Khi Thời Tiết Chơi Khăm
Sau khi bị say nắng, đầu óc tôi choáng váng đến mức không chịu nổi, liền vội vàng xin nghỉ trong group chung của công ty.
Vừa mới gửi tin nhắn xong, group đã nổ tung!
“Trời hôm nay tuyết rơi lớn thế này, tôi sắp chết cóng rồi, cô bị say nắng cái kiểu gì vậy?”
“Trần Dao Dao, cuối tuần ai cũng tăng ca, chỉ có cô giả bệnh trốn việc, cô còn biết xấu hổ không đấy?”
Tôi sững người nhìn ra ngoài cửa sổ.
Nắng vàng rực rỡ, trời xanh không một gợn mây, làm gì có dấu hiệu gì là tuyết đang rơi?
Tôi tưởng mọi người đang đùa với mình. Nhưng chưa được bao lâu, sếp đã gọi video đến.
Anh ta ngồi trong văn phòng, phía sau là cửa sổ sát đất — bên ngoài tuyết trắng xóa, không hề có dấu vết của hiệu ứng giả.
Còn phía sau tôi, lại là bầu trời trong xanh rực rỡ.
“Hay quá ha, Trần Dao Dao! Tôi còn thắc mắc trời tuyết thế này sao cô lại bị say nắng? Thì ra là giả bệnh để đi chơi ở thành phố khác! Tôi tuyên bố: cô không qua được kỳ thực tập, bị đuổi việc!”
Đến lúc đó tôi mới nhận ra chắc chắn có điều gì đó không ổn, liền vội vàng bò dậy khỏi giường, định đến công ty xem thử.
Vì quá choáng, tôi không thể tự lái xe, đành bắt taxi đến công ty.
Nhưng cho đến lúc bị chiếc xe tải mất lái tông chết, tôi vẫn chưa thấy một bông tuyết nào!
Lúc mở mắt ra, tôi đã trọng sinh quay lại thời điểm đang chuẩn bị xin nghỉ.
Tôi bắt đầu nghi ngờ đồng nghiệp cố ý gài mình, nên cẩn thận hỏi thử trong group: “Hôm nay thời tiết thế nào mọi người nhỉ?”
Sếp ngay lập tức tag toàn bộ công ty: “Tuyết rơi dày, đường trơn trượt, tầm nhìn kém, mọi người nhớ chú ý an toàn khi đi đường…”
……
Bình luận