Di nương của ta xuất thân là “sấu mã”, cả đời chỉ nghiên cứu cách lấy lòng nam nhân.
Bà thường ôm ta, dặn rằng:
“Niếp Niếp, eo con phải mềm, mắt con phải biết đưa tình. Sau này vào nội viện nhà quyền quý, con mới không chịu thiệt.”
Bà dạy ta cách dùng sắc đẹp hầu hạ người khác, cách dùng nước mắt đổi lấy lợi ích.
Bà nói đời này ta cùng lắm cũng chỉ có số làm sủng thiếp.
Ngày ta cập kê xuất giá, ta cầm theo bí dược và váy múa mà di nương chuẩn bị cho ta lúc sinh thời, luôn khắc ghi từng lời bà căn dặn.
Kết quả, khi ta được kiệu lớn tám người khiêng rước vào Hầu phủ từ chính môn, ta mới biết…
Ta vậy mà lại là chính thê.
Vậy mười mấy năm ta khổ luyện đoạt sủng, tranh yêu, thổi gió bên gối, chẳng lẽ đều không dùng được nữa sao?
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận