Chương 7 - Khi Tiền Quỹ Lớp Làm Mờ Đi Sự Thật
11
Tôi nhìn cô ta, bỗng cảm thấy vô cùng nực cười.
Hóa ra đến lúc này, cô ta vẫn cho rằng vấn đề là vì tôi ghen tị với cô ta.
Tôi nói:
“Hạ Oản Oản, không phải ai cũng muốn làm hoa khôi lớp.”
“Tôi chỉ muốn học bổng, suất tuyển thẳng cao học, danh dự và cuộc đời của mình không bị cậu lấy làm bàn đạp.”
Cô ta sững người.
Mẹ Hạ ôm mặt khóc.
Thầy Tần ra hiệu bảo tôi đi ra ngoài trước.
Ngoài hành lang, tôi gặp Đường Đường.
Cô ấy đỏ mắt nói:
“Học viện đã khôi phục hồ sơ xét cán bộ sinh viên xuất sắc của cậu.”
“Học bổng cũng không bị ảnh hưởng.”
“Còn hồ sơ tuyển thẳng cao học, thầy Tần nói sẽ đặc biệt trình bày chuyện lần này cậu đã bảo vệ tài sản của lớp.”
Tôi gật đầu.
Trong lòng không có cảm giác vui sướng mãnh liệt như tưởng tượng.
Chỉ thấy vô cùng mệt mỏi.
Những thứ kiếp trước đã mất, kiếp này cuối cùng không bị người khác cướp đi nữa.
Nhưng tôi hiểu rằng, giữ được những thứ vốn thuộc về mình không nên khó đến vậy.
Buổi tối về ký túc xá, giường của Hạ Oản Oản đã trống.
Gương trang điểm, nước hoa, những bộ váy đẹp của cô ta đều biến mất.
Trên bàn chỉ còn một tờ giấy ghi chú bị xé rách.
Trên đó là kế hoạch dã ngoại cô ta từng viết.
Tôi liếc qua rồi ném vào thùng rác.
Sau đó mở máy tính, sao lưu toàn bộ tài liệu.
Ảnh chụp thu tiền.
Lịch sử tài khoản chung.
Lịch sử trò chuyện.
Xác nhận của nhà cung cấp.
Bản ghi âm cuộc họp lớp.
Thông báo kỷ luật.
Từng tài liệu một được lưu vào ổ cứng mã hóa.
Có lẽ sau này tôi sẽ không bao giờ cần dùng tới chúng nữa.
Nhưng tôi sẽ không xóa.
Chúng không phải sự oán hận của tôi.
Mà là bùa hộ mệnh.
Học kỳ đầu năm tư, tôi nhận được suất tuyển thẳng cao học.
Ngày công bố danh sách, bên dưới tòa nhà học viện dán đầy thông báo.
Tên tôi đứng thứ ba.
Ôn Dĩ Ninh.
Phía sau ghi: Thành tích tổng hợp xuất sắc, thể hiện nổi bật trong công tác sinh viên .
Tôi đứng trước bảng thông báo nhìn rất lâu.
Kiếp trước, vị trí này không có tên tôi.
Khi ấy tôi đang rửa cốc trong bếp của một quán trà sữa, điện thoại hiện lên ảnh danh sách công bố do bạn cùng lớp gửi.
Tôi nhìn tên người khác, hai tay đầy bọt nước rửa chén.
Quản lý cửa hàng giục tôi nhanh lên.
Tin nhắn đòi nợ cũng giục tôi nhanh lên.
Khi đó tôi đã nghĩ, chỉ cần trả hết tiền thì có thể bắt đầu lại.
Nhưng trong cuộc đời, không phải thứ gì cũng có thể làm lại.
May mắn là tôi thật sự được sống lại một lần.
Sau đó lớp bầu lại cán sự đời sống.
Quy chế quản lý quỹ lớp cũng được sửa.
Mỗi khoản thu chi đều phải công khai trong nhóm.
Khoản thanh toán trên 500 tệ bắt buộc có ba cán sự xác nhận.
Không cá nhân nào được phép thay mặt thu tiền.
Điện thoại liên kết với tài khoản chung do văn phòng cố vấn học tập quản lý.
Ban đầu có người cảm thấy phiền.
“Mua bộ đồng phục lớp thôi mà cũng phải qua từng ấy quy trình à?”
“Đều là bạn cùng lớp, có cần đề phòng nhau như đề phòng trộm không?”
Đường Đường trực tiếp trả lời:
“Không phải đề phòng bạn học, mà là đề phòng những khoản tiền mập mờ.”
Nhìn câu ấy, tôi bật cười.
Sau đó, trong buổi tập huấn cho ban cán sự khóa mới, thầy Tần mời tôi tới chia sẻ kinh nghiệm.
Trong lớp là một nhóm sinh viên năm nhất.
Họ nhìn tôi bằng ánh mắt trong trẻo, hào hứng.
Giống như tôi khi vừa mới vào đại học.
Cũng giống Hạ Oản Oản thuở ban đầu.
Tôi không nói đạo lý lớn lao.
Tôi mở một bảng thu tiền đã ẩn thông tin cá nhân.
Trong cột số tiền, 500 bị viết thành 50.
Tôi nói:
“Sau khi làm cán sự lớp, các em sẽ nghe rất nhiều câu.”
“Có người nói, đều là bạn học, cứ ứng trước một chút đi.”
“Có người nói, chỉ thiếu một ít thôi, cậu bù giúp đi.”
“Có người nói, cô ấy không cố ý, đừng tính toán.”
“Có người nói, cậu là lớp trưởng, cậu không chịu trách nhiệm thì ai chịu?”
“Những lời này nghe rất quen, cũng rất giống tình nghĩa.”
“Nhưng chỉ cần liên quan đến tiền thì không thể chỉ nói tình nghĩa.”
Một nữ sinh giơ tay.
“Chị, nếu em kiên quyết làm đúng quy trình mà người khác cho rằng em lạnh lùng thì sao?”
12
Tôi nhìn cô bé.
“Vậy thì cứ để họ nghĩ như thế.”
Trong lớp có người bật cười.
Tôi cũng cười một chút.
“Người thật sự tôn trọng em sẽ không ghét em chỉ vì em biết tự bảo vệ mình.”
“Người ghét việc em lưu lại bằng chứng thường là người sợ chính mình để lại dấu vết.”
Bọn họ im lặng, bắt đầu ghi chép.
Tôi tiếp tục nói:
“Tiền quỹ lớp không phải chuyện nhỏ.”
“Vài chục, vài trăm tệ có thể là tiền sinh hoạt một tuần của một sinh viên.”
“Vài nghìn, vài chục nghìn có thể ảnh hưởng đến việc học và danh dự của một người.”
“Đừng cảm thấy đối chiếu sổ sách là khó coi.”
“Thứ khó coi không phải đối chiếu sổ sách, mà là có người muốn làm bẩn sổ sách.”
Sau buổi tập huấn, một nữ sinh khóa dưới chạy theo tôi.
“Chị, cô gái đó sau này thế nào rồi?”
Tôi biết cô bé đang hỏi Hạ Oản Oản.
Tôi nói:
“Sau khi tạm nghỉ học, cô ấy chuyển sang một trường ở nơi khác.”
“Còn Hà Việt?”
“Anh ta đã trả giá cho việc mình làm.”
Cô bé nhỏ giọng hỏi:
“Chị có hận cô ấy không?”
Tôi suy nghĩ một lúc.
“Trước đây có.”
“Bây giờ thì không.”
Không phải tha thứ.
Bình luận & Thảo luận
Chia sẻ cảm xúc của bạn về chương này cùng cộng đồng