Chương 2 - Khi Thánh Chỉ Xét Nhà Bất Ngờ

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Đây là chìa khóa khố phòng nội bộ của Thẩm gia. Sáng nay nó vẫn còn nằm trong hộp trang sức của nương ta.

Lâm Vãn Ninh nhào tới định nhặt, bị ta đạp chân lên giữ lại.

“Lâm Vãn Ninh.” Ta nhìn cô ta: “Ngươi trộm chìa khóa, là muốn vào nội khố Thẩm gia tìm cái gì thay cho Quý phi sao?”

Môi cô ta trắng bệch: “Muội không có, là tỷ đưa cho muội mà.”

【Vẫn còn cứng miệng.】

【Trong nội khố có giấu một nửa khối Hổ phù của quân Trấn Bắc do Tiên đế đích thân ban tặng, thứ cẩu hoàng đế muốn tìm chính là nó.】

【Đáng tiếc, tối qua ta đã lấy nó đem đi lót ổ chó rồi.】

Cha ta: “…”

Nương ta: “…”

Các ca ca: “…”

Lâm Vãn Ninh không nghe được tiếng lòng của ta, vẫn đang diễn kịch: “Tri Vi, chúng ta quen biết bao nhiêu năm, sao tỷ có thể vu oan cho muội như vậy?”

Ta cúi xuống nhặt chiếc chìa khóa lên, mỉm cười: “Vậy ngươi có dám để ta soát người không?”

Ả lùi phắt lại.

Nhị ca lập tức chặn cửa.

“Soát.” Nương ta chỉ phun ra một chữ.

Hai tẩu tẩu bước lên đè chặt Lâm Vãn Ninh.

Lâm Vãn Ninh hét chói tai: “Các người điên rồi! Bên ngoài toàn là cấm quân! Các người dám chạm vào ta, Quý phi nương nương sẽ không tha cho các người!”

Nương ta trở tay tát thẳng một bạt tai.

“Chát” một tiếng, cấm quân bên ngoài từ đường cũng phải im bặt.

Nương ta phủi phủi tay: “Cái tát này, đánh ngươi vì tội ăn cắp.”

Lại một bạt tai nữa.

“Cái tát này, đánh ngươi vì tội hãm hại con gái ta.”

Bạt tai thứ ba giáng xuống, khóe miệng Lâm Vãn Ninh ứa máu.

“Cái tát này, đánh ngươi vì ăn bám Thẩm gia ba năm trời, nay lại bưng bát canh độc bước qua cửa.”

Lâm Vãn Ninh triệt để hoảng loạn: “Không có độc! Các người ngậm máu phun người!”

Ta lấy từ trong ống tay áo ả ra một gói bột thuốc.

Ánh mắt Lâm Vãn Ninh vỡ vụn.

Ta đổ gói bột đó vào mâm canh mà chính tay ả bưng tới. Mặt canh lập tức nổi lên một tầng màu xanh nhạt.

Đại ca cười lạnh: “Thuốc Mê Hồn gặp nóng biến thành màu xanh Lâm cô nương, ngươi còn muốn ngụy biện thế nào nữa?”

Môi Lâm Vãn Ninh run rẩy, đột nhiên “phịch” một tiếng quỳ sụp xuống.

“Tri Vi, muội cũng bị ép mà! Quý phi bảo, nếu muội không đến, bà ấy sẽ giết cha muội!”

【Giả dối.】

【Cha của cô ta – Lễ bộ Thượng thư – từ lâu đã đầu quân cho Quý phi rồi.】

【Hai cha con nhà này, kẻ dâng chứng cứ giả, người đi trộm Hổ phù, phối hợp với nhau còn ăn ý hơn cả phu thê ruột.】

Cha ta từ từ nhắm mắt lại, lúc mở ra, đáy mắt chỉ còn lại sự buốt giá.

Cả đời ông hận nhất là sự phản bội.

Đặc biệt là kẻ do chính tay ông nâng đỡ.

Lễ bộ Thượng thư Lâm Chính, năm xưa nghèo đến mức không mua nổi quan tài, là do cha ta tiến cử vào triều làm quan.

Con gái ông ta Lâm Vãn Ninh, cũng là nương ta thấy ả mất mẹ đáng thương nên thường đón vào phủ chăm sóc.

Kết quả, lại nuôi ra một con rắn độc.

Ta ngồi xổm xuống, nhìn Lâm Vãn Ninh: “Ngươi muốn sống không?”

Lâm Vãn Ninh gật đầu như giã tỏi: “Muốn! Tri Vi, muội thực sự biết lỗi rồi!”

Ta cười: “Vậy giúp ta làm một chuyện.”

Đáy mắt ả lóe lên tia hy vọng.

Ta rút một cây trâm ngọc trên đầu ả xuống, nhét vào tay ả.

“Ra ngoài nói với Quý phi, ngọc bội đã lấy được rồi, người Thẩm gia đã uống canh, không còn sức phản kháng nữa.”

Lâm Vãn Ninh sững sờ: “Ngọc bội?”

Ta móc từ trong ngực ra một khối ngọc.

Đó là đồ giả nương ta làm nhái theo khối ngọc bội thật.

Còn miếng ngọc bội thật, ta đã đem chôn ở kẽ tường nơi Tô Thời Diễn nhất định sẽ đi ngang qua rồi.

Lâm Vãn Ninh nhìn chằm chằm khối ngọc bội, trong mắt quả nhiên xẹt qua sự tham lam.

“Chỉ cần muội giúp tỷ truyền lời, tỷ sẽ thả muội đi?”

Ta ghé sát tai ả, hạ giọng: “Ngươi tốt nhất là truyền lời cho thật. Bằng không gói Thuốc Mê Hồn trong tay áo này, ta sẽ cho tất cả mọi người biết là do Lâm gia mang vào.”

Sắc mặt Lâm Vãn Ninh trắng bệch.

Ả không dám đánh cược.

Vì Quý phi muốn Thẩm gia chết trong im lặng, chứ không muốn Lâm gia bị bại lộ.

Ả nắm chặt ngọc bội, lảo đảo bước ra ngoài.

Lúc ra đến cửa, ả đột nhiên quay đầu lại, nhìn ta bằng ánh mắt đầy oán độc.

“Thẩm Tri Vi, tỷ đừng đắc ý. Người giám trảm tối nay, là Tô Thời Diễn.”

Tim ta đập thót một cái.

【Cái gì?】

【Sao lại là hắn?】

【Trong nguyên tác, lúc này Tô Thời Diễn đáng lẽ phải bị điều đi đại doanh ở Bắc Giao rồi chứ!】

*

Bên ngoài từ đường, cấm quân dẹp ra một lối đi.

Một bóng đen từ trong màn đêm bước tới.

Nam nhân mặc hắc bào, bên hông đeo đao.

Ánh lửa hắt lên mày mắt hắn, lạnh lẽo như lưỡi đao đêm đông.

Lâm Vãn Ninh lập tức khóc lóc nhào tới: “Thế tử! Thẩm gia điên rồi, bọn họ đánh ta, còn vu oan ta hạ độc!”

Tô Thời Diễn không nhìn ả.

Ánh mắt chàng lướt qua khe cửa, dừng lại trên người ta.

Ta vô thức lùi về sau một bước.

【Xong rồi.】

【Tên điên này tới thật.】

【Bây giờ hắn vẫn đang là con dao trong tay hoàng đế.】

【Tuyệt đối đừng để hắn phát hiện ra địa đạo.】

Bước chân Tô Thời Diễn khựng lại.

Chàng nhìn ta, ánh mắt khẽ biến đổi.

Ta càng hoảng hơn.

【Hắn nhìn ta làm gì?】

【Chẳng lẽ trên mặt ta viết chữ “Ta biết hồi ba tuổi ngươi đái dầm” sao?】

Tô Thời Diễn: “…”

Bàn tay đang nắm chuôi đao của hắn cứng đờ.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)