Chương 8 - Khi Sói Xuống Núi
Khi trời sáng hẳn, trong hố bẫy cũ ở cửa làng đã không còn động tĩnh.
Triệu Hổ quỳ trước từ đường, chôn miếng gỗ đào xuống dưới tuyết.
Hắn dập đầu ba cái, trán đập rách vẫn không dừng.
Những thợ săn còn sống bắt đầu thu nhặt hài cốt người thân.
Không ai còn gọi Hoắc Chiến là thủ lĩnh.
Cũng không ai nói thay Liễu Nhu Nhi thêm một câu.
Ta đi tới mép hố bẫy cũ.
Dưới đáy hố, Hoắc Chiến vẫn còn thoi thóp một hơi.
Tay chân hắn đều đã gãy, mặt bị cắn đến không còn nhận ra hình dáng.
Liễu Nhu Nhi nằm cách hắn không xa, mất nửa gương mặt, trong cổ họng phát ra âm thanh rít gió.
Nhìn thấy ta, thân thể cả hai đồng thời co giật.
Hoắc Chiến cố gắng mở miệng.
“Khươ…”
Chữ thứ hai còn chưa phát ra, máu đã trào khỏi miệng.
Liễu Nhu Nhi vươn tay định túm lấy vạt váy ta.
Bàn tay nàng chỉ còn mấy ngón.
“Cứu…”
Ta đứng bên mép hố, không động đậy.
Nước mắt Hoắc Chiến lăn qua gương mặt đầy máu.
Hắn muốn dập đầu, nhưng cổ không chống nổi, chỉ có thể cọ trong bùn tuyết tạo ra một chút dấu vết.
Ta nhìn hắn.
“Đừng cầu nữa.”
“Chuyện cầu cứu này, kiếp trước ta từng làm rồi.”
Trong cổ họng hắn vang lên âm thanh vỡ vụn.
Ta biết hắn không hiểu kiếp trước là gì.
Nhưng cuối cùng hắn cũng biết cảm giác rõ ràng bị người khác nhìn thấy mà vẫn không được cứu là thế nào.
Triệu Hổ đi tới phía sau ta, giọng khàn đến không còn ra tiếng.
“Phu nhân, có cần cho bọn họ một đao không?”
Ta lắc đầu.
“Không cần.”
Để bọn họ nằm trong hố bẫy cũ giữa mùa đông lạnh giá này, từ từ chờ chết, mới xứng với yến tiệc ngắm trăng tối qua của bọn họ.
Triệu Hổ im lặng rất lâu.
“Phu nhân, ta cũng đáng chết.”
Ta quay đầu nhìn hắn.
Hắn quỳ xuống.
“Là ta ngăn đường của người.”
“Là ta tự tay trói người duy nhất có thể cứu mạng mọi người rồi đưa lên hậu sơn.”
“Người giết ta đi, ta không tránh.”
Ta nhìn máu trên trán hắn.
“Ngươi không cần chết trong tay ta.”
Hắn ngẩng đầu.
Ta nói:
“Cứ sống đi, mỗi ngày nhớ lại một lần những chuyện chính mình từng làm.”
Vai Triệu Hổ sụp xuống.
Hắn cúi đầu, không nói thêm gì nữa.
Ta trở về nhà thu dọn một bọc hành lý cũ.
Bên trong chỉ có mấy bộ y phục, một ít lương khô cùng con dao găm ngắn.
Khi đi ngang từ đường, phu quân của Lý tẩu gọi ta lại.
“Phu nhân, người muốn đi sao?”
Ta gật đầu.
“Nơi này không cần phu nhân thủ lĩnh nữa.”
Hắn há miệng, cuối cùng chỉ nói:
“Bảo trọng.”
Ta nhìn khoảng đường thú ở cửa làng đã bị nhổ sạch chông.
Mấy thợ săn sống sót đang bắt đầu chôn lại chông chống sói.
Lần này, bọn họ chôn sâu hơn trước.
Cũng sẽ không bao giờ giao mạng của cả thôn vào tay một thủ lĩnh duy nhất nữa.
Lão dược nông đeo hòm thuốc đi tới.
“Ngươi định một mình ra khỏi núi?”
Ta gật đầu.
Ông đưa cho ta một tờ giấy thông hành.
“Đến huyện thành đi.”
“Phía đông thành có một y quán dành cho nữ nhân đang nhận học đồ. Ngươi biết dược liệu, tính tình cũng đủ cứng rắn, có thể sống được.”
Ta nhận lấy giấy thông hành.
Tuyết rơi xuống mặt giấy, nhanh chóng tan thành một vệt ẩm.
Ta đột nhiên nhớ tới bản thân ở kiếp trước.
Khi ấy, cả đời ta bị giam trong nhà họ Hoắc, bị giam trong danh phận phu nhân thủ lĩnh, bị giam trong lời nói dối rằng “trong lòng hắn vẫn có ngươi”.
Kiếp này, ta sẽ không sống vì bất cứ người nào của nhà họ Hoắc nữa.
Sau lưng truyền tới tiếng thét ngắn ngủi của Liễu Nhu Nhi, rất nhanh đã bị tiếng sói tru lấn át.
Ta không quay đầu.
Tuyết lớn rơi xuống, phủ kín vết máu, cũng phủ kín những tiếng cầu xin phía sau.
Ta đeo hành trang lên lưng, men theo con đường ra khỏi núi, từng bước từng bước đi vào màn tuyết trắng xóa.
Lần này, cho dù con đường phía trước có lạnh đến đâu, đó cũng là con đường của chính ta.