Chương 3 - Khi Ta Trở Về Trì Gia
“Nhị cô nương nhà các người vừa trở về Trì gia, trên người không biết đã nhiễm bao nhiêu thói hư tật xấu của đám người đầu đường xó chợ. Nếu Thừa Nhi đã khăng khăng muốn cưới thì cứ vào phủ làm trắc thất.”
“Đợi nàng sinh hài tử rồi sẽ nâng lên làm chính thất.”
7
Tống Duy Thừa cũng nói.
“Phụ mẫu ta đã vì nàng mà nhượng bộ đến mức này, nàng còn gì không hài lòng?”
Ta nhìn vợ chồng Cung Quận vương.
Chỉ cảm thấy vô cùng ghê tởm.
Kiếp trước, cho dù ta đã trở về Trì gia.
Bọn họ vẫn ghét bỏ ta lớn lên ở chốn thôn quê từ nhỏ.
Chưa từng giao quyền quản gia cho ta.
Khi Tống Duy Thừa đưa những bảo vật khó khăn lắm mới tìm được vào Đông cung.
Chàng nói.
Chỉ xem Trì Linh Dao như muội muội của mình.
Vợ chồng Cung Quận vương cũng chê ta ầm ĩ, làm nhục gia phong.
“Ngươi nhìn xem, trên đời này làm gì có người con dâu nào hay ghen như ngươi?”
“Ngày nào cũng chỉ biết tranh giành tình cảm, ghen tuông, không biết tốt xấu.”
Một chữ hiếu lớn hơn trời.
Bà bà nghĩ ra rất nhiều cách hành hạ ta.
Không phải bắt ta đứng ngoài trời vào mùa đông suốt một canh giờ để đợi bà thức dậy.
Thì là giả bệnh, bắt ta hầu hạ đến nửa đêm.
Còn đứa con trai Tống Duy Thừa của bà.
Lại có thể ung dung đứng ngoài mọi chuyện.
Một lòng một dạ muốn đưa những thứ mình dày công chuẩn bị vào Đông cung.
Sau khi Ngu Nhi qua đời.
Bọn họ càng không cho ta sắc mặt tốt.
Ngày nào cũng mắng ta chìm đắm trong nỗi đau mất con.
Không biết nghĩ cho Tống Duy Thừa là phu quân của mình.
Khi ấy.
Tống Duy Thừa giống như bị ma ám.
Lấy danh nghĩa tặng đồ cho muội muội mà không chịu về nhà.
Ta nhốt bà và công công ở cùng một chỗ.
Còn khóa trái cửa phòng.
Ta khàn giọng, căm hận nói:
“Đều tại hai người, chính vì hai người không chịu sinh cho Tống Duy Thừa một muội muội.”
“Nên hắn mới phải nhận người khác làm muội muội để che giấu tâm tư dơ bẩn của mình.”
“Nếu hắn đã muốn có muội muội đến vậy, hai vị chịu khó một chút, sinh thêm một người là được.”
Khi ấy.
Ta đã nắm giữ quyền quản lý mọi việc trong phủ.
Ngay cả một con muỗi cũng không bay lọt vào phòng công công và bà bà.
Ta bỏ đủ thuốc vào thức ăn của bọn họ.
“Nếm thử đi. Tất cả đều do nhi tử của hai người mua, chính là để cưới ta, dọn đường cho vị muội muội tốt của hắn.”
…
Sau bảy ngày bảy đêm.
Công công và bà bà với sắc mặt xanh như tàu lá, đầy áy náy bước ra.
“Xin lỗi con dâu, ta không biết con…”
Bọn họ khóc không thành tiếng.
Còn liên tục căn dặn Tống Duy Thừa phải đối xử tốt với ta hơn.
Tốt hơn nữa.
Nhưng ta đã không cần nữa.
Ta vén tay áo.
Để lộ dấu thủ cung sa vẫn còn nguyên vẹn trước mặt Quận vương phi.
“Nhưng Quận vương phi, thủ cung sa của ta vẫn còn.”
“E rằng con dâu của người là một người khác rồi.”
Tống Duy Thừa lùi lại hai bước.
“Không thể nào, tuyệt đối không thể nào!”
8
“Nàng ấy nói không sai, nữ tử cùng ngươi trải qua đêm xuân hôm đó không phải nhị cô nương Trì gia.”
Vào thời khắc quan trọng, Thái tử dẫn theo một đoàn người xuất hiện.
Tỷ tỷ là người đầu tiên bước lên.
“Thái tử điện hạ, sao người lại đến đây?”
Thái tử suy nghĩ một lát.
“Cô vốn định đến thăm nàng, vừa hay gặp mấy chục cô nương này đang tìm Tống Duy Thừa. Mấy ngày trước, Tống Duy Thừa ở cùng họ, sau đó dù tìm thế nào họ cũng không tìm được tung tích của hắn.”
“Nghe nói hắn định đổ hết mọi chuyện lên đầu muội muội nàng.”
“Cô không muốn có một đôi vợ chồng oán hận lẫn nhau như vậy.”
Lúc này bá tánh mới bừng tỉnh.
Chỉ trỏ Tống Duy Thừa.
Trước đây chàng muốn dùng những bá tánh này để ép buộc ta.
Bây giờ những lời đồn đại ấy lại trở thành lưỡi dao đâm về phía chàng.
“Ai nói Tống thế tử ôn nhuận như ngọc? Chơi bời thế này cũng quá phong lưu rồi.”
“Nghe xem, trong một ngày cùng mấy chục người… ngay cả hoàng đế cũng không chơi bời bằng hắn.”
…
Những lời ấy giống như từng thanh kiếm sắc.
Nhưng người đầu tiên Tống Duy Thừa nhìn lại là tỷ tỷ.
Miệng chàng lại gọi:
“Thanh Mạt, nàng tin ta đi, không phải ta!”
Cô nương tên Chiêu Nhi là người đầu tiên đứng ra.
“Tống thế tử, lần trước gặp nhau, ngài còn thân mật gọi người ta là tiểu nương tử, bây giờ lại không chịu nhận nữa sao?”
“Ở đây ta còn giữ đai lưng ngài tự tay tháo xuống cho ta.”
Bá tánh lại kinh ngạc xôn xao.
Có nàng ta dẫn đầu.
Những cô nương có mặt ngày hôm ấy lần lượt bước lên.
“Ta có y phục mặc sát người của Tống thế tử.”
“Đây là ngọc bội tùy thân của Tống thế tử.”
“Còn có…”
Bọn họ mồm năm miệng mười kể lại.
Những người vây xem đã tin đến tám, chín phần.
Bọn họ lại đồng thanh nói.
“Ở sau thắt lưng Tống thế tử có một vết bớt hình trăng khuyết, chúng ta tuyệt đối không nhớ nhầm.”
Thái tử lạnh lùng nhìn Tống Duy Thừa.
“Tống Duy Thừa, ngươi còn gì để nói?”
Mặt Tống Duy Thừa đỏ bừng nhưng chỉ nói:
“Nhưng người ta yêu mến là nhị cô nương Trì gia.”
Chàng dùng ánh mắt thâm tình khiến người ta ghê tởm nhìn ta.
Phụ mẫu lặng lẽ giúp ta ngăn cách ánh mắt của chàng.
Thái tử điện hạ nắm tay tỷ tỷ.
“Tống Duy Thừa, sau lưng ngươi chơi bời dơ bẩn như vậy, sao còn có mặt mũi đòi cưới muội muội của Thái tử phi?”