Chương 1 - Khi Tình Yêu Chìm Vào Im Lặng
Kết hôn tám năm, Trình Dịch đã tổ chức mười ba cuộc triển lãm tranh.
Thế nhưng lần nào cũng chỉ thiếu đúng tấm vé của tôi.
Còn cô bạn thân Hạ Miên của tôi, lần nào cũng được đi.
Khó khăn lắm tôi mới bốc thăm trúng một tấm vé, vui vẻ hỏi anh:
“Hôm đó em dẫn bà nội đi xem cùng được không?”
Bàn tay đang cầm cọ của anh khựng lại:
“Làm loạn gì vậy? Hai người chiếm suất của người khác làm gì?”
Sau đó anh gọi trợ lý tới, gạch tên tôi ra, thêm tên Hạ Miên vào, phần ghi chú vẫn là người nhà.
Đến cuộc triển lãm thứ mười bốn, cô gái ngồi ghế phụ bĩu môi làm nũng:
“Hay là để Nhiên Nhiên đi đi, em xem đến phát chán rồi~”
Trình Dịch tiện tay đóng cửa xe.
“Cô ấy có hiểu nghệ thuật đâu.”
Tôi đứng nguyên tại chỗ, chợt nhớ năm mười tám tuổi, anh từng nói tôi là nàng thơ duy nhất của anh.
Hóa ra lời thề đã sớm tan theo gió.
Mãi đến hai giờ sáng, anh say khướt trở về, nhìn thấy bàn ăn trống không.
“Hôm nay sao em không đợi anh?”
Tôi qua loa ngồi dậy.
“Ừm.”
Sẽ không đợi nữa.
Tôi quyết định bước về phía ngày mai không có anh.
1
Trình Dịch về nhà cùng lúc với đồ ăn giao tới.
Anh nhìn phần ghi chú: một cốc nước mật ong thêm thật thật thật nhiều đá.
Gió lùa ngoài hành lang lạnh đến mức khiến người ta run cầm cập.
Anh đẩy cửa vào, phòng khách tối om, không bật lấy một ngọn đèn.
“Nhiên Nhiên?”
Quay đầu lại, anh thấy tôi đang nằm trên sofa ngủ rất say.
Đôi giày cao gót đế đỏ mười phân trên chân vẫn chưa tháo.
Mãi đến khi ánh đèn chói mắt làm tôi khó chịu, tôi mới cáu kỉnh ngồi dậy.
“Sao anh lại về rồi?”
Trước đây Trình Dịch rất thích vẽ tranh trong phòng khách, nên tất cả đèn trong nhà đều được tôi thay bằng loại sáng nhất.
Bây giờ lại thành tự làm khổ mình.
Anh sững ra, trông có vẻ hơi tủi thân:
“Đây là nhà của chúng ta, anh còn không được về à?”
Tôi xoay người, quay lưng về phía anh.
“Anh nghĩ nhiều rồi.”
“Uống xong nước giải rượu thì tự đi tắm rồi ngủ đi, em lên lầu trước.”
Dạ dày anh yếu, từ trước đến nay không chịu được đồ lạnh.
Kể từ ngày anh trở thành giáo sư Học viện Mỹ thuật Đại học Thanh Hoa, đêm nào tôi cũng để một ngọn đèn sáng, chuẩn bị một bát canh rồi chờ anh trở về.
Nhưng bây giờ, tôi không làm nữa.
Anh cho rằng tôi lại giận dỗi nói ngược, cứng rắn kéo tay tôi ngồi xuống.
Tôi nhìn anh nhẹ nhàng tháo đôi giày cao gót trên chân mình.
Anh quỳ một gối dưới đất, tay dính thuốc sát trùng, cẩn thận bôi thuốc lên gót chân bị trầy da cho tôi.
Ánh mắt anh vẫn chăm chú và đẹp như trước.
Giống như lần đầu tiên tôi gặp anh năm mười lăm tuổi.
Khi đóng nắp lọ thuốc sát trùng, anh nhẹ giọng dỗ dành:
“Bình giấm nhỏ, lại giận rồi à?”
“Buổi triển lãm giao lưu lần này rất quan trọng với Hạ Miên, nên anh mới phá lệ cho cô ấy đi.”
Tôi mỉa mai cong khóe môi.
Một lần là phá lệ, mười ba lần cũng là phá lệ sao?
Khoảng cách quá gần, tôi thậm chí còn ngửi thấy mùi hoa ngọc lan tây trên người anh.
Nồng đến mức khiến tôi hơi buồn nôn.
Thế là tôi cố tình dùng mũi chân đá đổ cả chai thuốc sát trùng đang mở.
“Ôi, lỡ trượt chân rồi~”
Trình Dịch không nổi giận.
Vẫn kiên nhẫn thương lượng với tôi:
“Được rồi Nhiên Nhiên, ngoan một chút. Anh biết lần này là anh sai.”
“Ngày mai, ngày mai anh nhất định sẽ đưa em và bà nội đến trường tham quan thật kỹ, được không?”
Tôi bật cười khẩy, lời châm chọc tuôn thẳng ra khỏi miệng.
“Sao thế được? Anh vốn là người bận rộn, người quê mùa như bọn em nào dám chiếm dụng thời gian quý báu của anh?”
“Tác phẩm nghệ thuật trong học viện, người không có kiến thức như bọn em sao hiểu nổi?”
“Tương tự, giáo sư Học viện Mỹ thuật Đại học Thanh Hoa như anh, bọn em cũng trèo cao không nổi.”
Bị tôi liên tiếp chất vấn, cuối cùng Trình Dịch cũng sa sầm mặt.
“Giang Tô Nhiên, em nhất định phải nói chuyện với anh kiểu mỉa mai như vậy sao?”
Chiếc điện thoại đặt trên bàn đúng lúc reo lên.
Trình Dịch theo phản xạ liếc nhìn tôi.
Tôi cười khẩy:
“Muốn nghe thì nghe đi, chẳng phải Hạ Miên gọi sao?”
Anh bấm nhận cuộc gọi, nghe vài giây rồi che micro lại, thấp giọng giải thích với tôi:
“Hạ Miên nói có hai người đàn ông lạ đang đập cửa nhà cô ấy. Bây giờ cô ấy rất sợ, hỏi chúng ta phải làm sao.”
“Ha, làm sao được nữa? Không được thì báo cảnh sát.”
Tôi nhìn anh đảo mắt quanh phòng khách mấy vòng, cuối cùng nghiến răng cầm cây gậy đen cạnh tủ giày ở huyền quan.
Đó là thứ tôi đặc biệt mua vì lo lần đầu anh trực đêm không an toàn.
Khi ấy anh còn cười bảo không cần, để ở nhà cho tôi phòng thân còn hơn.
Vậy mà bây giờ, sự sốt ruột trong mắt anh gần như sắp tràn ra ngoài.
Tôi thậm chí còn “tốt bụng” chỉ về phía cánh cửa đang mở.
“Nhìn anh sốt ruột thế kia, mau đi đi. Dù sao bạn gái mối tình đầu của anh còn đang chờ anh đến cứu mà.”
Anh không đóng sầm cửa bỏ đi như lần trước.
Ngược lại, anh cúi xuống hôn lên trán tôi, vẻ mặt đầy bất lực:
“Anh đã nói giữa bọn anh không có gì rồi. Em ngoan ngoãn ở nhà chờ anh về, ngày mai anh sẽ cùng em đi đón bà nội.”
Cửa không đóng.
Bóng lưng anh dần biến thành một chấm đen nhỏ.
Tôi bỗng nhớ tới lần đầu tiên năm nhất đại học tôi giới thiệu anh với cô bạn thân Hạ Miên.
Để khuấy động không khí, tôi cố tìm chủ đề, vừa nướng thịt vừa hỏi hai người thích mùa nào nhất.
Hai người họ không hẹn mà cùng nói thích mùa hè nhất.
Chỉ có mình tôi ngốc nghếch giục họ mau ăn thịt, để nguội sẽ không ngon.
Còn bĩu môi nói mùa đông cũng tốt mà, có khoai lang nướng nóng hổi.
Khi ấy Trình Dịch cười, nhận lấy chiếc kẹp trong tay tôi.
“Vậy ngày mai anh mua khoai lang nướng cho em.”
Đáng tiếc, anh từng hứa với tôi rất nhiều ngày mai.
Nhưng tôi chưa từng chờ được một lần nào.
Điện thoại liên tục vang lên tiếng báo tin nhắn.
Tôi cầm lên xem, quả nhiên là Hạ Miên.
Để chứng minh hai người không thân thiết, lần nào từ lúc Trình Dịch bước vào nhà cô ấy, Hạ Miên cũng sẽ báo cáo tình hình trực tiếp trong nhóm chat ba người.
“Người đã bị đuổi đi rồi, nhưng cánh tay Trình Dịch bị thương một chút.”
“Ống nước hỏng nên anh ấy đang sửa.”
“Yên tâm đi Nhiên Nhiên, nhiều nhất mười phút nữa tớ sẽ lập tức đuổi Trình Dịch cút về nhà!”
Thế nhưng trong bức ảnh, người đàn ông đã cởi cả áo khoác.
Cơ bắp săn chắc thấp thoáng dưới chiếc sơ mi ướt đẫm, chẳng giống người sắp lập tức rời đi chút nào.
Tôi tiếp tục kéo lên xem lịch sử trò chuyện.
“Muộn thế này lái xe không an toàn, hay cậu cho anh ấy ở lại đi.”
Câu này tôi đã nói tổng cộng bốn mươi bảy lần.
Nhưng lần nào cũng chỉ vì giận dỗi.
Tôi mong Trình Dịch có thể hiểu ý ngầm của tôi, lái xe trở về.
Nhưng anh chỉ trả lời một con số “1”.
Tôi biết Hạ Miên đang chờ tôi mở lời, vậy nên vẫn sao chép câu lần trước rồi gửi qua.
Bên kia gần như trả lời ngay lập tức:
“OK. Hôn hôn.”
Tôi đặt điện thoại xuống, dứt khoát rời khỏi nhóm chat ba người.
Trước đây là do tôi không biết nhìn tình hình.
Nhưng lần này, tôi thật lòng mong anh ở lại.
2
Tôi đưa bà nội đi tham quan Cố Cung, sau đó lại tới đạo quán xin bùa bình an.
Biết bà thích ăn thịt cừu.
Tôi đặc biệt đưa bà tới quán lẩu đồng mà tôi và Trình Dịch thường ăn.
Trước cửa từ lâu đã xếp hàng dài, Lão Tạ phụ trách đăng ký ở phía trước vừa thấy tôi liền nhiệt tình chào hỏi:
“Bà Trình, phòng riêng còn chỗ.”
Anh ta đẩy chúng tôi lên phòng riêng ở góc tầng ba, bên trong đang có một nhóm tụ tập.
Là mấy sinh viên đại học do Trình Dịch hướng dẫn, Hạ Miên cũng ở đó.
Cô gái mặt tròn ngồi cạnh Hạ Miên không nhìn thấy tôi bước vào.
Cô ta quay lưng về phía chúng tôi, cười tươi nhìn Hạ Miên:
“Em kính sư mẫu một ly, cảm ơn sư mẫu hôm nay đã mời.”
Hạ Miên muốn cụng ly nhưng lại không dám, ánh mắt cầu cứu nhìn về phía Trình Dịch.
Tôi dìu bà nội, đứng ở cửa cười như không cười.
Trình Dịch là người hoảng trước.
Anh đột ngột đứng bật dậy, lấy chiếc áo khoác đen đang phủ trên đùi Hạ Miên đi.
“Nhiên Nhiên, em… sao em lại tới đây?”
Vẫn là chiếc áo tôi mua cho anh hồi đại học, mép cổ áo đã giặt đến mức xù lông.
Người bạn chung Lão Tạ có chút lúng túng xoa tay.
Ánh mắt tò mò liên tục đảo qua đảo lại giữa chúng tôi.
Cuối cùng anh ta ho khẽ một tiếng rồi chuồn cực nhanh.
“Mọi người nói chuyện đi, có việc cứ gọi tôi!”
Đối diện với tôi và bà nội đột nhiên xuất hiện, mấy sinh viên của Trình Dịch trông có vẻ không vui.
Cả căn phòng lập tức im lặng.
Yên tĩnh đến mức tôi nghe rõ một sinh viên đang nhỏ giọng hỏi người bên cạnh:
“Bà già quê mùa nghèo kiết xác này từ đâu chui ra thế?”
“Cái mũ đỏ trên đầu bà ấy còn thủng một lỗ kìa, quê mùa chết đi được, ha ha ha ha!”
“Này này, mấy cậu thấy chưa? Người phụ nữ bên cạnh bà ấy còn đang trừng mắt nhìn tôi kìa!”
Tôi siết chặt nắm tay, nhận ra đó là sinh viên Trình Dịch yêu thích nhất, Giang Chiếu Phi.
Bà nội không hiểu tiếng phổ thông.
Thấy đám sinh viên chỉ vào bà cười, bà tưởng họ đang khen mình.
Cũng vui vẻ cười theo.
Bà còn lấy từ túi áo sát người ra mấy viên kẹo sữa Thỏ Trắng, bảo tôi đưa cho bọn trẻ ăn ngọt miệng.
Bàn tay bà đưa ra giữa không trung, rất lâu vẫn không có ai nhận.
Sống mũi tôi cay xè.
Chút hy vọng cuối cùng dành cho Trình Dịch trong lòng cũng tan biến.
Tôi hít mũi, dùng tiếng địa phương nói với bà rằng thịt cừu không thể ăn cùng kẹo sữa, bọn sinh viên ăn vào sẽ đau bụng.
Bà lẩm bẩm rằng đây là đồ ngon cơ mà.
Nhưng thấy tôi nghiêm mặt, bà đành nửa tin nửa ngờ cất kẹo trở lại.
Chẳng bao lâu sau, bà lại vui vẻ hỏi chỗ ngồi của mình ở đâu.
Trong phòng riêng có mười hai chỗ.
Không có một chỗ nào trống.
Giống như mười ba cuộc triển lãm kia, tôi và bà nội ngay cả tư cách đến xem cũng không có.
Tôi dỗ bà nội định rời đi, lúc này Hạ Miên mới bước tới.
Cô ta mỉm cười hòa giải:
“Nhiên Nhiên, cậu muốn tới sao không nói sớm? Bọn tớ còn chuẩn bị thêm chỗ cho cậu.”
“Tinh Tinh, mau qua đây xin lỗi sư mẫu đi. Con bé chưa từng gặp cậu nên nhận nhầm tớ, ha ha.”
Nói xong, cô ta nhường chỗ của mình, hạ mình đến mức không thể thấp hơn:
“Người lớn tuổi là quan trọng nhất, bọn trẻ đứng ăn cũng không sao.”
Trình Dịch ấn vai phải cô ta xuống, bắt cô ta ngồi lại.
“Cô đứng thì còn ra thể thống gì? Bữa tiệc mừng công hôm nay vốn là tổ chức cho cô.”
Tôi biết câu này anh nói cho tôi nghe.
Thấy tôi không phản ứng, anh sải bước tới, kéo tôi vào góc.
Anh thấp giọng quát:
“Giang Tô Nhiên, em biết hôm nay là tiệc mừng công của Hạ Miên nên cố tình tới phá đúng không?”
“Em lúc nào cũng không phân biệt được hoàn cảnh, có thể yên ổn một ngày không?”
Tôi dùng sức hất tay anh ra.
“Anh nghĩ nhiều rồi.”
“Bọn em chỉ tới ăn cơm.”
Ngay cả chiếc áo hoodie đôi giống hệt Hạ Miên trên người anh tôi cũng chẳng còn quan tâm.
Một bữa tiệc mừng công thì có là gì?
Trình Dịch rõ ràng không tin.
Anh mệt mỏi day giữa mày.
Một tay kéo một người, lôi cả tôi lẫn bà nội ra ngoài.
Anh mở cửa phòng rồi lại đóng lại, đứng sau tôi và bà nội, dịu giọng:
“Anh đặt riêng cho hai người một phòng khác, tiền cứ tính vào thẻ của anh.”
Tôi lắc đầu, lùi hai bước kéo giãn khoảng cách.
“Không cần. Em vừa mua gói ăn đôi 189 tệ trên điện thoại, đã xếp được bàn nhỏ ở tầng một rồi.”
Anh cứng người tại chỗ, nhìn chúng tôi đi xuống.
Nửa tiếng sau, nhóm Hạ Miên rời đi trước.
Trình Dịch lại đi theo, im lặng ngồi đối diện chúng tôi.