Chương 2 - Khi Tình Yêu Biến Mất

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Dư Thư, cậu mau đến nhà Tần Tranh đi! Tối qua cậu ấy uống nhiều rượu lắm, cứ gào lên là không có cậu thì không sống nổi, bây giờ người sắp không trụ nổi rồi!”

Đầu óc tôi “ong” lên một tiếng, tim đập thình thịch.

Cúp điện thoại, tôi đầu tóc chưa chải, quần áo chưa thay, vội vàng phóng xe máy điện lao đến nhà Tần Tranh.

Trên đường đi tôi cuống cuồng đi nhầm đường, suýt chút nữa bị một chiếc xe tải đâm phải. Tài xế chửi rủa câu gì tôi cũng chẳng nghe rõ, chỉ biết gồng tay lái lao về phía trước.

Mãi đến khi tới dưới nhà Tần Tranh, tôi chạy lên lầu thở không ra hơi, trong đầu chỉ mong có thể nhanh hơn một chút.

Nhưng khoảnh khắc đẩy cửa bước vào, tôi sững người.

Một đám người đang quây quanh ghế sofa cười đùa rôm rả. Tần Tranh ngồi dựa ở giữa, Ôn Kiều thì ngồi hẳn lên đùi anh ta, tay cầm chùm nho bóc vỏ đút cho anh ta ăn. Anh ta rất tự nhiên há miệng nhận lấy.

Trước đây anh ta luôn miệng chê không thích ăn nho, bắt tôi gọt xoài. Đến lúc tôi cắt xong bưng ra, anh ta lại chẳng thèm ăn, chỉ xoa đầu tôi buông một câu: “Thật ngoan.”

Tần Tranh thấy tôi, nhướng mày, quay sang cười nói với đám bạn: “Tôi đã bảo là cô ta kiểu gì cũng đến mà, tôi thắng cược rồi nhé.”

3

Có người cười tủm tỉm đưa tới một phong bao lì xì. Anh ta nhận lấy, tiện tay nhét luôn cho Ôn Kiều, rồi quay sang nhìn tôi, ánh mắt đầy vẻ cợt nhả.

“Giang Dư Thư, em đúng là không rời xa tôi được mà? Nghe tin tôi xảy ra chuyện, mặt cũng chẳng buồn rửa đã vội vã chạy tới rồi à?”

Đám người xung quanh cũng ùa theo trêu chọc. Một nam sinh cười lớn hô: “Dư Thư, anh Tranh đã bảo không thích em nữa, chia tay rồi, sao em vẫn còn mặt dày bám theo vậy? Có phải không ai thèm ngó ngàng tới không?”

Một người khác chêm vào: “Anh Tranh, anh nhìn cô ta cuống cuồng kìa. Biết đâu lại muốn quay về tiếp tục hầu hạ anh, đang định xin quay lại đấy!”

“Đúng rồi, trước đây chẳng phải tỏ vẻ thanh cao lắm sao, giờ thì lại chủ động dâng tận cửa?”

“Chia tay cái gì, theo tôi thấy ấy à, đây gọi là lạt mềm buộc chặt…”

Tôi đứng sững tại chỗ, nước mắt không kìm được tuôn trào lăn dài trên má.

Thấy tôi khóc, vẻ mặt bỡn cợt của Tần Tranh càng đậm hơn. Anh ta đẩy Ôn Kiều đang ngồi trên đùi ra, bước vài bước đến trước mặt tôi, đưa tay bóp chặt cằm ép tôi phải ngẩng lên nhìn anh ta.

“Khóc cái gì?”

Anh ta ghé sát lại, hơi thở nồng nặc mùi rượu, sượt nhẹ qua môi tôi, giọng điệu cợt nhả: “Giờ biết hối hận rồi à? Cầu xin anh một câu, anh sẽ…”

Chưa để anh ta nói hết câu, tôi vung tay tát thẳng vào mặt anh ta một cái.

Một tiếng “Bốp” vang lên chát chúa. Tiếng cười đùa trong phòng khách lập tức im bặt, tất cả mọi người đều hít vào một ngụm khí lạnh.

Mặt Tần Tranh cứng đờ, ánh mắt lập tức lạnh đi, cau mày hất mạnh tôi ra: “Giang Dư Thư, em dám đánh tôi? Chỉ vì chút chuyện cỏn con này?”

Ôn Kiều vội vàng chạy tới, ôm lấy cánh tay Tần Tranh dỗ dành giọng nũng nịu: “Anh Tranh đừng giận, cô ta chỉ là ghen tị nên phát điên thôi.”

Nói xong, cô ta liếc nhìn tôi một cái: “Trước kia ở ký túc xá cô ta cũng thế đấy, lúc nào cũng cố tình tỏ ra thân thiết với bọn con trai trong lớp để người ta hiểu lầm, chẳng phải là muốn được bọn con trai vây quanh tâng bốc sao? Bây giờ còn bày đặt giả vờ trong sáng gì chứ.”

Tôi tiện tay quệt nước mắt, hốc mắt đỏ hoe, giọng cũng lớn dần lên: “Tần Tranh, trước đây tôi đúng là mù mắt mới quen anh. Từ hôm nay trở đi, tôi sẽ không bao giờ tìm anh nữa, anh có chết cũng không liên quan gì đến tôi!”

Tần Tranh sững lại một chút, ánh mắt hiện lên tia hoảng loạn trong thoáng chốc, nhưng ngay lập tức lại cười khẩy: “Lần trước em làm mình làm mẩy, chẳng phải cũng chỉ được ba ngày là lại ôm con gấu bông anh tặng mò tới tìm anh sao?”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)