Chương 2 - Khi Tai Nạn Chỉ Là Chiến Thuật
“Em đừng cử động, bác sĩ nói em bị chấn động não, phải tĩnh dưỡng.”
Lâm Phân Di lắc đầu, nước mắt tuôn rơi dọc theo gò má.
Bà ta vươn tay về phía tôi, những ngón tay hơi run rẩy.
“Vãn Vãn, con qua đây, để mẹ nhìn con một chút…”
Tôi không nhúc nhích.
Tay bà ta lơ lửng giữa không trung, cứng đờ vài giây, rồi từ từ rụt lại.
Bà ta cúi đầu, bờ vai bắt đầu run lên.
“Là lỗi của mẹ…”
“Mẹ không nên bị tai nạn giao thông vào đúng lúc quan trọng nhất của con…”
Thẩm Nghiệp trừng mắt nhìn tôi: “Vãn Vãn! Mẹ con bị tai nạn là chuyện ngoài ý muốn, sao con có thể máu lạnh như vậy?”
Tôi không thèm để ý ông ta.
Tôi nhìn Lâm Phân Di, xem bà ta diễn màn kịch này.
Nước mắt của bà ta là thật, tiếng nức nở là thật, sự run rẩy cũng là thật.
Nhưng những thứ đó chưa bao giờ dành cho tôi.
Là vì điểm tích lũy, vì mười triệu tệ kia.
Phòng bệnh chìm vào tĩnh lặng vài giây.
Bà cụ giường bên cạnh đang thở dài, chắc là cảm thấy tôi là một đứa con gái bất hiếu.
Thẩm Nghiệp siết chặt nắm đấm, sẵn sàng tát tôi thêm cái nữa bất cứ lúc nào.
Tôi xốc lại quai balo trên vai.
“Chưa chết là được.”
Tôi quay người bước ra ngoài.
Thẩm Nghiệp mắng một câu gì đó ở phía sau, tôi không nghe rõ.
Lâm Phân Di khóc nấc lên, tiếng khóc ngày càng lớn, nghe như đang khóc tang.
Hành lang rất dài, tiếng bước chân của tôi vang lên từng nhịp, rất đều đặn.
Đạn mạc lại trôi ra.[Thẩm Vãn thay đổi rồi. Theo cốt truyện gốc, cô ấy phải khóc lóc lao vào bệnh viện, điểm ngược sẽ được kéo lên mức tối đa.][Bây giờ cô ấy bình tĩnh đến đáng sợ, bàn tính của Lâm Phân Di vỡ nát cả rồi.][Cứ đợi đấy, bà mẹ này sẽ không cam chịu từ bỏ đâu. Vì điểm ngược, bà ta chuyện gì cũng dám làm. Lần sau có thể là tai nạn giao thông, cũng có thể là hỏa hoạn, tóm lại là phải khiến Thẩm Vãn sống không bằng chết.]
Tôi dừng bước, nhìn những dòng chữ đó từ từ tan biến dưới ánh đèn hành lang.
Chuyện gì cũng dám làm sao.
Tôi nhớ lại đợt trường xét tuyển thẳng, tôi là một trong những ứng cử viên.
Đêm trước ngày phỏng vấn, tôi đột nhiên lên cơn sốt cao.
Lâm Phân Di bưng một bát thuốc Bắc tới, hốc mắt đỏ hoe:
“Vãn Vãn, con thật sự quá mệt mỏi rồi, mau uống chút thuốc đi, ngày mai mẹ sẽ gọi con dậy.”
Tôi uống thuốc, và ngày hôm sau đã bỏ lỡ buổi phỏng vấn xét tuyển thẳng.
Bà ta ở nhà khóc lóc một trận, nói rằng tất cả là do bà ta không chăm sóc tôi chu đáo.
Ngón tay tôi cắm sâu vào lòng bàn tay.
Không biết vở kịch lần đó, lại giúp bà ta kiếm được bao nhiêu điểm tích lũy.
Một tuần sau, Lâm Phân Di xuất viện trở về.
Đồng thời, trong nhà cũng xuất hiện thêm một cô gái.
Cô ta ngẩng đầu, hốc mắt đỏ hoe, nhút nhát nhìn tôi một cái.
“Chị…”
Giọng nhỏ như muỗi kêu, mang theo chút run rẩy.
Đạn mạc lại trôi ra.[Thẩm Dao, đứa con hoang bên ngoài của Thẩm Nghiệp, cùng tuổi và học cùng khóa với Thẩm Vãn.][Kịch hay bắt đầu rồi, Lâm Phân Di cố tình gọi đứa con hoang này đến, cảnh tượng này không biết lại cộng thêm bao nhiêu điểm ngược nữa đây!]
Lâm Phân Di từ trong phòng ngủ xông ra.
Trên trán bà ta vẫn quấn băng gạc, sắc mặt nhợt nhạt:
“Vãn Vãn, cuối cùng con cũng về rồi.”
“Vừa hay, con cũng đã trưởng thành, có vài chuyện cũng nên để con biết.”
Bà ta quay đầu, gắt gao nhìn chằm chằm Thẩm Dao, ánh mắt sắc như dao.
“Cô gái này, là đứa con riêng bên ngoài của bố con, ông ta đã giấu mẹ suốt mười tám năm.”
Điếu thuốc trên tay Thẩm Nghiệp khựng lại, ông ta không nói gì.
Thẩm Dao cúi đầu thấp hơn, bờ vai bắt đầu khẽ run lên, giống như đang khóc.
Giọng Lâm Phân Di ngày càng lớn, nước mắt tuôn rơi:
“Bố con đã ngoại tình từ lúc mẹ mang thai con.”
“Lúc đó mẹ muốn ly hôn, bà nội con quỳ xuống cầu xin mẹ, nói vì con, bảo mẹ hãy nhẫn nhịn.”
Bà ta khóc nấc đến không thở nổi, ôm mặt che đi giọt lệ.