Chương 1 - Khi Tiên Nữ Trả Giá
Năm thứ một nghìn sau khi bị giáng xuống phàm gian, ta sinh được một nữ nhi.
Ta dạy con đọc sách, dạy con hiểu lễ nghĩa.
Ta nhìn con lớn lên duyên dáng yêu kiều, rồi biết rung động trước tình yêu.
Ta đem tất cả những thứ tốt đẹp nhất dâng đến trước mặt con, gả con cho nam nhân tôn quý nhất chốn phàm gian. Thứ ta nhận lại, lại là thi thể nát tan của con.
Mặt con bị rạch nát, bụng bị mổ toang, nam anh trong bụng đã chín tháng không cánh mà bay.
Tên thị vệ đưa thi thể con về còn vênh váo nói:
“Phàm nhân mà cũng đòi sánh với tiên nữ trên trời? Lại còn dám ỷ vào đứa bé trong bụng để uy hiếp bệ hạ, nàng ta xứng sao!”
Lúc ấy ta mới biết, hoàng thượng đã yêu Thanh Uyển tiên tử hạ phàm. Chỉ vì đối phương nói trên người Minh Nguyệt có yêu khí, hắn liền mổ bụng giết con ta, lấy đi đứa bé.
“Thật sự là tiên nữ trên trời sao?”
Ta bình tĩnh hỏi.
Tên thị vệ cười khẩy:
“Còn sai được à? Nàng ấy giẫm lên ánh ráng mà hạ phàm, giờ đang ở bên bệ hạ đấy.”
Ta khẽ cười, sau đó cầm kiếm đâm thủng lồng ngực hắn.
Nhìn về phía hoàng cung, ta thật lòng nói:
“Vậy thì tốt quá.”
Rút tiên cốt của nàng ta ra, là có thể đổi lại mạng cho nữ nhi của ta rồi.
Chương 1
1
Năm thứ một nghìn sau khi bị giáng xuống phàm gian, ta sinh được một nữ nhi.
Ta dạy con đọc sách, dạy con hiểu lễ nghĩa.
Ta nhìn con lớn lên duyên dáng yêu kiều, rồi biết rung động trước tình yêu.
Ta đem tất cả những thứ tốt đẹp nhất dâng đến trước mặt con, gả con cho nam nhân tôn quý nhất chốn phàm gian. Thứ ta nhận lại, lại là thi thể nát tan của con.
Mặt con bị rạch nát, bụng bị mổ toang, nam anh trong bụng đã chín tháng không cánh mà bay.
Tên thị vệ đưa thi thể con về còn vênh váo nói:
“Phàm nhân mà cũng đòi sánh với tiên nữ trên trời? Lại còn dám ỷ vào đứa bé trong bụng để uy hiếp bệ hạ, nàng ta xứng sao!”
Lúc ấy ta mới biết, hoàng thượng đã yêu Thanh Uyển tiên tử hạ phàm. Chỉ vì đối phương nói trên người Minh Nguyệt có yêu khí, hắn liền mổ bụng giết con ta, lấy đi đứa bé.
“Thật sự là tiên nữ trên trời sao?”
Ta bình tĩnh hỏi.
Tên thị vệ cười khẩy:
“Còn sai được à? Nàng ấy giẫm lên ánh ráng mà hạ phàm, giờ đang ở bên bệ hạ đấy.”
Ta khẽ cười, sau đó cầm kiếm đâm thủng lồng ngực hắn.
Nhìn về phía hoàng cung, ta thật lòng nói:
“Vậy thì tốt quá.”
Rút tiên cốt của nàng ta ra, là có thể đổi lại mạng cho nữ nhi của ta rồi.
Tên thị vệ ôm ngực, trợn to mắt không thể tin nổi.
“Tiện nhân! Ngươi dám làm ta bị thương! Ta là thân vệ của bệ hạ, ngươi không muốn sống nữa…”
Ta bực bội day tai, một kiếm cắt ngang cổ họng hắn.
Thế giới lập tức yên tĩnh.
Ta đương nhiên biết thân phận của hắn.
Năm đó, chính hoàng đế sai hắn đến đưa sính lễ.
Ta vẫn nhớ vẻ mặt nịnh nọt của hắn khi ấy. Hắn luôn miệng gọi ta là lão phu nhân, nói hoàng đế nguyện lấy thiên hạ làm sính lễ, cầu cưới Minh Nguyệt.
Mà vừa rồi cũng chính hắn ném một túi bạc vào người ta, mặt đầy khinh miệt nói:
“Nữ nhi xuất thân từ nhà nhỏ cửa hẹp, đặt tên là Minh Nguyệt rồi thật sự tưởng mình là vầng trăng trên trời sao? Còn dám so với tiên nữ trên trời.
Cũng không tự vạch nước tiểu soi mặt xem mình là thứ gì.
Đây là bạc bệ hạ ban xuống, đủ để ngươi lo hậu sự cho nàng ta rồi.”
Mười lượng bạc mà muốn mua mạng nữ nhi của ta.
Thật nực cười.
Ta không để ý đến tên thị vệ vẫn chưa chết hẳn, cổ họng phát ra âm thanh khò khè.
Ta ngồi xổm xuống, nhẹ nhàng dùng khăn lau sạch gương mặt nữ nhi.
Từ nhỏ con đã yêu cái đẹp.
Mỗi sáng sớm, con đều như một con mèo nhỏ, đưa mặt đến trước mặt ta, để ta lau mặt, bôi dầu thơm, cuối cùng còn phải búi cho con một kiểu tóc thật đẹp, con mới chịu ra ngoài.
Chỉ cần mặt bị muỗi đốt một nốt, con đã ôm ta khóc ầm lên như trời sắp sập, hỏi có phải mình sắp bị hủy dung rồi không.
Nhưng một người yêu cái đẹp như con, chỉ vì tiên nữ nói không muốn nhìn thấy gương mặt của con, mà bị người ta dùng dao rạch nát cả khuôn mặt.
Da thịt bung toạc, từng nhát dao đều lộ cả xương.
Bên tai ta lại vang lên giọng nói hời hợt của tên thị vệ.
“Ban đầu nàng ta còn khóc, còn mắng, mắng bệ hạ bội bạc thất tín, không được chết tử tế!
Bệ hạ há lại là người nàng ta có thể mắng sao? Ngài đạp một cước vào bụng nàng ta, lúc ấy nàng ta liền chảy máu!
Nhưng phế hậu vẫn không chịu cúi đầu. Đau đến cả người run rẩy mà vẫn mở to mắt trừng bệ hạ. Cho đến khi…”
Tiếng cười khẽ của tên thị vệ như tảng đá nặng nề nện vào ngực ta.
Ta lảo đảo một chút, nghe hắn cười hì hì nói tiếp:
“Cho đến khi có người nói, gương mặt phế hậu giống hệt ngươi. Hai mẹ con các ngươi như đúc ra từ cùng một khuôn.
Nếu tiên nữ ghét gương mặt này, thì nên sai người rạch nát cả mặt ngươi nữa.
Ngươi không nhìn thấy đâu, phế hậu lập tức quỳ xuống, liên tục dập đầu cầu xin. Dập đến trán cũng nát ra, cầu xin bệ hạ đừng giận lây sang ngươi.
Thật ra ngoại trừ nhát dao bên má trái, những nhát còn lại đều là do chính nàng ta tự rạch…”
Những lời sau đó, ta không còn nhớ rõ.
Khi tỉnh táo lại, tên thị vệ đã bị ta một đao đâm trúng tim.
Sau đó ta rửa tay thật sạch, cẩn thận lau từng vết máu bẩn trên người nữ nhi.
Cuối cùng, ta mặc cho con chiếc váy nghê thường mới may.
Hơi rộng.
Cũng phải thôi, dù sao đó là chiếc váy chuẩn bị cho lúc con mang thai.
Con được ta nuông chiều mà lớn lên. Dù bụng đã lớn, con vẫn muốn mặc váy đẹp. Khi còn sống chưa kịp mặc, chết rồi cũng phải để con được như ý.
Ta nhẹ nhàng cài bên tóc mai con một đóa mẫu đơn hồng, vuốt ve gương mặt gồ ghề không còn nguyên vẹn của con, bình thản nói:
“Xấu một lát thôi. Đợi mẫu thân lột da mặt của tiên nữ xuống thay cho con, con sẽ xinh đẹp lại.”
2
Ta nhẹ nhàng khép cửa phòng ngủ của nữ nhi, sau đó đi thẳng đến hoàng cung.
Hoàng cung cách nhà ta rất xa.
Xa đến mức thi thể nữ nhi được đưa về thì đã bắt đầu bốc mùi thối rữa.
Nhưng cũng rất gần.
Gần đến mức ta ngự kiếm chỉ trong chớp mắt đã tới.
Từ trên kiếm bước xuống, ta từng bước đi về phía cổng cung.
Từ xa, một tiểu thái giám đã chặn ta lại.
Sắc mặt hắn khó coi, nói:
“Lão phu nhân, ai cho người đến đây! Bệ hạ vừa hạ lệnh truy bắt người, người còn không mau đi!”
Không đợi ta nói, hắn đã kéo ta quay người đi ra ngoài.
Vừa đi, hắn vừa lấy từ trong ngực ra mấy mảnh bạc vụn còn vương hơi ấm, nhét vào tay ta.
“Nô tài biết nương nương qua đời, người không cam lòng. Nhưng con người phải nhận mệnh. Phàm nhân sao đấu lại thần tiên được!
Người mau cầm bạc rời khỏi kinh thành đi! Đi càng xa càng tốt. Hoàng hậu nương nương đã mất rồi, người không thể cũng gãy ở đây được.”
Trong lúc nói, một chiếc giày đầu hổ rơi khỏi ngực hắn.
Bước chân ta hơi khựng lại, chậm rãi cúi xuống nhặt chiếc giày nhỏ mới thêu được một nửa lên.
Tiểu thái giám cũng sững người.
Hắn im lặng rất lâu, mới khàn giọng nói:
“Nô tài dọn di vật của nương nương, phát hiện đôi giày còn làm dở này, nghĩ bụng sẽ đốt gửi cho tiểu hoàng tử.
Nếu tiểu hoàng tử còn sống, hôm nay đáng lẽ là ngày đầy tháng của ngài ấy.”
Thật ra ta vừa nhìn đã nhận ra, đây là tay nghề của Minh Nguyệt.
Chỉ có con bé mới thêu con hổ trông như mèo con như vậy.
Sau khi phát hiện mình có thai, Minh Nguyệt lập tức viết thư cho ta, đắc ý nói con bé sẽ sinh cho ta một đứa cháu ngoại đẹp nhất thiên hạ, bắt ta chuẩn bị hết bảo bối của mình ra, không được giấu riêng.
Ta cố ý trêu con, hỏi con chuẩn bị gì cho đứa bé trong bụng.
Minh Nguyệt ấp úng rất lâu, mới nói muốn tự tay làm cho con mình một đôi giày.
Nhưng cuối cùng, đôi giày vẫn chưa làm xong.
Còn ta thì đến Dao Trì của Vương Mẫu lấy mỹ ngọc để làm chuỗi anh lạc cho đứa bé, đến rừng trúc của Quan Âm ở Nam Hải lấy sương mai chuẩn bị tắm ba ngày cho nó.
Vậy mà đến thi thể của nó, ta cũng không đợi được.
Lần đầu tiên ta nghiêm túc nhìn tiểu thái giám trước mặt, nhàn nhạt hỏi:
“Nữ nhi của ta đắc tội tiên nhân, vì sao ngươi còn giúp con bé? Ngươi không sợ tiên nhân giận lây sao?”
Tiểu thái giám sững ra một chút, rồi cười thản nhiên:
“Ta chỉ là một thái giám không gốc rễ, chết thì chết thôi.
Nương nương từng cứu mạng ta. Nếu ta lấy oán báo ân, chẳng phải còn không bằng súc sinh sao?”
Minh Nguyệt từng cứu rất nhiều người.
Ngay cả mạng của hoàng đế cũng là do con bé cứu.
Nhưng ta không ngờ, vị hoàng đế cao cao tại thượng kia lại vong ân phụ nghĩa, còn một thái giám thấp hèn lại vẫn ghi nhớ.
“Mẫu thân của phế hậu ở đây!”
“Bắt lấy bà ta! Lấy đầu bà ta đi lĩnh công với bệ hạ!”
Tiếng truy bắt hỗn loạn phá vỡ sự im lặng.
Đội cấm vệ quân dày đặc giơ đuốc, như một con rồng dài chạy về phía ta.
Sắc mặt tiểu thái giám đại biến. Hắn thậm chí không kịp nói gì, chỉ nắm lấy tay ta, quay người bỏ chạy.
Nhưng cổ họng hắn bị một mũi tên bắn xuyên qua.
Hắn trợn to mắt, trong cổ họng phát ra một âm thanh như chữ “chạy”, rồi tắt thở.
Còn ta vẫn đứng yên không nhúc nhích, mặc cho cấm vệ quân vây kín xung quanh.
Nghe nói thống lĩnh cấm vệ quân đã được tiên nữ truyền cho tiên pháp.
Hắn lơ lửng giữa không trung, giễu cợt nói:
“Chạy đi? Sao ngươi không chạy nữa?
Ta còn đang nghĩ phải bắt ngươi thế nào, lột da mặt ngươi ra để làm tiên nữ nương nương vui cười. Ai ngờ ngươi lại tự tới nộp mạng.”
Ta ngồi xổm xuống, nhẹ nhàng khép đôi mắt mở trừng trừng của tiểu thái giám, bình tĩnh nói:
“Ta còn chưa giết tiên nữ, sao có thể chạy?”
Tất cả mọi người cười vang.
Thống lĩnh cấm vệ quân càng cười đến ngửa trước ngả sau.
“Chết đến nơi rồi mà còn dám nói khoác.
Để ta xem một tiện dân phàm nhân như ngươi có bản lĩnh gì, mà dám nói chuyện báo thù thần tiên!”
Hắn đột nhiên rút đao, chém thẳng về phía ta.
Ta không động đậy, chỉ ngước mắt nhìn hắn, khẽ cười.
“Ai nói với ngươi, ta là phàm nhân?”
Dứt lời, vạn thanh phi kiếm đồng loạt rung lên, chém về phía hắn!
3
Phi kiếm như chớp xuyên qua đội cấm vệ quân. Mỗi nơi kiếm lướt qua liền lấy đi một mạng người.
Ta thong thả đi về phía trước như đang dạo bước trong sân.
Sau lưng là đám người chạy tán loạn la hét, cùng một dòng sông máu uốn lượn quanh co.
Ta xách đầu thống lĩnh cấm vệ quân, một đường xông thẳng vào Trích Tinh Đài.
Trong Trích Tinh Đài đèn đuốc sáng rực.
Hoàng đế vì muốn làm tiên nữ vui cười, đã mở đại yến chiêu đãi quần thần suốt trăm ngày liên tiếp.
Nhìn thấy ta, bầu không khí náo nhiệt bỗng im bặt.
Sau đó là những tiếng bàn tán xì xào.
“Là mẫu thân của phế hậu. Bà ta đến đây làm gì, không muốn sống nữa sao?”
“Có khi đến nhận tội với tiên nữ nương nương đấy. Sinh ra một nữ nhi dám tranh giành tình cảm với tiên nữ nương nương, đúng là làm nhục cả gia tộc.”
Cái đầu lăn lóc trên đất cắt ngang tiếng bàn tán của mọi người.
Khi nhìn thấy dáng vẻ chết không nhắm mắt của thống lĩnh cấm vệ quân, đồng tử hoàng đế co rút trong chớp mắt, rồi nhanh chóng bình tĩnh lại.
Hắn khẽ cười:
“Trẫm còn đang nói, một phụ nhân như ngươi lấy đâu ra lá gan xuất hiện trước mặt trẫm. Hóa ra cũng có chút bản lĩnh.
Nhưng ngươi cho rằng chút bản lĩnh này đủ để báo thù trẫm sao?”
Hắn lắc đầu, cảm thán:
“Ngươi biết không? Ban đầu hoàng hậu còn nói, trẫm đối xử với nàng như vậy, mẫu thân nàng nhất định sẽ báo thù cho nàng. Nhưng sau khi thấy tiên pháp, nàng không còn nói nữa.
Đến lúc chết, nàng vẫn bảo ngươi mau chạy. Ngươi đúng là phụ tấm lòng khổ tâm của nàng.”