Chương 13 - Khi Tình Yêu Đến Từ Tâm Trạng
Hứa Nhiễm có chút danh tiếng trên một nền tảng video ngắn, cô ta liên tục định hướng fan tấn công tôi, chửi tôi làm màu, thậm chí còn ám chỉ tôi là “trà xanh chen chân vào chuyện tình của cô ta và Hạ Trăn.
Nực cười hơn, cô ta còn livestream bán thảm, khóc lóc kể lể gia cảnh khó khăn, luôn nỗ lực học tập, thành tích xuất sắc và đang có cơ hội được tuyển thẳng lên Thạc sĩ. Cô ta vu khống tôi làm vậy là muốn hủy hoại tương lai của cô ta.
Một tiếng sau khi cô ta lên sóng, toàn bộ thông tin cá nhân của tôi bị một tài khoản ẩn danh tung lên mạng.
Người ẩn danh đó không ai khác chính là tôi.
Trong lúc cô ta vẫn đang cầm khăn giấy lau nước mắt, phần bình luận đã bùng nổ.
Livestream vốn chỉ có chưa tới một nghìn người xem bỗng chốc tăng vọt lên mấy chục nghìn. Hàng loạt lời mắng chửi trút xuống như thác.
Cả trăm người chửi tôi ban nãy phút chốc đã bị dìm nghỉm bởi hàng vạn người đang mắng chửi cô ta.
Nói về gia thế, bố tôi là giáo sư đại học danh tiếng, mẹ tôi là nghệ sĩ múa cấp quốc gia, anh trai tôi là nhà văn nổi tiếng. Tôi mà thèm đi giành đàn ông với cô ta sao?
Nói về thành tích, điểm GPA của tôi luôn đứng đầu chuyên ngành, lại ẵm vô số giải thưởng từ các cuộc thi học thuật, tranh biện. Tôi rảnh rỗi sinh nông nổi mà đi phá hoại tiền đồ của cô ta à?
Cô ta coi tôi là kẻ thù tưởng tượng, nhưng tôi vốn dĩ chẳng thèm để cô ta vào mắt.
Khi gia cảnh của tôi bị phơi bày, cả lớp tôi náo loạn. Một người luôn khiêm tốn như tôi bỗng chốc trở thành đối tượng bị ghen tị.
Mọi chuyện tưởng chừng đã êm xuôi, Hứa Nhiễm lại tự chuốc lấy thêm một trận gạch đá.
Làn sóng bạo lực mạng lần hai lại ập đến, ép cô ta phải xóa luôn tài khoản.
Đoạn ghi âm tôi nộp lên cũng đã có kết quả. Hai vụ việc nổ ra cùng lúc khiến lãnh đạo nhà trường vô cùng tức giận, quyết định phạt Hứa Nhiễm mức kỷ luật “giữ lại trường để theo dõi”.
Nhưng chỉ một giờ sau khi thông báo được phát ra, Hạ Trăn đã mò đến tìm tôi. Cậu ta đứng dưới lầu ký túc xá, hét lớn về phía tôi: “Ngôn Triệt, chỉ cần cậu buông tha cho Hứa Nhiễm, tôi sẽ ở bên cậu.”
Tôi bước xuống lầu, tiện tay vặn nắp chai nước suối đang cầm, dội thẳng từ trên đầu cậu ta xuống: “Tỉnh lại chưa?”
Cậu ta trừng mắt nhìn tôi giận dữ: “Cậu có ý gì?”
Dù sao thì chúng tôi cũng đã thành người nổi tiếng cả rồi, tôi chẳng mảy may bận tâm việc bị người khác quay lại.
“Hạ Trăn, nếu cậu không có gương thì tôi khuyên cậu tự đi mà soi lại mình đi. Muốn ở bên tôi, cậu xứng chắc?”
Rất đông người xúm lại dưới lầu, cậu ta không dám làm gì tôi, đành ôm cục tức bỏ đi.
Nói về độ “não yêu đương”, không ai qua mặt được Hạ Trăn.
Ngay cả tôi cũng nhìn ra Hứa Nhiễm đang lợi dụng cậu ta, vậy mà cậu ta vẫn mù quáng lao vào, tự đâm đầu vào chỗ chết thì trách ai được.
15
Mọi người đồn rằng gia đình Hạ Trăn đã làm thủ tục cho cậu ta ra nước ngoài và bắt cậu ta phải chia tay Hứa Nhiễm. Nào ngờ Hứa Nhiễm lại cắt cổ tay tự tử.
“Thế rồi sao nữa?” Tôi hỏi Tiểu Kỳ.
Nhỏ cười khẩy: “Cắt cổ tay gì đâu, cô ta chỉ diễn khổ nhục kế thôi. Kết quả bị mẹ Hạ Trăn phát hiện, bà ấy mắng cho một trận vuốt mặt không kịp.”
Sau khi Hạ Trăn ra nước ngoài, Hứa Nhiễm mất đi chỗ dựa để kiêu ngạo. Ngay cả bạn thân của cô ta cũng tránh mặt, thậm chí còn quay lưng cắn lại. Cô bạn đó bóc phốt trên mạng rằng người chủ mưu vụ cá cược chính là Hứa Nhiễm, cô ta lợi dụng Hạ Trăn quyến rũ tôi, định dụ tôi phạm sai lầm để mất suất bảo lưu học Thạc sĩ, tạo bước đệm cho bản thân dễ dàng thăng tiến.
Tiểu Kỳ lại đấm thùm thụp xuống giường: “Á á á tức chết tao rồi, con ranh Hứa Nhiễm đó độc ác thật.”
Tôi xoa đầu nhỏ: “Đừng tức giận vì một kẻ không đâu nữa, bọn họ cắn xé nhau kệ bọn họ, liên quan gì đến chúng ta.”
Tôi mở game “Thiên Cơ”, rủ Tiểu Kỳ leo rank đôi.