Chương 5 - Khi Tình Yêu Chạm Đáy

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Chúc Đình Uyên lập tức ngẩng đầu nhìn tôi, giọng khàn đặc khó nghe nhưng lại cứng rắn cố chấp.

“Không thể.”

“Em biết rồi phải không?”

Tôi biết hết rồi — thật ra hạt giống nghi ngờ đã nảy mầm từ rất lâu trước ngày đó.

Vì sao anh ta cờ bạc nợ nần mà chưa từng thiếu thứ gì.

Vì sao bố mẹ chồng ở nước ngoài lại chẳng hề hỏi han anh ta.

Vì sao những người bạn không cùng tầng lớp vẫn thân thiết.

Tôi không ngu, nhưng tôi yêu anh ta, nên tôi cố ép mọi điều bất thường xuống.

Dùng hết lý do này đến lý do khác để tự lừa mình.

Cho đến khi sự thật phơi bày, tôi không còn cách nào dối lòng nữa.

Một người đàn ông như vậy, không đáng để tôi tiếp tục tiêu hao cuộc đời.

Thấy tôi không nói, anh ta đưa tay ôm tôi vào lòng.

Giọng run rẩy: “Chuyện này coi như qua đi, chuyện của anh cũng coi như qua được không? Sau này chúng ta sống cho tốt.”

Sống cho tốt ư? Đến mức này rồi còn sống tốt thế nào?

Tôi khẽ mấp máy môi, nhưng chưa kịp nói, anh ta đã đưa tay che lại.

Như thể biết tôi định nói gì.

Thế là Chúc Đình Uyên mặt trầm xuống, đưa tôi về nhà.

Kết quả vừa mở cửa, Hầu Vận Uyên đã nhào tới với vẻ mặt tủi thân.

8

Chúc Đình Uyên nghiêng người tránh sang một bên, túm lấy cánh tay cô ta ném ra ngoài rồi khóa cửa lại.

Toàn bộ động tác liền mạch gọn gàng.

Hầu Vận Uyên sững sờ đến cả một phút, rồi không thể tin nổi mà đập cửa ầm ầm.

“Anh Đình Uyên! Có phải con tiện nhân đó nói xấu em không? Anh đừng tin chị ta, người thật lòng yêu anh là em!”

“Đừng để mấy lời ngon ngọt lừa gạt, chỉ có em mới xứng với anh! Con đàn bà đó chỉ thích tiền của anh, chị ta—”

Rầm một tiếng, cửa bị đẩy bật ra.

Chúc Đình Uyên mặt tái xanh nhìn cô ta, cơn giận lúc này đã lên đến đỉnh điểm.

“Cô là cái thá gì? Hầu Vận Uyên, chẳng lẽ tôi nói chưa đủ rõ sao?”

“Trước đây tiêu tiền của tôi thì thôi, tôi nhắm mắt cho qua Còn bây giờ cút khỏi tầm mắt tôi! Sau này đừng xuất hiện làm phiền tôi và Tiểu Sơ nữa.”

Hầu Vận Uyên như bị sét đánh ngang tai. Từ nhỏ cô ta đã lớn lên trong một gia đình cực kỳ nghèo khó,

cha của Chúc Đình Uyên từng tài trợ cho cô ta, nên cô ta dốc hết sức bám víu vào gia đình này.

Cô ta khép nép nịnh nọt, chỉ để có một chỗ đứng ở đây.

Thế nhưng bên cạnh Chúc Đình Uyên lại xuất hiện một người phụ nữ — còn có thân phận gần giống cô ta, thậm chí người phụ nữ đó còn không có cha mẹ.

Hầu Vận Uyên không cam tâm, nếu cô ta có thể, thì tại sao mình lại không!

Vì thế cô ta dùng mọi cách để chia rẽ tình cảm hai người, nhưng đến bây giờ

tất cả đều chứng minh những gì cô ta làm chỉ là vô ích.

Nước mắt cô ta trào ra, cố khiến Chúc Đình Uyên mềm lòng mà tha thứ như trước.

Nhưng Chúc Đình Uyên chỉ bực bội quay đầu đi, nắm tay kéo cô ta ra xa.

Hai người nói gì đó, tiếng gào khóc điên loạn của Hầu Vận Uyên vang khắp khu dân cư.

Chương 8

Khi Chúc Đình Uyên quay lại, tôi đang lặng lẽ thu dọn hành lý.

Đồng tử anh ta co lại, lập tức giật lấy quần áo trong tay tôi.

“Em định đi đâu?”

Tôi lấy giấy tờ ra, lặp lại câu nói ấy lần nữa.

“Chúng ta ly hôn đi.”

Sắc mặt Chúc Đình Uyên hoàn toàn biến mất, lúc này anh ta mới nhận ra, hai chữ ly hôn trong miệng tôi không phải là thử thăm dò nhất thời.

Anh ta nhìn vào mắt tôi — không vui, không buồn, chẳng có chút gợn sóng nào.

Giống như đã hoàn toàn tuyệt vọng với cuộc sống, với tất cả, thậm chí với cả anh ta.

Chúc Đình Uyên hoảng rồi, anh ta nắm chặt giấy tờ, không nghĩ ngợi xé toạc làm đôi.

“Anh sẽ bù đắp cho em, em tin anh đi, thời gian sẽ cuốn trôi tất cả. Khi em quen với cuộc sống mới, những ký ức trước đây sẽ nhạt dần thậm chí biến mất.”

“Bao gồm cả con sao?”

Không khí bỗng lặng đi.

Tôi không biết sống chết lại lặp lại lần nữa.

“Bao gồm cả con sao?”

“Phải!”

Chúc Đình Uyên mắt đỏ ngầu, trầm giọng đáp.

Với hai đứa trẻ đó, nỗi đau đâu chỉ của riêng anh ta, nhưng anh ta chưa từng trách tôi vì chuyện con cái.

Cho nên anh ta không hiểu vì sao tôi cứ nhất định không buông.

Tôi gật đầu, không nói thêm gì, ngã đầu xuống ngủ.

Không lâu sau, Chúc Đình Uyên đưa tôi chuyển vào một căn biệt thự.

Ban ngày anh ta đi làm, tôi ngồi trong phòng thẫn thờ.

ĐỌC TIẾP :

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)