Chương 5 - Khi Tình Yêu Đến Từ Tâm Trạng
Về đến phòng, Tiểu Kỳ lại nhờ tôi giúp đỡ. Người anh trai kiếm khách của nhỏ bắt đầu nghi ngờ, cho rằng nhỏ và người chơi thuật sư hôm trước không phải là một, hỏi nhỏ có phải thuê người cày rank hộ không.
Vì muốn giữ chân đại thần, Tiểu Kỳ lại nài nỉ tôi chơi hộ.
Thôi thì vì hạnh phúc của bạn thân, tôi đành giúp vậy. Tiểu Kỳ thường chơi nghề Hỗ trợ (buff máu), để không đụng hàng với đồng đội khác, tôi cũng đành chọn Hỗ trợ.
Game vừa bắt đầu được 5 phút, gã kiếm khách nhắn tin vào kênh chat, bảo tôi đừng lao lên trước, cứ đứng sau buff máu cho cậu ta là được.
Tôi chơi quen tay hệ kiếm khách nên lúc nào cũng chực lao lên, nhưng Hỗ trợ thì lực chiến quá phế, tôi chơi mà cứ sốt ruột.
Sau khi cậu ta lấy được mạng đầu tiên (First Blood) của con buff máu bên kia, cậu ta gọi tôi tới nhặt trang bị. Nhặt xong, tôi không ép bình máu mà ép luôn một món đồ tăng lực chiến.
Trên đầu cậu ta hiện ra ba dấu chấm hỏi. Tôi nhắn lại: “Bơm máu bằng bình chậm quá.”
Chủ yếu là vì không có tính sát thương, tôi nhìn mà chướng mắt.
Tên Thuật sư nhắn cho tôi: “Cậu buff máu kiểu đó sẽ bị tụt 30% thanh máu của mình đấy, mạo hiểm quá.”
Tôi đáp lại: “Nhưng đổi lại sẽ cấu được 5% máu của địch.”
Thằng kiếm khách quay về tế đàn, đứng im không nhúc nhích. Ngay sau đó, tin nhắn Wechat của Tiểu Kỳ nổ liên tục: “Cậu thuê người chơi hộ à?”
Tôi trả lời: “Đâu có.”
Cậu ta: “Hôm nay lối chơi của cậu không giống bình thường.”
Tôi đáp: “Bình thường vì muốn cọ nhiệt đại thần nên tôi mới giả vờ gà mờ đấy.”
Đọc xong tin nhắn tôi gửi, Tiểu Kỳ xấu hổ muốn độn thổ, vội giục tôi thu hồi.
Tôi đã thu hồi, nhưng chắc gã kiếm khách cũng đọc được rồi.
Một người đồng đội khác hỏi: “Bạn chơi Hỗ trợ là nữ à?”
Tôi gõ phím: “Không, tôi là nam.”
Gã kiếm khách lại nhắn tin riêng: “Lần trước chơi game cậu mở mic nghe là giọng nữ mà, giọng ngọt ngào lắm, cậu dùng máy biến giọng à?”
Tôi quay sang nhìn Tiểu Kỳ, nhỏ cười ngại ngùng: “Thì tao cũng ép giọng dẹo đi một chút…”
Xong một ván, cậu ta khen tôi hôm nay đánh tốt, cứ như hai người khác nhau.
Tôi nhắn lại: “Đâu có, nhờ đại thần chỉ dạy tốt đấy chứ.”
Hai ván sau tôi dùng Thuật sư, đánh xong cậu ta lại hỏi trong game có phải tôi thuê người đánh hộ không. Tôi đáp: “Không đâu, phong độ của tớ lúc lên lúc xuống, hôm nay tình cờ lên tay thôi.”
“Hờ, thế à?”
Câu này của cậu ta làm tôi hơi chột dạ, nên tôi không trả lời nữa.
7
Ván cuối cùng, cậu ta mời luôn hai đứa đồng đội hay chửi thề lần trước vào. Team 4 người, vẫn thiếu một.
Sau khi tôi đăng nhập, Tiểu Kỳ kéo tôi vào đội. Lần này tôi phải dạy cho hai đứa gà mờ kia một bài học mới được.
Game vừa bắt đầu, hai đứa gà kia vậy mà lại mở mic. Tôi và Tiểu Kỳ nhìn nhau trân trân. Cái giọng này, sao mà quen thế.
Tiểu Kỳ vừa nghe xong liền kích động: “Đây chẳng phải là Hứa Nhiễm sao?”
Tôi và Tiểu Kỳ nãy giờ vẫn tắt mic, nghe hai cô gái trong team nói chuyện, và hoàn toàn chắc chắn đó chính là Hứa Nhiễm và cô bạn thân của cô ta.
Vừa vào trận, Hứa Nhiễm và bạn cô ta không lo nâng cấp trang bị mà chạy đi đánh nhau. Một đứa chết, một đứa feed mạng xong thì bắt đầu trút giận lên đầu Tiểu Kỳ.
Hứa Nhiễm mở mic mắng xối xả: “Con buff máu kia mày chết rồi à, không biết đường tới buff máu sao?”
Tôi gõ phím đáp thay Tiểu Kỳ: “Đây là tiếng gầm gừ vô năng của đám gà mờ sao?”
Tôi đánh hai con tướng bên địch đến tàn phế nhưng không giết, rồi nhắn vào kênh chat cho Tiểu Kỳ: “Buff máu qua đây nhanh, có hai đứa yếu máu này, nhường mạng cho cậu.”
Trận đấu mới qua được 10 phút, Hứa Nhiễm và bạn cô ta đã ks (cướp mạng) của tôi mấy lần rồi. Lần nào cũng vì hành động ngu xuẩn của hai cô ả mà để bên kia tẩu thoát thành công.