Chương 9 - Khi Tình Yêu Đến Từ Tâm Trạng
Rời khu trượt tuyết, toàn thân tôi đau nhức ê ẩm, Ngô Dạng vẫn đi bên cạnh trêu chọc: “Tớ cứ tưởng cậu cái gì cũng biết, cuối cùng cũng lòi ra thứ cậu không biết làm rồi.”
“Tớ có phải thần tiên đâu mà cái gì cũng biết làm.”
Lúc ăn cơm, Ngô Dạng cứ ngập ngừng mãi, hỏi tôi và Hạ Trăn đã tiến triển đến đâu rồi.
Vẻ mặt tôi cứng đờ, một suy nghĩ kỳ quái chợt lóe lên: Cậu ấy đang thay Hạ Trăn dò xét tôi sao?
Tôi ngước lên nhìn cậu ấy, mỉm cười: “Cậu ấy thú vị lắm, tớ rất thích.”
Cậu ấy nhíu mày: “Cậu ta không hợp với cậu đâu.”
Tôi nhướng mày cười: “Ồ? Không hợp chỗ nào?”
“Cậu ta… cậu không thấy cậu ta và Hứa Nhiễm mới là một cặp sao?”
Tôi giả vờ phật ý: “Không thấy.”
Cậu ấy định nói gì đó nhưng lại thôi, đành ngập ngừng bảo: “Đừng thích cậu ta, nếu không cậu sẽ hối hận đấy.”
Nghe khẩu khí này, hẳn là cậu ấy biết rõ mục đích Hạ Trăn tiếp cận tôi, nhưng vì tình anh em, cậu ấy không nỡ đâm sau lưng Hạ Trăn nên đành nhắc nhở khéo như vậy.
Tôi cười khẩy: “Cậu đâu phải là tớ, sao cậu biết tớ sẽ hối hận.”
Cậu ấy có vẻ bực mình, giọng nói mang theo chút giận dữ: “Ngôn Triệt, cậu nghe tớ khuyên một câu được không?”
“Tình cảm của tớ tớ tự biết, tớ cứ thích Hạ Trăn đấy, có vấn đề gì à?”
Nếu cậu ấy không chịu nói ra âm mưu của Hạ Trăn, vậy thì tôi đành tự mình làm mồi nhử nhảy vào bẫy của chúng. Đến lúc đó ai tổn thương thì chưa biết được đâu.
Bữa ăn đó kết thúc trong bầu không khí chẳng mấy vui vẻ. Ngoài những lúc tập luyện ra, tôi và Ngô Dạng không nói với nhau thêm câu nào nữa.
11
Sau khi khai giảng, Hạ Trăn lại đến tìm tôi.
Tôi thay đổi thái độ lạnh nhạt trước đây, bắt đầu đón nhận sự theo đuổi của cậu ta.
Trong căng tin, tôi làm nũng, bắt cậu ta đút cho ăn. Cậu ta mất tự nhiên lảng mắt đi nơi khác, tôi nương theo ánh nhìn đó và không ngoài dự đoán, Hứa Nhiễm đang chằm chằm quan sát chúng tôi.
Tôi nắm lấy tay cậu ta, chu môi nũng nịu: “Hạ Trăn, tớ muốn cậu đút cho tớ ăn cơ.”
Sự ghét bỏ ánh lên trong đáy mắt cậu ta không giấu đi đâu được, nhưng cậu ta vẫn đút cho tôi một miếng cơm rang. Tôi cố kìm cảm giác buồn nôn, khen ngợi: “Hạ Trăn, cậu đối xử với tớ tốt thật đấy.”
Sau hai tuần đóng vai tình nhân sến súa, cuối cùng cậu ta cũng không nhịn được mà tung chiêu cuối.
Cậu ta nói muốn tỏ tình với tôi trong tiệc sinh nhật của mình, hỏi tôi có đồng ý không.
Tôi khoác tay cậu ta, dò xét: “Bọn mình đang quen nhau rồi mà, không cần tỏ tình trước mặt mọi người đâu đúng không?”
Cậu ta vội vàng nói: “Không được, bắt buộc phải tỏ tình, tớ muốn cậu trở thành cô gái hạnh phúc nhất.”
Tôi quyết định cho cậu ta cơ hội cuối cùng, nghiêm túc hỏi: “Hạ Trăn, cậu có thực sự thích tớ không?”
Sự bối rối trong ánh mắt cùng động tác xoa mũi của cậu ta đã nói lên tất cả. Tôi mỉm cười ôm chầm lấy eo cậu ta, vui vẻ reo lên: “Được rồi, tớ biết cậu thích tớ mà, tớ đồng ý, tớ sẽ nhận lời tỏ tình vào cuối tuần này.”
Nhận được câu trả lời chắc nịch từ tôi, cậu ta thở phào nhẹ nhõm rồi đẩy tôi ra: “Tớ còn việc phải làm, cậu về trước đi.”
Sau khi nói lời tạm biệt, tôi nhắn tin cho Ngô Dạng: “Tuần sau sinh nhật Hạ Trăn, cậu ấy định tỏ tình với tớ trong bữa tiệc.”
Tin nhắn của Ngô Dạng lập tức gửi lại: “Cậu đồng ý rồi à?”
“Tất nhiên rồi, người mình thích tỏ tình trước đám đông, là chuyện vô cùng hạnh phúc mà.”
Cậu ấy nhắn lại, bảo tôi hãy giữ cái đầu lạnh, đừng để tình yêu làm mờ lý trí.
Nhìn những dòng tin nhắn cậu ấy gửi tới tấp, tôi chẳng hề mảy may bận tâm, cũng không thèm trả lời.
Cậu ấy gọi điện tôi cũng cúp máy.
Đã muốn chơi thì chúng ta cùng chơi cho tới bến.
Bên ngoài biệt thự, Ngô Dạng cản đường, khuyên tôi đừng vào.
Tôi cãi nhau với cậu ấy: “Ngô Dạng, tớ thích Hạ Trăn, cậu ấy cũng thích tớ, cậu lấy tư cách gì mà cản tớ?”