố cáo ác ý bị khóa, bài dự thi bị rút lại, tư cách dự thi bị hủy vĩnh viễn.

Kết quả được diễn đàn ngành chuyển tiếp.

Trong phần bình luận có người điểm tên công ty Thẩm Ký Bạch.

“Đây không phải người hợp tác với studio thiết kế Thẩm Ký Bạch sao?”

“Mấy dự án đoạt giải trước đây của studio này, khái niệm có phải cũng nói không rõ nguồn gốc không?”

“Không rõ lắm, người trong ngành nói thử xem?”

Lương Thành chụp từng bình luận gửi cho anh ta, gọi điện tới:

“Lão Thẩm, bây giờ cậu bắt buộc phải lên tiếng, nếu không uy tín công ty mất sạch.”

Thẩm Ký Bạch gọi Thiệu An Nhiên đến đối chất.

Cô ta khóc, nói không biết đó là của Nguyễn Lê, tưởng là bản thảo cũ của công ty, tưởng…

“Tưởng của công ty chính là của em?”

Anh ta đẩy ảnh chụp màn hình trong điện thoại đến trước mặt cô ta.

“Em trộm đồ trong máy tính của anh để đi dự thi, em còn cảm thấy mình không sai?”

Thiệu An Nhiên dừng lại.

Nước mắt vẫn trong hốc mắt, nhưng không rơi nữa.

Cô ta nhìn anh ta, nói câu đó:

“Lúc đó anh cũng đang dùng đồ của cô ấy. Anh dùng những bản phác thảo cô ấy vẽ để giành bao nhiêu dự án, anh Bạch, anh từng tính chưa?”

Thẩm Ký Bạch không nói gì.

“Em chỉ dùng một lần, anh dùng sáu năm. Anh với em có gì khác nhau?”

Anh ta muốn phản bác, hé miệng, nhưng phát hiện không có một chữ nào đứng vững.

Bởi vì cô ta nói là sự thật.

Bản phác thảo dùng để dự thi kia là Nguyễn Lê vẽ.

Anh ta lưu lại, không ghi nguồn.

Trong nhận thức của anh ta, “tùy tiện vẽ chơi” chính là tài sản của công ty, chính là “của chúng ta”.

“Của chúng ta” đương nhiên được đưa vào dự án, không cần ghi tên riêng.

Anh ta đã làm vậy suốt sáu năm.

Thiệu An Nhiên chỉ làm theo cách của anh ta thêm một lần, rồi đứng ở đây nói với anh ta rằng hai việc này không có gì khác nhau.

Anh ta không nói nổi câu “không giống nhau”.

Bởi vì anh ta không tìm được bản chất khác nhau ở đâu.

Thiệu An Nhiên lau nước mắt, cầm túi đứng ở cửa, cuối cùng nói một câu:

“Người mà chính anh cũng không trân trọng, anh dựa vào đâu trách người khác lấy đồ của cô ấy?”

Sau đó cô ta đi.

Không xin lỗi.

Không quay đầu.

Cửa đóng lại.

Thẩm Ký Bạch đứng trong phòng khách rất lâu.

Sau này Lương Thành nói với anh ta, Thiệu An Nhiên đã âm thầm liên hệ nơi làm việc mới từ lâu.

Một vị trí ở công ty khác.

Những tài nguyên quan hệ cô ta tích lũy ở chỗ Thẩm Ký Bạch, danh sách đối tác, thông tin liên hệ nhà cung cấp, trước khi đi cô ta đã mang theo hết.

Thẩm Ký Bạch tưởng mình là “anh Bạch” được người ta cần.

Trên thực tế, anh ta chỉ là một bệ phóng của cô ta trong ngành này.

Đạp vững rồi, cô ta nhảy đi.

Anh ta đăng một tuyên bố công khai, thừa nhận sơ suất quản lý, chấm dứt tất cả quan hệ hợp tác với Thiệu An Nhiên, tiến hành tự kiểm tra tính nguyên gốc với những dự án bị ảnh hưởng.

Lương Thành cầm báo cáo tự kiểm tra đến tìm anh ta, đặt phần truy xuất nguồn gốc khái niệm của vài dự án lên bàn.

“Cậu xem, mấy dự án này, khái niệm cốt lõi truy đến cuối cùng, chỉ về ai?”

Thẩm Ký Bạch nhìn mấy trang giấy kia, im lặng rất lâu.

“Chỉ về Nguyễn Lê.”

Lương Thành khép báo cáo lại.

“Được, vậy tôi biết rồi.”

Anh ta về nhà.

Rèm cửa Thiệu An Nhiên đổi vẫn còn.

Chậu hoa bị tưới chết đã bị vứt.

Tủ lạnh trống không.

Khi dọn dẹp, anh ta lục được chiếc hộp trong góc. Là thứ Nguyễn Lê để lại, không mang đi.

Bên trong là giấy ghi chú, là ảnh chụp màn hình được in ra, xếp theo thời gian, chỉnh chỉnh tề tề.

Tờ sớm nhất là năm đầu tiên.

“Tuần sau dẫn em đi xem triển lãm đó, cái em nói muốn đi ấy.”

“Đợi bận xong đợt này, chúng ta đi du lịch. Em chọn địa điểm.”

“Sinh nhật còn nợ em, sẽ bù cho em.”

“Năm sau nhất định cầu hôn.”

Từng tờ từng tờ lật xuống.

Thời gian càng gần, lời hứa càng nhiều.

Nhưng không có một lời nào được thực hiện.

Tờ cuối cùng không phải in ra.

Là viết tay.

Chữ của cô ấy rất vững.

“Tôi đã dùng hết tất cả những câu không sao rồi.”

Anh ta siết chặt tờ giấy đó trong tay, siết quá mạnh. Góc hộp cấn vào lòng bàn tay, đâm ra một chút máu.

Anh ta cúi đầu nhìn.

Vệt máu nhỏ lan ra một mảng rất nhỏ, màu đỏ.

Sáu năm qua cô ấy bị thương bao nhiêu lần, anh ta không biết.

Không có mặt.

Hoặc có mặt nhưng cũng không nhìn thấy.

Bây giờ chỉ một góc hộp giấy đâm anh ta một chút.

Anh ta ngồi trên sàn, lưng tựa vào tủ.

Rèm cửa màu trắng ngà ngoài cửa sổ tẩy trắng ánh sáng, sáng đến hơi chói mắt.

10

“Tôi đã dùng hết tất cả những câu không sao rồi.”

Nửa năm sau, dưới ánh đèn bàn trong phòng làm việc, Nguyễn Lê nhớ lại dòng chữ này.

Không phải đau lòng, cũng không phải may mắn.

Chỉ là nhớ đến, rồi đặt xuống, tiếp tục vẽ.

Dự án cải tạo cộng đồng đã hoàn thành.

Khu dân cư cũ đó, trước khi cải tạo xám xịt, hành lang chất đầy đồ đạc, tường khu vực công cộng bong một lớp.

Mấy cái cây đã mọc mấy chục năm, cành lá vươn lên trên đèn đường. Khi đèn đường sáng vào buổi tối, ánh sáng lọt ra, chiếu lên mặt dưới lá cây, xanh biếc, rất đẹp.

Nhưng trước đây không ai chú ý.

Nguyễn Lê giữ lại mấy cái cây đó, thiết kế một con đường hẹp vòng qua.

Buổi tối đèn đường vừa bật, đoạn đường đó trở thành nơi đẹp nhất của khu dân cư.

Một bà cụ nói:

“Cô gái, tôi sống ở đây cả đời rồi, chưa từng có ai hỏi tôi muốn giữ lại thứ gì. Cô là người đầu tiên hỏi.”

Nguyễn Lê ngồi xổm xuống.

“Bà cứ từ từ nói, cháu sẽ ghi nhớ.”

Khi cô ấy nói câu này, chính cô ấy cũng biết trọng lượng của ba chữ “cháu ghi nhớ”.

Đối với cô ấy, từng có sáu năm, cô ấy nhớ tất cả mọi thứ, anh ta lại không biết gì cả.

Bây giờ cô ấy nói với một cụ già xa lạ: “Cháu sẽ ghi nhớ.”

Là thật lòng.

Bài viết của “Tê” đăng ra.

Tiêu đề chuyên đề là:

“Từ Lộc Độ đến Nguyễn Lê: Nhà thiết kế không gian bị bỏ quên.”

Hạ Lâm Châu viết một đoạn trong lời mở đầu, câu cuối cùng là:

“Cô ấy sống thành một đáp án. Không cần được nhìn thấy mới tồn tại nhưng khi được nhìn thấy, cô ấy đã cành lá sum suê.”

Nguyễn Lê nhận được tạp chí mẫu, lật đến trang đó, nhìn một lúc.

Không có cảm giác đặc biệt mãnh liệt nào.

Chỉ cảm thấy câu này chính xác.

Rễ cây vẫn luôn ở đó, đã sớm lan đi rất xa.

Chỉ là trước đây không ai ngồi xuống nhìn.

Thủ tục ly hôn được hoàn tất trong nửa năm này.

Cô ấy ủy thác cho luật sư, không tự mình tham dự hòa giải.

Khi luật sư mang thỏa thuận về, trong đó kẹp một tờ giấy Nguyễn Lê để lại cho Thẩm Ký Bạch.

Trên đó viết:

“Anh không nợ tôi. Nhưng tôi cũng không nợ anh nữa.”

Không phải tha thứ.

Không phải hòa giải.

Chỉ là thông báo một tờ hóa đơn đã được thanh toán xong.

Không nợ là kết thúc triệt để nhất.

Nhẹ hơn hận.

Nhẹ hơn nhớ.

Nhẹ hơn bất cứ cảm xúc nào từng bám vào mối quan hệ này.

Thẩm Ký Bạch ký tên trong phòng hòa giải, tay siết tờ giấy kia, đứng trên bậc thềm cục dân chính.

Ánh nắng rất đẹp.

Điện thoại reo.

Lương Thành nói lại có một khách hàng vì vấn đề uy tín mà tạm dừng hợp tác, công ty có thể phải cân nhắc thu hẹp quy mô.

Anh ta cúp máy, đứng trên bậc thềm, không động đậy.

Ánh nắng chiếu lên người, ấm áp, nhưng anh ta cảm thấy lạnh.

Cái lạnh đó không phải thời tiết.

Mà là trống rỗng.

Sau khi một người dọn sạch không gian, luồng khí còn lại chạy khắp nơi, gió thổi đến đâu cũng là trống không.

Sau này, anh ta lướt thấy tấm ảnh trong bài viết trên vòng bạn bè.

Nguyễn Lê đứng trong khu vườn cộng đồng đã cải tạo xong, phía sau là bức tường ký ức do cư dân dùng đồ cũ làm thành.

Cô ấy cười, rất thoải mái.

Không phải kiểu mỉm cười lịch sự trước mặt người khác mà anh ta từng biết.

Mà là nụ cười thật sự cảm thấy khoảnh khắc này rất tốt.

Anh ta lật rất lâu trong album điện thoại.

Sáu năm ảnh lưu lại, không tìm thấy dáng vẻ cô ấy cười như vậy.

Đều là bóng lưng, hoặc cúi đầu, hoặc nghiêng mặt, hoặc khi đang làm việc gì đó bị anh ta tùy tay chụp.

Không có một tấm nào cô ấy ngẩng đầu, cười, nhìn thẳng vào ống kính.

Không phải vì cô ấy không cười.

Mà là những khoảnh khắc cô ấy cười, anh ta không có mặt.

Số lạ được cô ấy lưu ghi chú “không cần trả lời” là tin nhắn Thẩm Ký Bạch đổi số gửi tới.

Chỉ có một câu:

“Anh đã xem hết giấy trong hộp rồi. Xin lỗi, là lỗi của anh.”

Cô ấy lưu số đó, ghi chú “không cần trả lời”, rồi không trả lời.

Không phải lạnh nhạt.

Mà là thật sự không cần nữa.

Câu “xin lỗi” của anh ta đến quá muộn.

Muộn đến mức cô ấy đã không cần ba chữ này giúp mình làm bất cứ điều gì.

Không cần nó chứng minh cô ấy đúng.

Không cần nó cân bằng điều gì.

Không cần nó.

Đào Tuệ giúp cô ấy chụp một bộ ảnh.

Không chỉnh sửa kỹ, chỉ là đời thường.

Bóng lưng cô ấy cúi trên bản vẽ đo kích thước.

Dáng vẻ cô ấy đội mũ bảo hộ ở công trường cải tạo, đưa tay lau bụi trên mặt.

Gương mặt nghiêng khi cô ấy ngồi xổm trước cửa hàng tiện lợi ăn cơm nắm.

Đào Tuệ đăng chín tấm ảnh, kèm một dòng chữ:

“Cô giáo Lộc Độ của tôi.”

Bên dưới có mấy trăm bình luận.

Có người trong ngành thiết kế, có người theo dõi cũ của “Lộc Độ”, có người mới biết sau khi đọc bài viết.

Tất cả đều nói xem nhóm ảnh này, trong lòng có thứ gì đó như rơi xuống đất.

Nguyễn Lê xem một lượt, nhắn lại cho Đào Tuệ:

“Cậu chụp đẹp hơn tôi tự chụp.”

Đào Tuệ nói:

“Nói thừa. Vì lúc tôi chụp, cậu đang sống, không phải đang phối hợp với ai.”

Chiều hôm đó, Nguyễn Lê hoàn thiện bản thảo đầu tiên của dự án mới trong phòng làm việc.

Chậu hoa trên bệ cửa sổ nở một bông.

Là cô ấy tự trồng.

Từ chọn đất đến chuyển chậu, không để bất cứ ai giúp.

Bông hoa nở ra màu hồng nhạt, nhỏ nhỏ, rất giản dị.

Cô ấy tưới một chút nước, kéo đèn bàn sáng hơn, trải bản vẽ ra lần nữa, vẽ một ô cửa sổ.

Cửa sổ hướng ra bên ngoài.

Trên bệ cửa có một chậu hoa.

Ngoài cửa là cảnh đêm thành phố, ánh sáng từng tầng từng tầng, tòa nhà xa xa và đèn đường gần đó chồng lên nhau.

Không tính là đẹp.

Nhưng rất thật.

Đang sống.

Đào Tuệ gửi tin nhắn tới:

“Ngày mai đi chụp với tôi không?”

“Được.”

Gửi xong, cô ấy tiếp tục vẽ.

Đầu bút rơi trên giấy, sàn sạt, rất nhẹ, giống như một người đang yên tĩnh hít thở.

Vẽ xong, cô ấy ký tên ở góc dưới bên phải bản vẽ.

Không phải “Lộc Độ”.

Là “Nguyễn Lê”.

Cô ấy không cần ẩn danh nữa.

Không phải vì có áo giáp gì.

Mà là vì cô ấy đã không còn sợ.

Không sợ bị nhìn thấy.

Không sợ bị phớt lờ.

Không sợ lần nữa trở thành người không ai biết tên.

Bởi vì chính cô ấy biết.

Hai chữ đó rơi xuống giấy, rất vững.

Nguyễn Lê.

Chính là cô ấy.

Hết

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)