Chương 4 - Khi Tai Nạn Chỉ Là Chiến Thuật
Tôi nhìn chằm chằm tờ giấy kia, những ngón tay khẽ run rẩy.
Không phải sợ hãi, mà là mắc cười.
Lâm Phân Di nhào tới ôm chầm lấy tôi, khóc đến xé lòng xé ruột:
“Vãn Vãn, mẹ không sợ chết, mẹ chỉ không yên tâm về con, mẹ đi rồi con phải làm sao…”
Thẩm Nghiệp cũng bước tới, vươn tay định vỗ vai tôi nhưng lại rụt về.
Thẩm Dao đứng ở trong góc, cúi gằm mặt, không biết đang nghĩ cái gì.
Tôi chầm chậm giơ tay lên, vỗ vỗ lưng bà ta.
Giọng tôi hơi khàn:
“Mẹ, đừng khóc nữa.”
“Con không đi đâu hết, con ở lại cùng mẹ chữa bệnh.”
Đạn mạc lại lướt qua.[Thẩm Vãn trúng kế rồi, cô ấy ở lại chăm bệnh thì sẽ không đi học đại học được.][Kế hoạch của Lâm Phân Di thành công, đợt điểm ngược này bèo nhất cũng một trăm điểm, cộng thêm mức sát thương kéo dài của bệnh ung thư, đủ để bà ta đổi một căn biệt thự ở thế giới chính rồi.]
[Thật đáng tiếc cho Thẩm Vãn, thủ khoa toàn khối cơ mà.]
Tôi nhắm mắt lại, vùi mặt vào vai Lâm Phân Di.
Khóc đi, khóc lớn hơn chút nữa đi.
Để tất cả mọi người đều thấy, bà yêu thương tôi đến nhường nào.
Ngày hôm sau, Lâm Phân Di nhập viện.
Tôi làm thủ tục người nhà chăm sóc, thuê một căn phòng trọ theo ngày ngay cạnh bệnh viện.
Mỗi ngày sáu giờ sáng thức dậy, nấu cháo, mang đến viện, đút bà ta ăn, cùng bà ta đi làm các xét nghiệm.
Ngày có điểm thi đại học, tôi đang cùng bà ta làm hóa trị.
723 điểm, thủ khoa toàn khối, đứng thứ ba toàn tỉnh.
Ở đầu dây bên kia, giọng thầy giáo kích động đến phát run, tôi chỉ “vâng” một tiếng rồi cúp máy.
Lâm Phân Di tựa vào giường bệnh, sắc mặt nhợt nhạt, nước mắt lại lã chã rơi:
“Vãn Vãn, là mẹ liên lụy đến con rồi…”
Tôi lắc đầu, tiếp tục đút cháo.
Trước mắt lướt qua vài dòng đạn mạc.
[Thẩm Vãn bị thao túng tâm lý triệt để rồi.][Đáng tiếc thật, hạng ba toàn tỉnh đấy, vậy là bỏ đi rồi.][Đợi Lâm Phân Di lấy được điểm tích lũy, Thẩm Vãn sẽ chẳng là cái thá gì nữa.]
Tôi rũ mắt, không nói gì cả.
Lâm Phân Di an tâm thoải mái tận hưởng tất cả những thứ này.
Đôi khi, lúc tôi vừa quay lưng đi, tôi liếc thấy khóe môi bà ta xẹt qua một tia đắc ý.
Ngày đăng ký nguyện vọng, tôi đẩy Lâm Phân Di vào phòng hóa trị.
Khoảnh khắc cánh cửa khép lại, bà ta yếu ớt cười với tôi:
“Vãn Vãn, đợi mẹ ra nhé.”
Tôi gật đầu, nhưng liền quay lưng đi.
Ngoài hành lang, tôi mở laptop, kết nối wifi của bệnh viện.
Ngón tay gõ lách cách trên bàn phím rất nhanh.
Nguyện vọng một: Đại học Thanh Bắc.
Đăng ký nguyện vọng vừa hoàn tất thì cửa phòng hóa trị mở ra, y tá đẩy Lâm Phân Di bước ra.
Mặt bà ta trắng bệch, trong mắt toàn là vẻ đau đớn.
“Vãn Vãn, hóa trị đau đớn quá, mẹ khó chịu đến mức chỉ muốn chết đi cho xong…”
Tôi đứng dậy, mặt không cảm xúc nhìn bà ta:
“Mẹ à, trò chơi kết thúc rồi, mẹ có thể đi chết được rồi đấy.”
Lâm Phân Di sững người trên xe lăn, sắc mặt từ trắng bệch chuyển sang xám xịt.
“Vãn Vãn… con nói gì cơ?”
Giọng bà ta run rẩy.
Tôi không nhắc lại, xoay người cầm lấy chiếc laptop trên ghế ngoài hành lang, chĩa màn hình về phía bà ta.
Hệ thống đăng ký nguyện vọng: Đã nộp.
Nguyện vọng 1: Đại học Thanh Bắc.
Mắt Lâm Phân Di trừng lớn, trong đồng tử in rõ mấy chữ đó.
Đôi môi bà ta mấp máy vài cái, nhưng không thốt ra được lời nào.
Đạn mạc thì như bùng nổ.[Thẩm Vãn điền nguyện vọng từ lúc nào? Chẳng phải cô ấy luôn ở bên chăm sóc bệnh nhân sao?][Chính là một tiếng đồng hồ hóa trị vừa nãy! Cô ấy đẩy Lâm Phân Di vào phòng hóa trị, rồi tự mình ngồi ngoài hành lang điền nguyện vọng!][Vãi cả nồi, bàn tính của Lâm Phân Di vỡ nát bét rồi.][Tự mình đổi lấy bệnh ung thư, vậy mà nhân vật trong cốt truyện ngược lại bị sụp đổ hình tượng rồi!]
Lâm Phân Di rốt cuộc cũng tìm lại được giọng nói.