Chương 10 - Khi Tình Yêu Hoá Thành Đau Thương
Cô ta chuyển hướng câu chuyện: “Chuyện này nói cho cùng, cũng là do anh Thư Hàn vì muốn trút giận cho em nên mới tạo ra bi kịch này! Không liên quan gì đến em mà! Anh Thư Hàn, anh cũng đừng quá tự trách nữa, ai bảo chị Chiêu Ninh xui xẻo, đụng phải chó hoang làm gì?”
Sầm Linh vừa nói, vừa quan sát nét mặt của Lục Thư Hàn.
Thấy Lục Thư Hàn rủ mắt xuống, không có vẻ gì là quá tức giận, sợi dây căng thẳng trong lòng cô ta hơi chùng xuống một chút. Quả nhiên. Trong lòng Lục Thư Hàn, cô ta vẫn có sức nặng hơn.
Cô ta luôn cho rằng, Tống Chiêu Ninh chỉ là một con mụ nhà quê, căn bản không xứng với vị Đội trưởng như Lục Thư Hàn. Cô ta cũng tin rằng, Lục Thư Hàn sẽ không có thứ tình cảm sâu đậm gì với Tống Chiêu Ninh.
Nghĩ đến đây, nụ cười trên mặt cô ta càng đậm hơn, cô ta dạn dĩ ngồi xuống cạnh Lục Thư Hàn, khoác tay anh ta.
“Anh Thư Hàn, anh đừng buồn nữa, chị Chiêu Ninh chết rồi là đi hưởng phúc rồi.”
“Bây giờ em mất chồng, anh mất vợ, chúng ta lại quen biết nhau từ nhỏ, Dũng Dũng cũng rất thích anh. Hay là… từ nay về sau… anh làm bố của Dũng Dũng nhé?”
Lời còn chưa dứt, Lục Thư Hàn đã lạnh lùng ngắt lời.
“Sầm Linh, cô có còn biết liêm sỉ không?”
Sầm Linh sửng sốt: “Anh… anh nói gì cơ?”
Bốn mắt nhìn nhau, trong mắt Lục Thư Hàn không còn vẻ dịu dàng như xưa nữa, thay vào đó là sự u ám khiến người ta rùng mình.
Anh ta gằn từng chữ, giọng điệu đầy sự chán ghét.
“Tôi nói, Sầm Linh, cô đúng là không biết liêm sỉ.”
“Chiêu Ninh chết thảm như vậy, sao cô có thể thốt ra câu ‘Chiêu Ninh chết là đi hưởng phúc’ hả? Chí Viễn khi còn sống là anh em tốt nhất của tôi, cô là vợ cậu ấy, vậy mà cô lại muốn tôi thế chỗ cậu ấy, làm bố của Dũng Dũng?!”
Sầm Linh kinh ngạc nhìn anh ta.
“Sao lại không thể? Bây giờ bao nhiêu nam nữ tự do yêu đương, tại sao chúng ta lại không được? Chị Chiêu Ninh đã chết rồi, anh Thư Hàn, anh được tự do rồi, không cần phải giữ tiết hạnh cho một người chết!”
Ngực Lục Thư Hàn phập phồng dữ dội, nhìn Sầm Linh xa lạ trước mắt, nhất thời á khẩu.
Cảm giác tội lỗi, tự trách, đau đớn, bàng hoàng… đủ mọi cảm xúc đè nặng trong lòng Lục Thư Hàn suốt bao ngày qua Gần như muốn đè nát anh ta!
Anh ta không thể kìm nén được cảm xúc thêm nữa, đập mạnh một cú đấm xuống bàn trà, mất kiểm soát gào lên, hệt như một con thú hoang đang gầm rống.
“Cô còn mặt mũi nhắc đến cô ấy sao!”
“Nếu không phải cô vu khống Ninh Ninh cấu kết với bọn bắt cóc, tôi căn bản đã không tức giận đến mờ mắt, khiến cô ấy bị thương nặng rồi vứt cô ấy một mình ở bãi tha ma! Cái chết của cô ấy, cô, và cả tôi, đều không thể trốn tránh trách nhiệm! Là chúng ta đã hại chết cô ấy!”
“Cô ấy gả cho tôi 5 năm, chưa được sống một ngày tử tế, lại vì chúng ta mà chết thảm như vậy!”
“Sầm Linh, cô tự sờ lại lương tâm của mình đi, những năm qua cô ở trong căn nhà vốn thuộc về Ninh Ninh, tiêu tiền lương của tôi, hưởng thụ cuộc sống sung sướng vốn dĩ thuộc về cô ấy. Cô ấy chết rồi, cô không có một chút áy náy nào thì thôi, sao cô có thể, khi xương cốt cô ấy còn chưa lạnh, đã nghĩ đến chuyện ở bên tôi?”
**Chương 13**
Sầm Linh sợ hãi bật khóc.
Một Lục Thư Hàn thế này quá xa lạ. Bạo lực, phẫn nộ, u ám… cô ta chưa từng thấy một Lục Thư Hàn như vậy!
Bầu không khí nhất thời rơi vào sự im lặng quỷ dị, chỉ có tiếng thút thít nhè nhẹ của Sầm Linh không ngừng vang lên.
Ngày trước, mỗi lần nhìn thấy nước mắt của Sầm Linh, Lục Thư Hàn sẽ tức giận đến mức mất hết lý trí để dỗ dành. Nhưng bây giờ, nhìn Sầm Linh khóc lóc, anh ta lại chẳng còn một chút kiên nhẫn nào.
Những ngày sau khi Tống Chiêu Ninh rời đi, anh ta tách mình ra khỏi mọi thứ và bắt đầu không ngừng tự hỏi bản thân. Một Tống Chiêu Ninh như vậy, thực sự sẽ làm ra chuyện cấu kết với bọn bắt cóc để làm hại Sầm Linh với tâm cơ thâm độc như thế sao?
Lần đầu tiên anh ta nảy sinh sự nghi ngờ đối với thanh mai trúc mã Sầm Linh của mình. Nhưng lại không dám tin.
Cho đến hôm nay, từng lời của đồng chí điều tra như một cái tát giáng thẳng vào mặt anh ta. Đập nát bấy sự chăm sóc mà anh ta tự cho là đúng, sự tin tưởng hàng chục năm qua cùng một trái tim cho đi không giữ lại điều gì.
Lục Thư Hàn nhắm mắt lại, giọng điệu mệt mỏi.
“Sầm Linh, cô từ bỏ ý định đó đi. Dù tôi có chết cũng sẽ không ở bên cô.”
“Lúc Ninh Ninh còn sống, tôi đã nợ cô ấy quá nhiều rồi, tôi càng không thể sau khi cô ấy chết lại làm ra chuyện ở bên vợ góa của anh em – một chuyện trái luân thường đạo lý, vô ơn bạc nghĩa như vậy.”
Lục Thư Hàn ngẩng đầu, nhìn lướt qua một vòng quanh căn nhà.
“Lúc trước Chí Viễn hy sinh, cô đang mang thai, tôi mới cho cô ở căn nhà này. Bây giờ cũng không cần thiết nữa, cô mau chóng chuyển đến căn phòng đơn ở khu nhà tập thể kiểu cũ phía tây đi, sau này chúng ta cố gắng đừng gặp nhau nữa.”
Nói xong, Lục Thư Hàn xoay người đóng sầm cửa bỏ đi.
Nhưng Sầm Linh vẫn không cam tâm.
Ngày đầu tiên, viên cấp phó đến nhà kiểm tra tiến độ dọn nhà của cô ta. Cô ta lấy cớ đồ đạc quá nhiều dọn không kịp, bắt cấp phó về báo lại với Lục Thư Hàn, xin thêm vài ngày nữa;