Chương 4 - Khi Tình Yêu Chưa Đến Thời Điểm
Phó Vân Nhai vô cùng bất mãn: “Ta mới là phu quân danh chính ngôn thuận, dựa vào đâu phải chia đôi trái tim nàng với hắn?”
Ta nhẹ giọng dỗ dành: “Ta có nhung nhớ hắn thì cũng vô dụng thôi, ban đầu để thoát khỏi ta, hắn thà nhảy vực chứ nhất quyết phải cưới Hứa Hoan Hoan kia mà.”
“Ta đối với hắn chỉ là vì không có được nên mới không cam lòng, còn với chàng mới là chân thật!”
“Thật không?”
“Không tin tối nay chàng đến phòng ta đại chiến ba ngày ba đêm đi, rồi sẽ biết ta thật lòng hay không!”
Khóe miệng Phó Vân Nhai giật giật: “…Nàng muốn hại ta bị hai vị phụ thân đánh hội đồng sao?”
Ta “chậc” một tiếng: “Đồ nhát gan!”
Phó Vân Nhai lầm bầm: “Người quen ở kinh thành quá nhiều, ta sợ làm hỏng danh tiết của nàng thôi. Ta mới không phải kẻ nhát gan.”
Ta bật cười, kiễng chân lên hôn má hắn: “Đồ ngốc.”
06
Hôn lễ của Mạnh Ninh Châu được tổ chức vô cùng phong quang.
Tân nương được đưa vào động phòng, lúc tân lang ở tiền viện tiếp khách, ta cùng Phó Vân Nhai và vài võ tướng thân thiết trong doanh trại vây kín tân lang quan ở giữa.
Chúng ta đe dọa hắn, nếu dám đối xử không tốt với đóa hoa duy nhất của Tây Giao đại doanh, mười mấy vạn huynh đệ trong quân doanh sẽ luân phiên lên trận đánh cho hắn thành cái đầu heo.
Chao ôi, trong quân doanh hán tử thầm thương trộm nhớ Mạnh Ninh Châu nhiều lắm.
Chúng ta muốn nàng được hạnh phúc, thì trước tiên phải ra mặt chống lưng cho nàng.
Đường Kinh Hồng tân hôn tâm trạng cực kỳ tốt, luôn miệng cười híp mắt mặc cho đám tàn binh bại tướng chúng ta làm càn.
Chúng ta rượu no thịt say.
Một đám người bèn tìm đến một thủy tạ trong Đường phủ để giải rượu.
Lúc hưng trí dâng cao, Phó Vân Nhai thổi tiêu, còn ta múa kiếm dưới gốc cây hải đường.
Ta múa những đường kiếm ngập tràn sát khí, lại phóng túng kiêu ngạo.
Điệu múa kiếm của ta chính là loại dùng để khích lệ sĩ khí tướng sĩ trước khi xông pha sa trường.
Đám tướng lĩnh liên tục vỗ tay hò reo cổ vũ.
Mấy tên say khướt này lại còn mắng nhiếc:
“Tiểu Phó tướng quân thật quá bỉ ổi!”
“Mấy năm trước hắn mới học thổi tiêu, thổi đâu có hay thế này, hồi đó cứ đến tối là đến cả con chó vàng nhỏ trong thôn cũng chẳng dám lại gần Tây Giao đại doanh của chúng ta.”
“Nhắc làm gì nữa, tối nào hắn cũng ra cái gò đất phía sau doanh trướng mà thổi, lão tử còn tưởng đứa nào đang chọc tiết lừa.”
“Tiểu Phó tướng quân tàn phá lỗ tai huynh đệ suốt mấy năm trời, hóa ra chỉ để dành cho khoảnh khắc hôm nay phối hợp với điệu kiếm múa của Thẩm cô nương! Quả thật bỉ ổi! Quả thật vô sỉ!”
Chao ôi.
Thời thanh xuân ai mà chẳng từng vì theo đuổi người trong lòng mà làm vài chuyện ngu ngốc chứ.
Ta buông ánh mắt trêu chọc nhìn Phó Vân Nhai.
Phó Vân Nhai mặt mũi tỏ vẻ đạo mạo trang nghiêm, tuyệt nhiên không chút ngượng ngùng khi bị người ta bóc trần hắc lịch sử giữa bàn dân thiên hạ.
Một lát sau, đám tướng lĩnh quá chén lại hỏi:
“Hôn sự của Tiểu Phó tướng quân và Thẩm cô nương bao giờ mới cử hành đây?”
“Đến lúc đó, mấy ca ca này nhất định sẽ mở đường rước dâu cho đệ, ai dám cản đường thì chém kẻ đó! Không bõ công mấy năm qua bị Tiểu Phó tướng quân hành hạ lỗ tai!”
Phó Vân Nhai bị mắng đến mức đỏ cả mặt già:
“Các người là quan binh, không phải là thổ phỉ xuống núi cướp sắc!”
“Sắp rồi, sắp rồi, đợi hôn sự của Mạnh Ninh Châu xong xuôi là đến lượt ta và Thanh Dung.”
“…”
Giữa những tiếng cười đùa ồn ã, ta như cảm nhận được điều gì, chợt ngoái đầu nhìn về phía hòn non bộ bên kia thủy tạ.
Lục Hành Chu vừa vặn đi ngang qua con đường nhỏ sau hòn non bộ, bị tiếng tiêu và điệu kiếm múa thu hút, cũng chẳng biết chàng đã dừng chân nơi đó tự bao giờ.
Trong tay chàng xách một chiếc lồng đèn.
Ánh đèn hắt bóng lên sự chuyên chú và mờ mịt lạc lõng của chàng.
Ta chợt nhớ lại kiếp trước, chàng từng si mê ngắm ta múa dưới bóng cây đến nhường nào.
Chàng từng nói dù bất cứ khi nào, chàng cũng dễ dàng bị sự tươi trẻ tràn trề sinh lực trên người ta thu hút.
Thế nhưng, ngay lúc ta đang ngờ vực xem liệu có phải đáy lòng chàng đang dao động hay không.
Thì chàng chỉ xa xa gật đầu chào ta một cái, rồi nhanh chóng rũ mắt, xoay người rời đi.
Quả nhiên vẫn là một vị công tử khiêm nhường khắc kỷ.
Đám ma men trong đình vẫn đang ồn ào ầm ĩ, chẳng ai thèm chú ý đến góc nhỏ ấy.
Phó Vân Nhai nương theo ánh mắt ta nhìn về phía hòn non bộ một cái, nhưng chẳng nói tiếng nào.
Hắn giắt ống tiêu vào bên hông, bước đến cạnh ta.
Hắn nắm lấy tay ta: “Tay lạnh hết rồi, hay uống một bát rượu ấm đi?”
Hắn dúi vào tay ta một bát Hoàng tửu ấm nóng.
Ta ngửa cổ cạn sạch một hơi, lúc này mới làm ấm lại được trái tim vừa bị gió đêm thổi lạnh.
Phó Vân Nhai ghé sát tai ta: “Đừng nhìn nữa, người ta đi rồi.”
Ta cứng miệng: “Ta có nhìn đâu.”
“Được, nàng không nhìn.” Phó Vân Nhai đáp, “Là ta đang nhìn nàng.”
Ta bỗng nhiên bị kéo về thực tại “Phó Vân Nhai, ta hơi mệt rồi, chúng ta về phủ thôi.”
Phó Vân Nhai nói: “Được.”
Thực tế thì chúng ta không lập tức về phủ.
Đêm đó chúng ta giấu diếm tất thảy mọi người, chạy đến căn tiểu viện mới tậu làm loạn một trận.