Chương 7 - Khi Tiểu Thư Bỏ Trốn Và Những Tội Ác Đằng Sau
Không chỉ có thể âm thầm đổi thuốc tuyệt tự dưới mí mắt bà ta, còn có thể theo lão phu nhân đến Hộ Quốc tự cầu phúc nửa năm, mang bụng bảy tháng trở về phủ, sinh hạ thiếu gia duy nhất của nhà họ Sở.
Nay phu nhân bị cấm túc.
Đã thành cá thịt dưới dao của bà.
Hai thang thuốc rót xuống, phu nhân đừng hòng rời giường nữa.
Cứu Sở Lệnh Vũ?
Bà ta đợi kiếp sau đi.
12
Ngày hôm sau, thái tử vào phủ.
Bài khảo nghiệm lão gia dành cho ta mới vừa bắt đầu.
Một tháng trước.
Tiểu thư tùy hứng cầu chân tình, sau khi nhận được một phong thư của Triệu Mặc Bạch, lại còn nhất quyết biểu thị lòng trung trinh và quyết tâm.
Vào ngày thái tử đích thân đến Sở phủ, nàng cố ý bôi bột đậu gây nổi mẩn lên mặt.
Nàng ngẩng cằm, khiêu khích phu nhân:
“Con cứ không làm con rối mặc các người giật dây đấy.”
“Hôm nay để điện hạ nhìn thấy khuôn mặt này của con, dọa người ba ngày ngủ không yên. Trắc phi hay bảo lâm gì do ngự ban, hết thảy đi gặp quỷ đi.”
Phu nhân vừa kinh vừa sợ:
“Sao con lại hồ đồ đến thế? Cha mẹ xem con như minh châu, chẳng lẽ còn hại con hay sao?”
“Tên lãng tử kia nghèo rớt mồng tơi, ngoài cái miệng biết lừa người, ngay cả dũng khí đối diện gia thế của con cũng không có. Con hà tất bỏ cành cao, nhảy vào lồng, tự sa ngã?”
Tiểu thư đã phá vò cho vỡ:
“Tự sa ngã thì cũng đã sa ngã rồi. Còn muốn con gả vào Đông cung, thì bảo phụ thân tự đi gả đi.”
“Cha leo quyền bám thế, nâng cao đạp thấp, còn chẳng thẳng thắn bằng Triệu công tử. Chàng yêu con và phú quý của con, chưa từng che giấu. Không giống phụ thân, rõ ràng muốn sự nâng đỡ của cữu phụ, lại lấy tình yêu ra lừa gạt mẹ.”
“Nếu ông ấy còn ép con, con sẽ mang khuôn mặt này tới trước mặt thái tử, cá chết lưới rách với tất cả các người.”
Phu nhân tức đến suýt nghẹn thở. Ta vội bưng lên một chén trà thuận khí:
“Phu nhân đừng giận, dùng chén trà trước đã.”
Bà ta từ chén trà ấy chú ý tới bóng lưng và giọng nói cực kỳ giống tiểu thư của ta.
Rồi ánh mắt bà trầm xuống:
“Thư Chấp, ta nhớ mẹ ngươi là người trong viện ta phải không?”
Hơi thở ta khựng lại, đụng phải vẻ nhất định phải đạt được trong mắt bà ta.
Sau đó, mọi chuyện thuận lý thành chương.
Ta đeo khăn che mặt, cùng thái tử Vân Cảnh Thừa đàm thơ vẽ tranh, đối nguyệt soi tuyết, trò chuyện như hận gặp nhau quá muộn suốt nửa đêm.
Những sở thích của thái tử đều do Cố di nương thăm dò từ miệng lão gia.
Ta và thái tử trò chuyện rất vui, thậm chí còn cố ý trong một cơn gió làm rơi khăn che mặt, để thái tử điện hạ nhớ lấy gương mặt ta.
Nhưng rõ ràng lão gia chưa hoàn toàn tin.
Ông ta cố ý thử ta hôm nay.
13
Sau yến tiệc rượu, thái tử và một nhóm thúc bá huynh đệ thưởng hoa trò chuyện trong hoa viên.
Phụ thân khen ta nấu trà ngon, sai người gọi ta đến.
Ta biết, khảo nghiệm của ông ta tới rồi.
Đường đường là Đại lý tự thiếu khanh, cũng không tiện hỏi thẳng thái tử điện hạ rằng:
“Đêm ấy người và ái nữ của ta có phải vừa gặp đã khuynh tâm, còn có thân mật da thịt không?”
“Điện hạ có thật lòng yêu thích nàng, tặng nàng con dao định tình không?”
Vì thế, ông ta để ta xuất hiện trước mắt mọi người, nhằm quan sát phản ứng của thái tử điện hạ.
Ta chậm rãi bước vào, mang theo bộ trà cụ của mình.
Những “thứ phiền phức” mà Sở Lệnh Vũ không muốn học, ta lại học đặc biệt dụng tâm.
Chén trà trong nấu bằng tuyết trên đầu mày được lần lượt dâng tới trước mặt mọi người. Ta mềm giọng mở lời:
“Hái ba thước tuyết giữa mày, nấu chén xuân trà thơm đầy sân. Trà tốt, nước tốt, là Lệnh Vũ học nghệ chưa tinh, khiến điện hạ và các thúc bá huynh trưởng chê cười rồi.”
Ánh mắt vừa e thẹn vừa ngượng ngùng rơi lên mặt thái tử Vân Cảnh Thừa.
Hắn khẽ nhấp một ngụm, chậm rãi đặt chén trà xuống, khóe môi hơi cong lên thành nụ cười nhạt:
“Mỹ nhân mang tuyết trên mày, lửa nhỏ nấu xuân trà…”
Rồi hắn bỗng ngước mắt đối diện ta, từng chữ cười nhẹ:
“Khí vị đứng đầu muôn sắc.”
Bàn tay phụ thân đang nâng chén trà khựng lại, khóe môi khẽ cong lên không để lộ dấu vết.
Ta liền biết, ta đã vượt qua khảo nghiệm của ông ta.
Ông ta không biết, đêm ấy thưởng tuyết, thái tử từng nhắc khi còn nhỏ hắn thân thể yếu ớt, thường xuyên phải uống thuốc đắng.
Người uống thuốc đắng đến mức chính bản thân cũng hóa đắng, nên ghét nhất vị đắng chát của trà.
Dù đó chỉ là một câu nói vô tình, ta vẫn ghi nhớ trong lòng.
Hôm nay trước mặt mọi người, ta giấu chút tư tâm, đổi trà của hắn thành nước mật.
Do chính tay Họa Thư bưng tới trước mặt hắn.
Khi hắn nhìn chén trà, lông mày khẽ cau rất khó nhận ra. Nhưng sau khi nhấp một ngụm, mày mắt lại giãn ra, thấp thoáng vài phần hài lòng.
Hài lòng vì nữ nhi nhà họ Sở vốn bị hoàng đế cứng rắn nhét cho hắn như việc công, lại đặt một câu hắn vô tình nói trong lòng.
Nam nhân vốn là thế.
Hắn có thể vì lợi ích mà giả tình giả ý với ngươi, nhưng vẫn hưởng thụ một tấm chân tâm trần trụi ngươi dâng lên.
Ván này, hiển nhiên ta lại cược thắng.
Tân khách tản đi, phụ thân đợi trong thư phòng.
Ông khẽ gõ lên giấy mực.
Đó là thư mật từ trong cung truyền tới, từng câu từng chữ đều viết về sở thích của thái tử.