Chương 3 - Khi Tình Yêu Đến Bên Cửa

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Không cần thiết. Ban đầu tôi đến công ty cũng chỉ để sống qua ngày.”

Anh nhìn tôi vài giây.

“Cô không giống người chỉ muốn sống qua ngày. Thiết kế luồng di chuyển vòng lặp đó, tôi đã cho người của phòng nghiên cứu xem. Họ nói nó đi trước ngành ít nhất ba năm.”

Tôi không trả lời.

“Phương án do một mình cô hoàn thành?”

“Đúng.”

“Tại sao không ghi tên mình?”

“Lâm Thi Hàm là giám đốc. Cô ta bảo tôi làm thì tôi làm. Chuyện ghi tên không nằm trong quyền kiểm soát của tôi.”

Anh lại nhìn tôi một lúc.

“Sau này, phương án trực tiếp gửi vào email của tôi.”

Tôi ngẩng đầu:

“Cái gì?”

“Bỏ qua Lâm Thi Hàm.”

“Làm như vậy không tốt lắm…”

“Đây là sắp xếp, không phải thương lượng.”

Tôi há miệng, cuối cùng không phản bác.

“Được.”

Anh gật đầu, đứng dậy lên tầng.

Đi được nửa đường, anh lại dừng lại.

“Trong tủ lạnh có dâu tây, đã rửa sạch rồi.”

Sau đó anh biến mất ở khúc ngoặt cầu thang.

Tôi ngồi trên sofa, cảm thấy mình không hiểu nổi người này.

Không thích tôi, đúng không?

Vậy nấu mì cho tôi, mua dép cho tôi, rửa dâu tây cho tôi là đang làm gì?

Phiền thật.

Không nghĩ nữa.

Tôi đi lấy dâu tây trong tủ lạnh.

Khá ngọt.

Ngày hôm sau đến công ty, Lâm Thi Hàm không giao việc cho tôi nữa.

Nhưng thái độ của cô ta rõ ràng đã lạnh nhạt hơn.

Những đồng nghiệp khác trong phòng cũng kín đáo giữ khoảng cách với tôi.

Có lẽ họ cảm thấy sau lưng tôi có người, không dễ chọc vào, nhưng cũng không muốn quá thân thiết với tôi để đắc tội Lâm Thi Hàm.

Không sao.

Vốn dĩ tôi cũng không cần giao lưu.

Buổi trưa, tôi một mình tới nhà ăn.

Đang bưng khay tìm chỗ ngồi thì nghe thấy có người gọi mình.

“Tô Niệm! Bên này!”

Đó là một cô gái ở phòng tiếp thị bên cạnh, tên Đường Đường.

Trước đây chúng tôi từng gặp nhau vài lần trong phòng trà, cô ấy thuộc kiểu người rất nhiệt tình.

Tôi ngồi xuống.

Cô ấy lập tức ghé sát lại với vẻ mặt hóng chuyện:

“Nghe nói trong cuộc họp phòng cậu, Tổng giám đốc Cố đã gọi tên cậu?”

“Không gọi tên, chỉ hỏi mấy câu thôi.”

“Nhưng nghe nói sắc mặt Lâm Thi Hàm cực kỳ khó coi.”

“Đó là chuyện của cô ta.”

Đường Đường cắn ống hút nhìn tôi:

“Tô Niệm, có phải cậu có quan hệ gì với Tổng giám đốc Cố không?”

Đũa trong tay tôi khựng lại:

“Quan hệ gì?”

“Thì… bình thường anh ấy hoàn toàn không đến phòng thiết kế dự thính. Lần trước anh ấy đến là hai năm trước.”

“Có lẽ hôm nay anh ấy rảnh.”

“Cố Diễn mà rảnh?”

Cô ấy bật cười:

“Cậu đang trêu tớ đấy à?”

Tôi cúi đầu ăn cơm, không trả lời.

Những suy đoán như vậy càng ít càng tốt.

Hai giờ chiều, khi tôi đang vẽ, điện thoại rung lên.

Một tin nhắn WeChat.

Tên ghi chú là “Cố Diễn”.

“Thứ Bảy nhà họ Cố có tiệc gia đình, cô đi cùng tôi.”

Tôi nhìn dòng chữ đó suốt nửa phút.

Tiệc gia đình.

Điều đó có nghĩa là tôi phải chính thức xuất hiện với tư cách vợ anh.

Tôi trả lời một chữ “được”.

Anh không nhắn thêm.

Chiều thứ Bảy.

Xe của Cố Diễn đỗ trước cửa biệt thự chờ tôi.

Tôi mặc một chiếc váy liền thân màu xanh đậm.

Đó là chiếc váy Cố Dao ép tôi nhận hai ngày trước, nói rằng thuộc một thương hiệu thiết kế nào đó.

Sau khi tôi lên xe, anh nhìn tôi một cái.

“Rất đẹp.”

Hai chữ.

Sau đó không mở miệng thêm nữa.

Nửa tiếng sau, chúng tôi đến nhà cũ của gia đình họ Cố.

Một khu vườn kiểu Trung Hoa rộng lớn, đèn lồng treo thành từng dãy, người ra vào tấp nập.

Người nhà họ Cố đông hơn tôi tưởng.

Gia đình chú Ba, gia đình cô Hai, gia đình bác Cả, cộng thêm đủ loại anh chị em họ, ngồi kín ba bàn.

Cố Dao vừa nhìn thấy tôi đã chạy tới:

“Căng thẳng không?”

“Cũng ổn.”

“Đừng sợ, có tớ đây.”

Cô ấy kéo tôi vào gian nhà chính.

Một bà cụ tóc bạc trắng đang ngồi ở vị trí chủ tọa.

Nhìn thấy Cố Diễn bước vào, bà mỉm cười.

“Tiểu Diễn đến rồi à? Dẫn cả vợ đến nữa sao?”

Cố Diễn đi tới:

“Bà nội, đây là Tô Niệm.”

Ánh mắt bà cụ rơi xuống người tôi, đánh giá vài giây.

Tôi hơi khom người:

“Cháu chào bà nội.”

Bà đưa tay ra.

Tôi bước tới, bà nắm tay tôi, vỗ nhẹ.

“Xinh đẹp. Còn xinh hơn trong ảnh.”

Cố Dao đứng bên cạnh nháy mắt với tôi.

Tôi mỉm cười.

Cho đến lúc này, mọi chuyện vẫn rất thuận lợi.

Cho đến khi vào bàn ăn.

Một người phụ nữ mặc sườn xám màu đỏ rượu bước tới.

Đó là cô Hai của Cố Diễn.

Bà ta nhìn tôi từ trên xuống dưới một lượt, sau đó quay sang mẹ Cố Diễn là Châu Mẫn:

“Chị dâu, đây là vợ của Tiểu Diễn sao? Trông khá giản dị.”

Châu Mẫn mỉm cười, không trả lời.

Cô Hai lại quay sang nhìn tôi:

“Cô gái, gia đình cháu làm nghề gì?”

Tôi đáp:

“Bố mẹ cháu kinh doanh nhỏ ở quê.”

“Ồ…”

Bà ta kéo dài giọng:

“Vậy học vấn thì sao?”

“Cháu tốt nghiệp ngành Kiến trúc Đại học Trùng Khánh.”

“Đại học?”

“Thạc sĩ.”

Bà ta gật đầu, nhưng vẻ mặt không thể gọi là hài lòng:

“Tiểu Diễn là người sẽ tiếp quản thế hệ tiếp theo của nhà họ Cố. Vợ của nó thế nào cũng phải…”

“Cô Hai.”

Giọng Cố Diễn đột nhiên vang lên từ phía sau.

Cô Hai quay đầu.

Anh đứng ở đó, biểu cảm thản nhiên như đang nói thời tiết hôm nay rất đẹp.

“Tô Niệm là người cháu lựa chọn. Không cần phải thông qua xét duyệt.”

Nụ cười trên mặt cô Hai cứng lại trong giây lát.

“Cô chỉ quan tâm…”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)