Chương 8 - Khi Sư Tôn Trở Về
Thẩm Chiếu Tuyết chắn trước người ta.
Rõ ràng nó còn đứng không vững, vậy mà vẫn dang hai tay ra.
“Sư tôn, cẩn thận.”
Ta ngẩn ra một thoáng.
Rồi sát ý lạnh cứng trong lòng bỗng mềm đi một chút.
Tiểu đồ nhi của ta, dù chính mình đã vỡ nát thành như vậy, vẫn muốn bảo vệ ta.
Ta kéo nó về sau lưng.
“Chiếu Tuyết, nhìn cho rõ.”
“Không phải kẻ nào ngồi trên mây cao cũng xứng được gọi là tiên.”
Ta giơ tay, chém ra một kiếm.
Không có kiếm.
Nhưng vạn vật trong trời đất đều có thể thành kiếm.
Gió tuyết là kiếm.
Mây trôi là kiếm.
Sơn hà linh mạch là kiếm.
Pháp tướng nghìn tay kia dưới một kiếm này vỡ nát từng tấc.
Bảy vị thái thượng trưởng lão đồng thời hộc máu bay ngược ra ngoài.
Huyền Vi đạo quân kinh hãi tột độ.
“Không thể nào!”
“Sao ngươi có thể mạnh đến mức này?”
Ta không trả lời.
Một trăm hai mươi năm ở Quy Khư Hải, người ngoài chỉ nghĩ ta bị giam giữ.
Nhưng bọn họ không biết.
Nơi đó không có nhật nguyệt, không có linh khí, chỉ có thiên phạt vô tận.
Mỗi ngày còn sống, ta đều bị thiên lôi đánh nát xương, rồi lại dùng thần hồn từng tấc ghép lại.
Khi ta bước ra, ta đã không còn là Phù Sương năm xưa.
Mà là tu sĩ Độ Kiếp kỳ bò ra từ hình phạt của Thiên đạo.
Huyền Vi đạo quân xoay người muốn chạy.
Ta cách không chộp một cái, kéo ông ta từ trên mây xuống.
Ông ta ngã chật vật trên quảng trường, phong thái tiên phong đạo cốt tan biến sạch sẽ.
“Phù Sương!”
Ông ta gầm lên.
“Ngươi thật sự muốn khi sư diệt tổ?”
Ta lạnh lùng nhìn ông ta.
“Chỉ bằng ngươi, cũng xứng làm tổ của ta?”
Ta bước tới, giẫm lên cổ tay Huyền Vi đạo quân, khẽ xoay chân. Tiếng xương vỡ vang lên rợn người.
“Vừa rồi ngươi nói muốn thay ta chém kiếp. Vậy ta cũng thay ngươi chém một thứ.”
Đồng tử Huyền Vi đạo quân co rụt lại.
Linh lực nơi đầu ngón tay ta tiến vào mi tâm ông ta.
Trong cơ thể Huyền Vi đạo quân bỗng hiện ra một đoạn linh cốt màu đen u ám.
Linh cốt quấn đầy ma khí nồng đậm, nhưng vẫn mơ hồ tỏa ra khí tức của ta.
Ánh mắt ta lạnh hẳn.
Đó là linh cốt của ta.
Năm xưa ta khoét xương bổ trận, mất đi một đoạn linh cốt.
Huyền Vi đạo quân nói với ta, đoạn linh cốt ấy đã dung nhập vào hộ sơn đại trận.
Nhưng giờ nó lại nằm trong cơ thể Huyền Vi.
Ông ta dùng linh cốt của ta để tu luyện.
Lại dùng đại trận được sửa bằng linh cốt của ta để che chở tông môn.
Cuối cùng còn muốn hủy đồ nhi của ta, thay ta “chém kiếp”.
“Huyền Vi, ngươi thật đáng chết.”
Huyền Vi đạo quân hoàn toàn hoảng loạn.
“Phù Sương, nghe ta giải thích, năm xưa ta cũng là vì tông môn!”
“Linh cốt của ngươi trời sinh gần đạo. Nếu chỉ dùng để bổ trận thì quá lãng phí.”
“Ta luyện hóa nó, cũng là để bảo vệ Phù Đồ Tông.”
Ta rút đoạn linh cốt ấy ra khỏi cơ thể ông ta.
Huyền Vi đạo quân lập tức già nua đi, tóc trắng khô như cỏ, nếp nhăn trên mặt chồng chất.
Tu vi của ông ta rơi thẳng xuống.
Từ Đại Thừa đỉnh phong biến thành một phế nhân ngay cả linh lực cũng không tụ nổi.
Ta thu linh cốt về lòng bàn tay.
Nó rời khỏi cơ thể quá lâu, đã dính đầy ma khí ô uế.
Thẩm Chiếu Tuyết ngơ ngác nhìn ta.
“Sư tôn, đây là xương của người sao?”
Ta ừ một tiếng.
Nước mắt nó lại rơi xuống.
“Đau không?”
Ta cười nhẹ.
“Đã sớm không đau nữa rồi.”
Nhưng nó lại càng khóc dữ hơn.
Ta lau nước mắt cho nó.
“Đừng khóc.”
“Hôm nay sư tôn không đến để kể khổ.”
“Mà là đến đòi nợ.”
Sau khi Huyền Vi đạo quân bị phế, Phù Đồ Tông hoàn toàn hỗn loạn.
Có kẻ quỳ xuống cầu xin tha mạng.
Có kẻ mắng ta là ma đầu.
Có kẻ thử trốn xuống núi, nhưng bị kết giới bật ngược trở lại.
Tạ Minh Đường co rúm trong đám người, dáng vẻ chật vật, không còn chút bóng dáng thiên mệnh tiên cơ nào.
Nàng ta thấy ta nhìn mình, sợ đến mức bò lết.
“Sư thúc, không, tiên tôn, cầu xin người tha cho con.”