Chương 6 - Khi Tình Yêu Hóa Thành Đau Thương
Ngay khi anh gần như không kìm nén được cơn tức giận, đang cân nhắc xem có nên sai người đi “mời” cô đến không, thì ở lối vào phòng tiệc, cuối cùng cũng xuất hiện một bóng người!
Khóe môi đang mím chặt của Phó Cảnh Thâm hơi giãn ra một chút.
Đến rồi, tuy dỗi hờn chặn số anh, nhưng rốt cuộc vẫn biết chừng mực, không dám thực sự cho anh leo cây trong một dịp thế này.
Anh chỉnh lại cổ tay áo, trên mặt lại treo lên nụ cười nhạt quen thuộc, chuẩn bị đón chào người vợ “biết quay đầu là bờ” của mình.
Tuy nhiên, khi bóng người đó đi tới gần, lại là một anh nhân viên giao hàng mặc bộ đồng phục màu vàng rực, tay cầm một tập hồ sơ, đang ngó nghiêng tứ phía.
“Xin hỏi, ai là anh Phó Cảnh Thâm ạ?” Nhân viên giao hàng thở hổn hển, giọng nói vang lên rõ mồn một trong không gian hội trường khá yên tĩnh.
Phó Cảnh Thâm lại cau mày.
“Là tôi.”
“À dạ, chào anh Phó!” Mắt nhân viên giao hàng sáng lên, chạy chậm lại gần, hai tay dâng tập hồ sơ lên, “Đây là bưu kiện hỏa tốc cô Diệp Thu Thủy đặt giao đích danh cho anh, phiền anh ký nhận ạ!”
Diệp Thu Thủy? Gửi bưu kiện hỏa tốc lúc này sao?
Một tia bất an cực nhạt xẹt qua trong lòng Phó Cảnh Thâm, nhưng rất nhanh đã bị anh đè xuống.
Chắc là cô chuẩn bị bất ngờ gì đó chăng? Lại bày trò hoa lá cành này.
Anh nhận lấy tập hồ sơ nhẹ hều, sau khi nhân viên giao hàng xác nhận, nhanh nhẹn chụp ảnh hoàn tất thủ tục rồi vội vã rời đi.
Lúc này, toàn bộ sự chú ý trong phòng tiệc đều đổ dồn vào Phó Cảnh Thâm và tập hồ sơ bằng giấy kraft xỉn màu trên tay anh.
Những ánh mắt tò mò dò xét tụ lại như ánh đèn sân khấu.
Phó Cảnh Thâm ước lượng độ nặng của tập hồ sơ, dưới sự chứng kiến của mọi người, anh bước đến trước micro trên bục chính.
Trên môi nở nụ cười hoàn mỹ không góc chết, qua micro, giọng nói vang dội khắp mọi ngóc ngách của hội trường, mang theo vẻ bất đắc dĩ nhưng đầy cưng chiều:
“Để quý vị chê cười rồi, là phu nhân nhà tôi tinh nghịch, bày ra trò đùa nho nhỏ khiến mọi người phải đợi lâu. Lát nữa…”
Vừa nói, anh vừa dùng những ngón tay thon dài, ưu nhã xé miệng phong bì tập hồ sơ.
Hai ngón tay thò vào, kẹp lấy thứ bên trong rút ra.
Đó là hai cuốn sổ nhỏ màu đỏ sẫm.
Quốc huy mạ vàng và ba chữ “Giấy ly hôn” to đùng, dưới ánh đèn pha lê lấp lánh, trông vô cùng bắt mắt.
Nụ cười tự tin trên khuôn mặt Phó Cảnh Thâm trong chốc lát cứng đờ, vỡ vụn từng mảng.
Micro khuếch đại vô hạn tiếng thở dốc trở nên nặng nề của anh.
Cả hội trường, im lặng như tờ.
**8**
Cuốn sổ ly hôn màu đỏ sẫm giống như hai miếng sắt nung đỏ, làm bỏng rát đầu ngón tay Phó Cảnh Thâm, tim anh ngừng đập.
Không, không thể nào.
Đây chắc chắn là đồ giả Diệp Thu Thủy làm ra vì quá tức giận.
Mục đích là để dọa anh, trả thù anh vì đã công tư phân minh tống cô vào trại tạm giam.
Đúng, chắc chắn là vậy.
Ngón tay anh cứng đờ tiếp tục lục lọi trong phong bì, vài tờ giấy A4 gấp nếp trượt ra, là thỏa thuận ly hôn.
Anh ép bản thân dồn ánh mắt vào mục chữ ký của hai bên.
Chữ ký bên nam: Phó Cảnh Thâm.
Ba chữ đó, thực sự chính là bút tích do chính tay anh ký.
Ký ức bỗng chốc bị xé toạc một lỗ.
Một tháng trước, Diệp Thu Thủy vừa mới sảy thai, khuôn mặt trắng bệch đưa cho anh vài tờ giấy, giọng yếu ớt:
“Vài thủ tục của bệnh viện, cần người nhà ký tên.”
Lúc đó anh đang bận nghe điện thoại than vãn của Tạ Y Nhân, tâm trạng rối bời, không thèm nhìn nội dung chi tiết, chỉ liếc thấy đúng là giấy tờ theo mẫu chung của bệnh viện, liền bực dọc cầm bút, ngoáy tên mình vào đúng chỗ quy định.
Anh thậm chí không nhận ra, xen lẫn trong những tờ giấy đó là vài tờ có chất liệu hơi khác…
Hóa ra từ lúc đó, không, có lẽ còn sớm hơn… cô đã lên kế hoạch rời xa anh?
Một luồng lửa giận vì bị lừa dối cùng một nỗi bất an mất kiểm soát nào đó bóp chặt lấy trái tim Phó Cảnh Thâm.
Những ngón tay cầm bản thỏa thuận ly hôn của anh siết chặt đến trắng bệch.
Tại sao? Anh đã dành cho cô một lời xin lỗi và sự bất ngờ hoành tráng, được chuẩn bị công phu nhường này!
Anh đã quyết định bỏ qua chuyện cũ, tha thứ cho lỗi lầm coi anh là kẻ thế thân của cô, chuẩn bị đón cô về nâng niu trong lòng bàn tay một lần nữa!
Lẽ nào… chỉ vì sợi dây chuyền cuối cùng anh tặng cô là đồ giả, cô liền nghĩ Phó Cảnh Thâm anh cả đời này không thể cho cô đồ thật được nữa?
Chỉ vì chuyện này, cô đòi ly hôn?!
“Cút——!!” Tiếng gầm giận dữ xé toạc cổ họng, Phó Cảnh Thâm vung tay lên, hất đổ mạnh tháp sâm panh xếp trước mặt!
Những chiếc ly pha lê trong suốt đổ sụp xuống, rượu vang văng tung tóe, khiến khách khứa giật mình la hét né tránh.
“Tất cả cút hết ra ngoài cho tôi! Bữa tiệc bị hủy! Cút!”
Anh giống như một con thú dữ bị chọc điên hoàn toàn, hai mắt đỏ ngầu, lồng ngực phập phồng kịch liệt, không còn vẻ thong dong cao quý lúc nãy nữa.
Cả hội trường khách khứa vừa kinh ngạc vừa tò mò nhìn màn kịch lố lăng này, dưới sự hướng dẫn của bảo vệ vội vã rời đi, những tiếng xì xào bàn tán và những ánh mắt dò xét như những mũi kim châm vào lưng Phó Cảnh Thâm.
Nhưng anh đã chẳng còn tâm trí đâu để bận tâm.