Chương 2 - Khi Tình Yêu Chưa Đến Thời Điểm
02
Nghe nói Lục Hành Chu sau khi được vớt lên đã ốm một trận thập tử nhất sinh.
Ta vẫn chưa hết hy vọng, liền lấy danh nghĩa bồi tội mà gửi đến Lục phủ một nhánh nhân sâm ngàn năm.
Dẫu sao thì trong thoại bản cũng hay viết thế mà.
Nam nữ chính cứ hễ rơi xuống nước, gặp phải ranh giới sinh tử là sẽ nhớ lại ký ức kiếp trước.
Biết đâu Lục Hành Chu cũng nhớ ra được chút gì thì sao?
Nhưng rốt cuộc hy vọng của ta cũng tan thành mây khói.
Lục Hành Chu sau khi tỉnh táo, liền sai tiểu tư đem nhánh nhân sâm trả lại, bảo rằng không muốn nợ ân tình của ta, chỉ mong ta giữ đúng lời hứa từ hôn.
Thế là ta lại say khướt một trận.
Ta chỉ đành tự an ủi bản thân, Lục Hành Chu của kiếp này và kiếp trước tính cách, trải nghiệm hoàn toàn khác nhau, vốn đã là hai người xa lạ rồi.
Thôi bỏ đi.
Phó Vân Nhai nghe tin ta ngày ngày mượn rượu tiêu sầu, liền chạy tới an ủi: “Thanh Dung, chân trời góc bể cớ sao phải treo cổ trên một ngọn cỏ.” (Ý nói: Trên đời thiếu gì nam nhân).
“Nói tiếng người đi.”
“Nàng nhìn ta xem, ta đâu có kém cỏi gì Lục Hành Chu.”
Ta nghiêng đầu nhìn hắn, phì cười đến chảy cả nước mắt: “Ta không có cách nào bước ra nhanh như vậy được.”
Phó Vân Nhai si ngốc nhìn ta: “Ta có thể đợi.”
“Được thôi.” Ta buông thả đáp, Đến lúc đó nếu có thể tiếp nhận chàng, ta sẽ gả cho chàng. Còn nếu trong lúc chờ đợi, ta có thay lòng đổi dạ yêu kẻ khác, thì cũng đừng trách ta bạc tình bạc nghĩa.”
Phó Vân Nhai như tìm thấy tia sáng trong nghịch cảnh, vội nói: “Ta… ta sẽ không để nàng phải nhìn đến kẻ khác đâu.”
Ta lảo đảo đẩy hắn ra, lảo đảo đứng dậy: “Ta về ngủ đây, ngày tháng thì vẫn phải sống tiếp thôi.”
Ngày hôm sau.
Để xoa dịu vết thương lòng, ta xách kiếm và tay nải, quyết định lên Mạc Bắc khuây khỏa.
Phụ thân ta là võ tướng, ta từ nhỏ đã tập võ.
Thời trẻ ông từng trấn thủ Mạc Bắc mười lăm năm, nơi đó vốn dĩ là quê hương đầy niềm vui của ta.
Phó Vân Nhai nghe nói ta muốn lãng bạt thiên nhai, liền về phủ trộm hai ngàn lượng ngân phiếu của phụ thân hắn, phi ngựa đuổi theo ta.
Phó tướng quân xách đao đuổi theo Phó Vân Nhai ròng rã ba mươi dặm, mãi cho đến khi nhìn thấy ta.
Ông chạm phải đôi mắt sầu khổ của ta, ngay tại trận liền hào phóng rút thêm ba trăm lượng, góp vào lộ phí cho chúng ta.
Phụ thân ta và Phó tướng quân là chỗ thân tình chí cốt.
Bọn họ vẫn luôn có ý muốn tác hợp cho ta và Phó Vân Nhai.
Nhưng trước kia, ta chỉ một mực thích kiểu người thư sinh nho nhã, lịch thiệp như Lục Hành Chu.
Kiếp trước, phụ thân ta không khuyên can nổi ta.
Còn Phó Vân Nhai ở kiếp trước, sau khi ta xuất giá cũng đã thú thê, phu thê bọn họ sống với nhau cũng cầm sắt hòa minh, êm ấm trọn đời.
Tình cảm là thứ không ai quy định bắt buộc phải ở bên ai.
Ngay tại thời điểm hiện tại nếu gặp được người tâm đầu ý hợp, thì cứ dốc lòng nắm giữ và trân trọng là được.
03
Ta lưu lạc bên ngoài một thời gian rất dài.
Từ Mạc Bắc hoang lương lang bạt đến vùng Giang Nam khói sương giăng lối, từng ở qua những khách điếm “song hàm Tây Lĩnh thiên thu tuyết” (cửa sổ ngậm tuyết ngàn năm ngọn Tây Lĩnh), lại đi mãi đến Nhai Châu để ngắm biển xanh muôn dặm.
Dần dà, ta cũng buông bỏ được chấp niệm.
Kiếp trước Lục Hành Chu tính tình điềm tĩnh, không thích đi xa.
Ta vì chiều theo chàng, nơi xa nhất từng đi qua cũng chỉ là ngôi miếu cổ ngoại thành.
Chàng thích cầm kỳ thi họa, ta liền nương theo tiếng đàn của chàng mà múa kiếm dưới gốc đào.
Dù những năm tháng ấy trải qua ân ái và vô cùng hạnh phúc, nhưng đôi khi tỉnh mộng giữa đêm thâu, ta vẫn nuối tiếc vì chưa từng bước chân rong ruổi khắp đại giang nam bắc.
Con người ta muốn có được thứ gì, thì luôn phải đánh đổi bằng một cái giá nào đó.
Ta chưa bao giờ oán than.
Chỉ là kiếp này, ta bỗng nhiên nảy sinh dũng khí muốn dấn bước lên một con đường hoàn toàn vô định.
Trên đường về kinh thành, ta ghé qua tòa thành nhỏ mà kiếp trước ta và Lục Hành Chu từng gắn bó cả đời.
Vào một đêm tuyết rơi trắng trời.
Lần này người bên bậu cửa sổ cùng ta hâm rượu ngắm tuyết, lại là Phó Vân Nhai.
Chúng ta uống đến ngà ngà say.
Phó Vân Nhai lại gần, khoác thêm áo choàng cho ta.
Ngay khoảnh khắc hắn cúi người, ta đã nghiêng đầu hôn lên môi hắn.
Đêm đó, Phó Vân Nhai bị ta kích thích đến phát điên.
Chiếc giường gỗ cũ kỹ của khách điếm bị va đập đến độ kêu kẽo kẹt suốt cả đêm.
Thể lực và vóc dáng của võ tướng, quả nhiên khác biệt một trời một vực so với đám văn nhân mọt sách.
Nữ nhân chúng ta, quả nhiên không cần thiết phải treo cổ chết trên một gốc cây.
04
Vừa về đến kinh thành, hai nhà đã rục rịch bàn bạc hôn sự.
Phó Vân Nhai ngày nào cũng trèo tường lén lút tìm ta hẹn hò.
Nhưng hắn không dám làm càn dưới mí mắt phụ thân ta, chỉ dám ngồi chồm hổm dưới bệ cửa sổ thầm thì cùng ta đôi câu.
Đôi lúc lại lén lút tuồn cho ta một miếng bánh hoa quế hay cái chân giò hầm tương.
Trước khi đính hôn, chúng ta còn cùng nhau dự hỉ yến của Mạnh Ninh Châu – thiên kim Mạnh gia.
Mạnh Ninh Châu vốn là thê tử của Phó Vân Nhai ở kiếp trước.
Năm xưa Phó tướng quân đi bình định phản loạn ở Tây Nam từng trúng mai phục, chính là lão tướng quân Mạnh gia đã liều mạng cứu mạng ông.