Chương 1 - Khi Tình Đầu Trở Về
Tình đầu của chồng tôi về nước, nói muốn mời vợ chồng tôi ăn cơm.
Bữa cơm ấy kéo dài hai tiếng, họ trò chuyện với nhau suốt hai tiếng.
Trong đó có nửa tiếng, cô ta nói với chồng tôi về cách ăn mặc, công việc và thu nhập của tôi.
“Trước đây anh chẳng phải thích kiểu con gái văn nghệ sao? Bây giờ đổi khẩu vị rồi à?”
Tình đầu của chồng mỉm cười nhìn tôi một cái.
Chồng tôi đặt con tôm đã bóc vỏ vào đĩa của cô ta.
Sau đó mỉm cười đáp:
“Kết hôn và yêu đương là hai chuyện khác nhau.”
Nói xong, anh ta quay đầu hỏi tôi:
“Đúng không?”
Đây là lần đầu tiên anh ta nói chuyện với tôi trong suốt bữa ăn này.
Tôi đặt đũa xuống, nhìn thẳng vào mắt anh ta:
“Đúng vậy, cho nên nếu yêu đương, tôi cũng sẽ không tìm kiểu người như anh.”
1
Chồng tôi sững người, đôi đũa dừng giữa không trung.
Có lẽ anh ta không ngờ tôi sẽ trả lời như vậy.
“Chọn anh để kết hôn chỉ vì cảm thấy phù hợp thôi. Cũng chẳng thể nói là yêu nhiều đến mức nào.”
Tôi nhìn vào mắt anh ta.
Yết hầu của chồng tôi khẽ chuyển động, sắc mặt từ trắng chuyển sang đỏ.
Tình đầu của anh ta lại là người bật cười trước.
“Cô nói cũng đúng, kết hôn đương nhiên phải xem xét điều kiện, tôi hiểu mà.”
Cô ta nâng ly rượu lên nhấp một ngụm, ánh mắt lướt qua mặt tôi.
Tôi không tiếp lời cô ta, trực tiếp quay sang hỏi chồng:
“Ăn no chưa? No rồi thì về thôi.”
Anh ta nhìn tình đầu, rồi lại nhìn tôi.
“Tịch Thư, em có ý gì?”
“Ý trên mặt chữ.”
Tôi cầm túi lên.
Lúc này, tình đầu của anh ta đứng dậy.
“Có phải cô ghen không?”
Cô ta nghiêng đầu.
“Nếu cô để ý thì sau này tôi sẽ không qua lại với Minh Xuyên nữa. Dù sao hai người cũng đã kết hôn rồi, tôi hiểu mà.”
Nói xong, cô ta còn đưa tay kéo tay áo chồng tôi.
Tôi bật cười thành tiếng.
“Hoàn toàn không để ý, cô tuyệt đối đừng nghĩ nhiều.”
“Tôi cũng có rất nhiều người hẹn gặp. Nếu anh ấy tuân thủ quy củ đến thế, ngược lại tôi sẽ cảm thấy ngại đấy, cô nói có đúng không?”
Chồng tôi đột ngột đứng dậy, chiếc ghế suýt nữa bị lật.
“Tịch Thư! Em đang nói nhảm gì vậy?”
“Tôi nói gì, anh nghe rất rõ mà.”
Tôi khoác túi lên vai.
Khóe miệng tình đầu của anh ta hơi trễ xuống, nhưng nhanh chóng khôi phục lại.
“Cô thật sự hiểu lầm rồi, tôi và Minh Xuyên chỉ là bạn cũ ôn lại chuyện xưa thôi. Cô cứ nói mát nói mẻ như vậy, tổn thương tình cảm biết bao.”
“Ồ, ôn chuyện xưa.”
Tôi gật đầu.
“Vậy hai người cứ tiếp tục ôn đi, tôi về trước.”
Chồng tôi túm lấy cổ tay tôi.
“Em ngồi xuống, cơm còn chưa ăn xong, em đi đâu?”
Tôi cúi đầu nhìn tay anh ta, sau đó ngẩng lên nhìn mặt anh ta.
“Buông ra.”
Theo bản năng, anh ta nới lỏng tay, tôi thuận thế rút tay về.
“Muộn thế này rồi, cô ấy về một mình không an toàn, anh phải đưa cô ấy về.”
“Em tự đi tàu điện ngầm về, đến nhà thì nhắn tin cho anh.”
“Được thôi, anh đưa cô ta đi đi.”
Tôi đã lấy điện thoại ra.
“Đúng lúc tôi có một người bạn đang ở gần đây, để anh ấy đưa tôi về là được.”
Sắc mặt chồng tôi thay đổi.
“Bạn nào? Đêm hôm khuya khoắt, nam hay nữ?”
“Liên quan gì đến anh?”
Tôi không thèm ngẩng đầu, gửi tin nhắn cho đồng nghiệp Sầm Dữ:
“Cậu có ở gần đây không? Tiện thì đến Vân Gian đón tôi một chuyến.”
Đối phương lập tức trả lời:
“Năm phút nữa tới.”
Chồng tôi bước lên một bước, muốn nhìn màn hình điện thoại của tôi.
“Tịch Thư, em nói cho rõ ràng, rốt cuộc em gọi ai tới?”
Tôi mỉm cười nhìn anh ta.
“Anh có thể đưa tình đầu về nhà, tôi để người khác đưa mình về thì có vấn đề gì?”
“Hai người chẳng phải là bạn cũ ôn chuyện xưa sao? Vậy tôi gặp một người bạn cũ cũng rất bình thường, đúng không?”
Tình đầu đứng bên cạnh, vẻ mặt đã hơi mất tự nhiên.
“Minh Xuyên, vợ anh đang giận dỗi với em sao?”
“Không giận cô.”
Tôi giành trả lời trước.
Sắc mặt chồng tôi đã vô cùng khó coi.
Tôi mặc áo khoác, đi vòng qua hai người họ rồi tiến về phía cửa.
“Xe tới rồi, tôi đi trước.”
Chồng tôi đuổi theo hai bước:
“Tịch Thư! Em nói cho rõ ràng rồi hãy đi!”
Tôi quay đầu nhìn anh ta.
“Nói rõ ràng? Từ đầu đến cuối tôi đều nói rất rõ. Là do anh nghe không hiểu.”
Tôi đẩy cửa nhà hàng, gió đêm lập tức tràn vào, lạnh đến mức khiến người ta rùng mình.
Một chiếc xe màu xám bạc dừng bên đường, cửa kính xe hạ xuống, để lộ gương mặt của Sầm Dữ.
“Chị Tịch, bên này.”
Tôi mở cửa xe rồi ngồi vào trong.
Khi xe chạy đi, tôi nhìn thấy chồng và tình đầu của anh ta đang đứng trước cửa nhà hàng qua gương chiếu hậu.
Sầm Dữ nhìn tôi một cái nhưng không hỏi nhiều.
“Cảm ơn cậu đã đến đón tôi.”
“Không có gì, đúng lúc tôi đang ăn cơm gần đây.”
Trong xe yên tĩnh một lúc.
Tôi dựa vào lưng ghế, trong đầu bỗng xuất hiện một vài chuyện.
Tôi và Lục Minh Xuyên quen nhau qua xem mắt.
Vì gia đình giục gấp, chúng tôi quen nhau được nửa năm thì đăng ký kết hôn.
Cuộc sống sau khi kết hôn bình bình đạm đạm.
Anh ta thường xuyên tăng ca, tôi cũng có công việc riêng.
Tôi chưa từng so đo.
Bởi vì tôi cũng chẳng để tâm đến mức ấy.
Tôi từng cho rằng cuộc hôn nhân như vậy có thể tiếp tục mãi mãi.
Cho đến hôm nay.
Cho đến khi tình đầu của anh ta ngồi đối diện, bình phẩm cách ăn mặc, công việc và thu nhập của tôi.
Cho đến khi anh ta đặt con tôm đã bóc vỏ vào đĩa của cô ta.
Cho đến khi anh ta nói ra câu kết hôn và yêu đương là hai chuyện khác nhau.
Tôi tựa vào cửa kính xe, đột nhiên cảm thấy rất buồn cười.
Tình đầu, ai mà chẳng từng có.
Chỉ có điều tôi chưa bao giờ quay lại với người cũ.
2
Điện thoại rung lên.
Là tin nhắn của Lục Minh Xuyên:
“Em về đến nhà chưa?”
Tôi không trả lời.
Lại thêm một tin nhắn:
“Người đưa em về là ai?”
Tôi trả lời hai chữ:
“Bạn bè.”
Phía bên kia hiển thị đang nhập rất lâu, cuối cùng chỉ gửi một câu:
“Về nhà rồi nói.”
Tôi tắt màn hình.
Khi về đến nhà, đèn phòng khách vẫn tối.
Tôi thay giày, ném túi lên sofa rồi vào bếp rót một cốc nước.
Điện thoại lại vang lên.
Lục Minh Xuyên:
“Cô ấy vừa về nước, nhà cửa cần dọn dẹp, có rất nhiều đồ phải chuyển, anh phải giúp cô ấy làm xong, có thể sẽ về muộn một chút.”
Tôi nhìn tin nhắn ấy, chậm rãi gõ một dòng:
“Tùy anh. Không về cũng được.”
Tôi tắm rửa, thay đồ ngủ rồi bắt đầu chuyển đồ trong phòng ngủ chính ra ngoài.
Từng món một được chuyển sang phòng ngủ phụ.
Giường trong phòng ngủ phụ nhỏ hơn một chút, nhưng vẫn đủ dùng.
Tôi trải ga giường, vỗ cho gối mềm rồi mở cửa sổ thông gió.
Gần mười hai giờ, cửa chính vang lên.
Lục Minh Xuyên đã về.
Tiếng bước chân của anh ta dừng lại trong phòng khách.
Nhìn thấy tôi đang trải giường trong phòng ngủ phụ, anh ta lập tức nhíu mày.
“Em đang làm gì vậy?”
“Chuyển đồ.”
Tôi đặt chồng quần áo cuối cùng vào tủ.
“Anh về đúng lúc lắm, tôi có chuyện muốn nói với anh.”
Anh ta bước tới, đứng trước cửa phòng ngủ phụ, ánh mắt quét một vòng quanh phòng.
“Chuyển đồ gì? Tại sao em lại ngủ ở đây?”
Tôi đóng cửa tủ, quay người đối diện với anh ta.
“Lục Minh Xuyên, tôi cảm thấy chúng ta không phù hợp. Ly hôn đi.”
“Nếu đã chuẩn bị ly hôn thì tiếp tục ngủ chung cũng không thích hợp.”
Anh ta sững sờ.
Sững sờ vài giây, sau đó sắc mặt sa sầm xuống với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường.
“Em nói gì?”
“Tôi nói ly hôn, chắc anh đã nghe thấy.”
“Vì bữa cơm hôm nay?”
Giọng anh ta cao lên.
“Tịch Thư, có phải em quá nhỏ nhen rồi không? Cô ấy chỉ vừa về nước, mời chúng ta ăn một bữa, cùng nhau ôn lại chuyện cũ, em có cần phải như vậy không?”
Tôi dựa vào tủ quần áo, khoanh hai tay trước ngực.
“Cô ta bình phẩm cách ăn mặc của tôi ngay trước mặt tôi, nói tôi không đủ văn nghệ, không phù hợp với gu thẩm mỹ trước đây của anh. Anh nói đó là ôn lại chuyện cũ à?”
“Cô ấy chỉ thuận miệng nói một câu, em nghiêm túc làm gì?”
“Vậy còn anh?”
Tôi nhìn anh ta.
“Anh bóc tôm cho tình đầu ngay trước mặt vợ mình, còn nói kết hôn và yêu đương là hai chuyện khác nhau. Anh đang vả vào mặt ai vậy?”
Sắc mặt Lục Minh Xuyên trở nên vô cùng khó coi, môi mím thành một đường thẳng.
“Câu nói ấy chỉ là anh đang trình bày sự thật. Hôn nhân vốn là chuyện thực tế, anh nói sai sao?”
“Không sai.”
Tôi gật đầu.
“Cho nên hôm nay tôi cũng trình bày một sự thật. Chọn anh để kết hôn chỉ vì cảm thấy phù hợp, cũng chẳng yêu nhiều đến mức nào. Tôi cũng đâu nói sai, đúng không?”
Anh ta bước lên một bước, từ trên cao nhìn xuống tôi.
“Tịch Thư, em thay đổi rồi. Trước đây em sẽ không hùng hổ ép người như vậy.”
Tôi không định dây dưa với anh ta nữa.
“Tóm lại, tôi đã suy nghĩ rất rõ ràng. Chúng ta không phù hợp, ly hôn đi.”
“Em nói ly hôn là ly hôn sao?”
Anh ta đột nhiên cao giọng, một bàn tay đập mạnh lên khung cửa.
“Tịch Thư, em có biết mình đang nói gì không? Chỉ vì một chuyện nhỏ nhặt như vậy mà đòi ly hôn? Em có trẻ con quá không?”
“Chuyện nhỏ?”
Giọng tôi cũng cao lên.
“Tình đầu của anh về nước, anh mời cô ta ăn cơm, cả buổi bỏ mặc tôi sang một bên, cuối cùng còn muốn đưa cô ta về nhà, để tôi tự đi tàu điện ngầm. Như vậy gọi là chuyện nhỏ?”
“Vậy chuyện gì mới được gọi là chuyện lớn? Phải chờ đến khi hai người ngủ chung một giường mới được tính là chuyện lớn sao?”
“Em ăn nói chú ý một chút!”
Anh ta gào lên.
“Tôi phải chú ý gì? Anh làm được còn sợ người khác nói sao?”
3
Anh ta hít sâu một hơi.
“Được, hôm nay có lẽ đúng là anh không quan tâm đến cảm nhận của em, anh xin lỗi.”
“Nhưng hai chữ ly hôn, em thu lại đi. Anh không muốn nghe thấy lần nữa.”
“Tôi không thu lại.”
“Tịch Thư!”
“Anh gào cái gì?”
Giọng tôi còn lớn hơn anh ta.
“Anh tưởng giọng lớn thì anh có lý sao?”
“Hôm nay khi anh làm tôi mất mặt trước cô ta, anh có từng nghĩ đến cảm nhận của tôi không? Bây giờ còn gào lên với tôi?”
Lồng ngực anh ta phập phồng dữ dội.
“Cho nên bây giờ em đang tính sổ với anh sao? Vì anh bóc tôm cho cô ấy mà không bóc cho em? Vì anh trò chuyện với cô ấy mà không trò chuyện với em? Tịch Thư, sao em lại trở nên nhỏ nhen như vậy?”
“Đúng, tôi nhỏ nhen đấy.”
Tôi bước đến cửa, đẩy anh ta sang một bên.
“Tôi nhỏ nhen, cho nên tôi không chấp nhận được việc trong lòng chồng mình có người khác. Anh hài lòng chưa?”
Tôi bước vào phòng ngủ phụ, quay đầu nhìn anh ta.
“Ngày mai tôi sẽ liên hệ với luật sư. Chuyện phân chia tài sản, đến lúc đó sẽ bàn bạc.”
Sau đó, tôi đóng cửa lại.
Bên ngoài yên tĩnh vài giây, tiếp theo là một tiếng động nặng nề.
Anh ta đấm mạnh lên cửa.
“Tịch Thư! Em mở cửa ra! Chúng ta nói chuyện tử tế!”
Tôi không để ý đến anh ta.
Tiếng bước chân rời đi, cửa phòng ngủ chính bị đóng sầm lại.
Trước ngày hôm nay, tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ đi đến bước này.
Sáng hôm sau, tôi bị tiếng nói chuyện đánh thức.
Trong phòng khách có người đang nói chuyện, một nam một nữ.
Là Lục Minh Xuyên.
Và tình đầu của anh ta.
Trên bàn trà bày đồ ăn sáng, sữa đậu nành, quẩy và bánh bao hấp vẫn còn bốc khói.
Tình đầu của anh ta nhìn thấy tôi, lập tức đứng dậy, trên mặt chất đầy nụ cười.
“Chào buổi sáng, tôi mua đồ ăn sáng rồi, cùng ăn nhé.”
Giọng điệu của cô ta tự nhiên đến mức giống như đây là nhà của mình.
Tôi đứng trước cửa phòng ngủ phụ, nhìn cảnh tượng khó tin này.
“Tại sao cô ta lại ở đây?”
Lục Minh Xuyên đặt đũa xuống, hắng giọng.
“Căn nhà bên cô ấy quá cũ, đường ống nước và đường điện đều hỏng, không an toàn.”