Trước hạn chót đăng ký nguyện vọng đại học ba tiếng, Giang Dã ném cho tôi một file tài liệu.
【Giục gì mà giục, đã bảo trước hạn chót anh sẽ gửi cho em rồi. Dạo này anh thật sự rất bận.】
Nhưng việc giúp tôi chọn nguyện vọng là do năm ngoái, trước khi anh lên Đại học Chiết Giang, chính miệng anh chủ động đề nghị.
Tôi mím môi, gõ rồi xóa suốt một lúc lâu, cuối cùng chẳng gửi gì cả. Tôi quay sang mở trang đăng ký đã đăng nhập sẵn từ lâu.
Mở tài liệu ra, một loạt trường nghề kỹ thuật ở tỉnh khác khiến tôi đứng chết lặng tại chỗ.
609 điểm.
Trong mắt Giang Dã, tôi chỉ xứng đáng học trường nghề, còn là trường ở tận nơi khác.
Điện thoại “ting” một tiếng, kéo tôi về thực tại.
Blogger tôi đặt theo dõi đặc biệt vừa cập nhật bài mới.
Tay nhanh hơn não, tôi bấm vào. Đó là ảnh một món đồ chơi Pop Mart.
Dòng trạng thái viết: Sư huynh thức trắng một tuần dùng code làm cho mình đó, hàng thiết kế riêng nha~
Người bấm thích đầu tiên là Giang Dã.
Tôi bình tĩnh đổi sang tài khoản có theo dõi chung với Giang Dã, bấm thích cho cô ta.
Sau đó, tôi kéo file tài liệu vào thùng rác, lục lại danh sách trường miền Bắc mình đã chọn lúc đăng ký thử rồi bấm nộp.
Đi ngắm ánh bình minh trên sa mạc Gobi, có lẽ cũng không tệ.
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận