Chương 4 - Khi Thai Kỳ Đến Làm Rối Loạn Cuộc Sống

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

16

Bệnh viện Hoắc Kiêu đang nằm là bệnh viện tư nhân của nhà họ Hoắc.

Nhân viên y tế ở đó đều quen biết tôi.

Tôi đi một đường thuận lợi không gặp trở ngại nào, nhanh chóng đến tầng anh đang nằm.

Khác hoàn toàn với cảnh tượng tôi tưởng tượng rằng mọi người sẽ vây kín phòng bệnh.

Cả tầng vô cùng yên tĩnh, không có lấy một bóng người.

Tôi cảm thấy có gì đó không đúng, nhưng không kịp nghĩ nhiều.

Tôi đẩy cửa phòng bệnh ra.

Hoắc Kiêu nằm yên trên giường bệnh, sắc mặt tái nhợt, hơi thở yếu ớt.

Nước mắt tôi lập tức trào ra.

Tất cả đều là lỗi của tôi.

Biết vậy tôi chỉ nên bỏ một gói thuốc thôi.

Tôi ngồi xuống bên giường, sờ tay anh, véo mặt anh.

Không có bất kỳ phản ứng nào.

Tôi khóc càng lớn hơn.

Nếu Hoắc Kiêu thật sự chết như vậy, nhà họ Hoắc chẳng phải sẽ trả thù tôi đến chết sao?

Tôi không chịu nổi đâu.

Nhớ tới những tình tiết kinh điển trong phim tổng tài, tổng tài rõ ràng sắp chết rồi, nữ chính đột nhiên mang thai, dưới tiếng khóc lóc tố cáo của cô ấy, tổng tài lại sống lại.

Mặc kệ đi.

Ngựa chết cũng phải chữa như ngựa sống.

Tôi kéo tay Hoắc Kiêu đặt lên bụng mình.

“Hoắc Kiêu, anh nhẫn tâm bỏ mặc em và con như vậy sao?”

Không phản ứng.

“Anh còn chưa tận tai nghe con gọi anh một tiếng ba, anh cam lòng sao?”

Ngón tay anh khẽ động.

Tôi vui mừng khôn xiết, quyết định tung chiêu mạnh hơn: “Anh khỏe lại được không, chỉ cần anh khỏe lại, em sẽ không rời xa anh nữa, gia đình ba người chúng ta sẽ sống thật hạnh phúc…”

“Thời Yểu, những lời em nói đều là thật sao?”

Giọng nói trầm thấp quen thuộc vang lên bên tai, cái miệng đang thao thao bất tuyệt của tôi lập tức cứng đờ.

Thật sự sống lại rồi sao?

Tôi vui mừng nhìn Hoắc Kiêu.

Anh chậm rãi mở mắt, ánh mắt tỉnh táo vô cùng, đâu có dáng vẻ sắp chết nửa phần nào.

Nụ cười hở tám chiếc răng của tôi lập tức biến mất.

Tôi nhận ra mình bị lừa rồi.

Tôi quay đầu bỏ đi không chút do dự: “Nếu anh đã tỉnh rồi thì em không quấy rầy anh nữa, anh cứ tiếp tục giả chết đi!”

Hoắc Kiêu lại đột nhiên ôm chặt tôi từ phía sau.

“Vợ à, anh nghe hết những lời em nói rồi, em không được lừa anh!”

“Anh không muốn trở thành kẻ hoang dã không có vợ con cần đến…”

Tôi dùng sức gỡ tay anh ra, trong lòng vừa tủi thân vừa tức giận.

“Anh đừng tưởng em không biết anh đang nghĩ gì, tất cả những chuyện anh làm đều là để giữ con bỏ mẹ thôi!”

“Tên khốn, em nhìn thấu anh từ lâu rồi!”

Hoắc Kiêu khựng lại, giọng đầy không thể tin nổi: “Em nói anh muốn giữ con bỏ mẹ?”

17

Chẳng lẽ không phải sao?

Biểu cảm này của anh là sao đây?

Tôi cắn môi dưới: “Anh đừng hòng phủ nhận, em tận tai nghe thấy rồi.”

Hoắc Kiêu cau mày thật chặt, nhưng rất nhanh lại giãn ra.

Anh tức đến bật cười: “Em chỉ vì chuyện này mà cho rằng anh muốn giữ con bỏ mẹ?”

Ồ hay thật, anh còn dám không thừa nhận sao!

“Chẳng phải vậy sao?”

Hoắc Kiêu dùng tay bịt miệng tôi, không cho tôi nói tiếp.

“Vợ ngốc, anh oan quá mà.”

“Anh và thuộc hạ rõ ràng đang bàn chuyện xử lý nội gián nhà họ Hoắc. Chú hai cùng người của những gia tộc khác cấu kết trong ngoài, muốn cướp quyền từ tay anh, thậm chí còn phá hủy một lô hàng rất quan trọng, khoảng thời gian đó anh vẫn luôn bận chuyện này.”

“Còn chuyện tại sao không xử lý ngay ông ta, một là vì ông ta là em ruột của ba anh, hai là vì anh muốn thả dây dài câu cá lớn, lôi kẻ đứng sau thật sự ra.”

“Anh sợ em lo lắng, ảnh hưởng tâm trạng trong thai kỳ nên mới không nói, ai ngờ lại khiến em hiểu lầm.”

Nói đến đây, Hoắc Kiêu cũng đầy tủi thân: “Bé cưng, em nghĩ kỹ xem, mấy năm nay có thuộc hạ nào dám bàn tán về em không?”

Tôi: ?

“Vợ à, em chỉ vì một câu nói đầu không ra đầu đuôi không ra đuôi mà nghi ngờ anh, anh thật sự quá tủi thân!”

Hiểu lầm thì hiểu lầm thôi, anh lớn tiếng cái gì chứ?

Tôi không phục!

Tiếp tục lật lại nợ cũ.

“Dù em sai thì anh đúng chắc? Anh quên trước đây ở nhà họ Hoắc anh đối xử với em thế nào rồi sao?”

Nhắc tới khoảng thời gian đó, tim tôi lại âm ỉ đau.

Lần đầu tiên trong đời tôi dốc hết tâm sức lấy lòng một người.

Kết quả lại thất bại thảm hại.

Đến mức suốt một thời gian dài tôi luôn nghi ngờ bản thân.

Sau này quyết định ở bên anh, một nguyên nhân rất quan trọng chính là muốn đóa hoa trên đỉnh cao như anh phải cúi đầu vì tôi.

Tôi từng ôm suy nghĩ khiến anh yêu tôi rồi tàn nhẫn vứt bỏ anh, để trả thù việc anh phớt lờ, xem thường và chà đạp tâm huyết của tôi năm đó!

Hoắc Kiêu im lặng rất lâu, dường như có chút khó nói: “Anh đúng là súc sinh.”

“Lúc đó anh cố tình tránh xa em không phải vì ghét em, mà là vì quá thích em, sợ bản thân không khống chế được cảm xúc sẽ dọa em sợ.”

Nói đến đây, mặt Hoắc Kiêu vậy mà đỏ lên.

Nếu thật sự là như vậy… tôi hít sâu một hơi lạnh.

Khi đó tôi mới bao nhiêu tuổi chứ, anh đúng là súc sinh thật.

“Anh cãi nhau với ba là vì ông ấy phát hiện tình cảm của anh dành cho em, ép anh phải coi em như em gái.”

“Nhưng bé cưng à, anh chưa từng muốn em làm em gái của anh.”

“Anh chỉ muốn em làm vợ của anh.”

Hoắc Kiêu vùi đầu vào cổ tôi: “Vợ à, còn chuyện gì em cứ nói hết ra đi, anh phát hiện giữa chúng ta trước đây có quá nhiều hiểu lầm.”

Tôi: …

Tôi có chút ngượng ngùng: “Vậy còn chuyện anh ném con thỏ em tặng ngay trước mặt em thì anh giải thích thế nào?”

Hoắc Kiêu: …

Anh lặng lẽ lấy từ ngăn kéo ra một con thỏ nhỏ.

Tôi: !

Tôi liếc mắt đã nhận ra đây chính là con thỏ tôi tự tay đan.

Theo thời gian trôi qua con thỏ đã hơi ngả vàng, nhưng vẫn có thể nhìn ra người giữ nó đã vô cùng cẩn thận.

“Con đó… là do người khác ép nhét cho anh.”

“Lúc đó anh lén quan sát em, thấy em rất tức giận, tưởng em nhìn thấy người khác tặng anh thỏ nên mới cố tình ném nó trước mặt em để em bớt giận, ai ngờ…”

Tôi: ?

Sự im lặng trong phòng bệnh vang dội đến chói tai.

18

Tôi gọi cho Ôn Sùng Ngôn, kể với anh nỗi phiền não của mình.

Ôn Sùng Ngôn khẽ cười: “Cô em gái ngốc của anh cuối cùng cũng nhìn rõ trái tim mình rồi.”

“Yểu Yểu, đừng để cuộc đời mình có tiếc nuối.”

“Đừng sợ, anh Sùng Ngôn mãi mãi là đường lui của em, chỉ cần em quay đầu lại, anh sẽ luôn ở phía sau em.”

Tôi lại muốn khóc nữa rồi.

Anh ấy sao lại tốt như vậy chứ.

“Anh Sùng Ngôn…”

Một bàn tay lớn giật lấy điện thoại, Hoắc Kiêu gầm vào điện thoại: “Ôn Sùng Ngôn, đừng tưởng lần này cậu giả nhân giả nghĩa giúp tôi thì tôi sẽ cảm động rơi nước mắt.”

“Tôi nói cho cậu biết, tôi bắt tiểu tam ác nhất đấy…”

Anh đang nói linh tinh cái gì vậy!

Nghe tiếng cười khẽ từ đầu dây bên kia, tôi chỉ cảm thấy mặt mũi đều mất sạch.

Tôi vội vàng cúp máy.

Tôi nhận ra mình đã rung động với Hoắc Kiêu từ nửa năm trước.

Khi đó anh bị đồn scandal với một nữ minh tinh rất xinh đẹp.

Scandal nhanh chóng bị dập xuống, nhưng chuyện vẫn đến tai tôi.

Tôi tức vô cùng.

Dù Hoắc Kiêu nhanh chóng giải thích với tôi rằng nữ minh tinh đó muốn nổi tiếng bằng scandal nên cố tình bịa chuyện, thậm chí còn đưa ra bằng chứng.

Tôi vẫn rất tức giận.

Tại sao cô ta không tạo scandal với người khác, lại cứ là anh chứ?

Đều là lỗi của anh!

Khi đó tôi không cho anh vào phòng.

Ngày nào cũng lạnh nhạt với anh.

Thậm chí còn tự sa ngã nghĩ rằng nhân cơ hội này rời khỏi anh luôn cho rồi.

Trên đời có nhiều đàn ông như vậy.

Tại sao tôi nhất định phải tìm anh để sinh con chứ?

Sau khi bình tĩnh lại, tôi cảm thấy mình thật khó hiểu.

Rõ ràng tôi chỉ muốn mượn giống sinh con thôi, anh có scandal với ai thì liên quan gì đến tôi chứ?

Tôi nghĩ là tôi đã thích Hoắc Kiêu rồi.

Sau khi ở bên anh, anh đối xử với tôi thật sự rất tốt.

Tiền chưa từng thiếu.

Sự bầu bạn chưa từng thiếu.

Thiên vị cũng chưa từng thiếu.

Tôi thích ngâm suối nước nóng, anh liền đào ngay một hồ suối nước nóng bốn mùa trong nhà, mỗi ngày thay nước tinh khiết sạch sẽ.

Miệng tôi rất kén ăn, anh liền mời mấy đầu bếp cấp quốc yến, mỗi ngày đổi món tôi thích.

Cơ thể tôi hơi yếu, anh còn đặc biệt xây dựng một đội ngũ y tế tư nhân hàng đầu để nghiên cứu đủ loại thuốc bồi bổ cho tôi…

Thế nhưng những chiếc gai từ thời niên thiếu cứ như cơn ác mộng quấn lấy tôi.

Tôi vừa ghét chính mình, vừa cố kìm nén tình cảm ấy.

Vì thế sau khi xác nhận mình mang thai, tôi lập tức ôm bụng bỏ trốn.

Còn bây giờ.

Hiểu lầm đã được hóa giải.

Tôi quyết định tạm thời không chạy nữa.

19

Hoắc Kiêu chỉ nằm viện một ngày đã xuất viện.

Lúc này tôi mới biết.

Hoắc Kiêu vốn không hề gặp nguy hiểm tính mạng.

Đúng là anh đã uống ba gói thuốc.

Nhưng uống nhiều loại thuốc đó tác dụng phụ cũng không lớn, chỉ đơn giản là kéo dài thời gian ngủ mà thôi.

Ngược lại còn giúp anh bù lại giấc ngủ.

Sở dĩ anh giả vờ như sắp chết chỉ là để bán thảm lừa tôi quay về thôi.

Vì chuyện đó, tôi giận anh suốt hai ngày.

Hoắc Kiêu tự biết mình sai, chuyển cho tôi mấy chục tỷ, mấy căn biệt thự lớn cùng vô số xe sang…

Còn gác lại toàn bộ công việc, chuyên tâm ở nhà bên cạnh tôi.

Tôi miễn cưỡng tha thứ cho anh.

Em bé trong bụng gần đây rất ngoan.

Trước đó lúc tôi chạy đông chạy tây, con bé còn quậy phá.

Bây giờ cảm nhận được môi trường ổn định, con bé cũng trở nên ngoan ngoãn rồi.

Hôm nay, chúng tôi như thường lệ cùng đi dạo dưới ánh nắng ấm áp.

Một cơn gió nhẹ thổi qua mang theo hương hoa thoang thoảng.

Hoắc Kiêu đột nhiên lên tiếng hỏi tôi: “Bé cưng, khi nào em mới cho anh một danh phận đây?”

“Còn phải xem biểu hiện của anh.”

(Kết thúc)

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)