Chương 6 - Khi Tiền Nói Lên Sự Thật
Sau khi cúp điện thoại, tôi tức giận đi xuống lầu, bước thẳng về phía Diêm Soái.
Hắn phủi tàn thuốc.
“Sao vậy, còn muốn đánh tôi à?”
Tôi nhét tờ đơn đã bị vò nát vào tay hắn.
“Giáo sư Diêm.”
Tôi kéo ra một nụ cười.
“Suất học cao học này, tôi không cần nữa.”
Nụ cười của hắn lập tức cứng đờ.
“Nhưng chiếc đồng hồ của anh…”
Tôi nhìn chằm chằm vào cổ tay hắn.
“Hình như đã ngừng chạy rồi.”
Hắn theo bản năng cúi đầu xuống.
Tôi ngẩng mặt, xoay người rời đi.
Phía sau vang lên tiếng hắn đập vỡ đồng hồ.
Màn hình điện thoại vẫn đang sáng.
Nhưng vị trí đầu tiên trên bảng tìm kiếm nóng đã biến thành:
“Diêm Soái hối lộ.”
Người đăng bài là tài khoản ẩn danh.
Ảnh đính kèm là hình chụp từ camera giám sát, còn phóng to chiếc đồng hồ vàng trên cổ tay.
Hướng gió trong phần bình luận lập tức thay đổi.
“Trời đất! Có đảo ngược tình thế rồi!”
“Chiếc đồng hồ này tuần trước tôi từng nhìn thấy hắn đeo!”
“Con ông cháu cha trả thù xã hội à?”
Tôi tắt điện thoại.
Chiếc xe màu đen của tòa án đang đỗ bên đường.
Cửa kính xe hạ xuống.
Lục Sùng Văn đưa cho tôi một chiếc phong bì.
“Công việc mới.”
Ông mỉm cười.
“Có thể bù đắp sự tiếc nuối vì cô từ bỏ Đại học Thanh Hoa không?”
Tôi nhận lấy chiếc phong bì.
Bên trong là một thư tuyển dụng và một chiếc thẻ ngân hàng.
Tôi khẽ mỉm cười.
Bánh xe cuốn theo những chiếc lá rụng, chạy thẳng vào màn đêm.