Chương 3 - Khi Say Rượu Gặp Người Xưa

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Chỉ nói hai câu, đã khiến đại tiểu thư bị cha cô ta dạy dỗ đến mức hai ngày không dám tới tìm Lương Hướng Du.

Nhưng cũng chỉ được hai ngày.

Đại tiểu thư không đi tìm Lương Hướng Du, quay sang tìm tôi.

Còn dẫn theo cả đám người.

“Lâm Thính, rốt cuộc mày đã nói gì với ba tao! Hại tao bị phạt quỳ một ngày một đêm!”

Tôi nhổ cọng cỏ đuôi chó trong miệng ra, kéo mạnh khóa áo khoác, cởi đồng phục ném sang một bên cùng cặp sách:

“Muốn đánh tao thì nói thẳng, lảm nhảm làm gì?”

Đại tiểu thư tức đến mức mũi cũng lệch, hét lên:

“Đè nó lại cho tao, tao phải tự tay dạy dỗ nó!”

11

Kết quả không hề bất ngờ, tôi bị đánh rất thảm.

Khi đại tiểu thư chuẩn bị tự tay tát tôi vài cái, Lương Hướng Du dẫn cảnh sát chạy tới.

Tôi ôm cánh tay gãy, hỏi anh vì sao bây giờ mới đến.

Bàn tay đang bôi thuốc cho tôi của Lương Hướng Du khựng lại:

“Tôi tưởng cô có thể thắng.”

Tôi nổi giận:

“Lương Hướng Du, không phải anh đứng xem nửa ngày rồi mới báo cảnh sát đấy chứ?”

Anh nhẹ nhàng ấn miếng bông thấm iod lên vết thương của tôi, giọng không hề chột dạ:

“Chị Thính ngông cuồng như vậy, tôi còn tưởng năm phút là có thể xử lý xong bọn họ.”

Lương Hướng Du khẽ chậc một tiếng, khiến tôi cảm nhận được sự sỉ nhục cực lớn.

“Ông nội nó! Bảo đám tạp chủng đó cút ra đây! Đánh thêm tám trăm hiệp!”

Tôi bật dậy, lại bị anh nhíu mày nắm lấy cổ tay.

“Lâm Thính, ngoan ngoãn ngồi yên, còn chưa bôi thuốc xong.”

Lòng bàn tay khô ráo ấm áp của anh bao lấy làn da tôi. Vùng da ấy như bị tia lửa đốt trúng, nóng rát đến đáng sợ.

Tôi rút tay ra, gãi gãi đầu, đi một vòng rồi lại ngồi xuống chỗ cũ, kiếm chuyện nói:

“Ờ ờ, cái đó, anh nhẹ tay chút, hơi đau.”

Lương Hướng Du khẽ nhíu mày.

“Đau lắm à?”

Anh nghiêng người tới gần, đôi mày mắt sáng trong đột nhiên phóng lớn trong đồng tử tôi.

Tôi há miệng, bỗng bật ra một câu:

“Anh có muốn yêu đương với tôi không?”

Lương Hướng Du khựng lại, cụp mắt, không hề do dự nói:

“Không muốn.”

“Được thôi.”

Tôi nhìn chằm chằm anh:

“Vậy lần sau tôi hỏi tiếp.”

Lương Hướng Du mím môi, chọn cách chuyển đề tài:

“Cô đã nói gì với hiệu trưởng mà ông ta nghe lời cô như vậy?”

“Không có gì, chỉ là lão già đó trước đây từng muốn dùng đồ ăn vặt lừa tôi vào văn phòng, tôi ghi âm lại. Từ đó về sau ông ta không dám lại gần con gái nữa.”

Tôi khẽ cười khẩy:

“Lão già chết tiệt đó đến giờ vẫn không dám chọc tôi.”

Má bỗng đau nhói, Lương Hướng Du trực tiếp ấn miếng bông lên vết thương của tôi, khiến tôi đau đến mức kêu oai oái.

“Lần sau gặp chuyện không giải quyết được thì nói với tôi, đừng tự tiện làm bậy.”

Tôi nước mắt lưng tròng trừng anh:

“Không phải anh nói thuê tôi đến là để giải quyết vấn đề, không phải đưa ra vấn đề sao?”

Đầu ngón tay Lương Hướng Du khựng lại, yết hầu lăn nhẹ, thấp giọng nói:

“Xin lỗi.”

12

Tôi bị giữ lại bệnh viện theo dõi. Hiệu trưởng dẫn con gái ông ta đến xin lỗi, đồng thời hứa sẽ bồi thường toàn bộ viện phí cho tôi.

Còn Lương Hướng Du không biết đã đi đâu, biến mất suốt ba ngày.

Đợi anh trở lại, anh mang đến tin hiệu trưởng bị cách chức.

“Tôi tố cáo rất nhiều lần đều vô dụng! Lương Hướng Du, anh giỏi quá!”

Tôi kích động nắm lấy cổ tay anh. Sắc mặt anh lập tức trở nên trắng bệch, trong cổ họng phát ra một tiếng rên nặng nề.

“Anh sao vậy?”

Tôi nhíu mày, vén tay áo anh lên, lại nhìn thấy một mảng bầm tím lớn.

“Ai đánh anh!”

Tôi giật phắt kim truyền dịch ra, định lao ra ngoài.

“Có phải đám khốn đó không? Xem hôm nay bà đây có diệt bọn chúng không!”

“Không phải.”

Lương Hướng Du kéo tay tôi lại, nhẹ nhàng ấn lên chỗ kim truyền của tôi.

“Ba tôi đánh. Ông ta ở Hải Thành, cô diệt không được đâu.”

Tôi không biết nói gì, cũng không dám hỏi nhiều.

Trong huyện từ lâu đã có lời đồn, nói Lương Hướng Du là con riêng của nhân vật lớn ở Hải Thành, bị chính thất phát hiện nên mới bị đày đến đây.

Ánh mắt tôi nhìn Lương Hướng Du càng thêm thương xót.

Trên người anh đầy vết thương, nhìn giống như bị roi đánh.

Khi bà nội tôi bôi thuốc cho anh, bà xót xa đến không chịu nổi. Bà thương trẻ con nhất, không nhìn được cảnh trẻ nhỏ bị thương. Vừa xoa dầu hồng hoa cho Lương Hướng Du, bà vừa lau nước mắt.

Khóc đến mức khiến tảng băng Lương Hướng Du cũng mềm đi mấy phần, giọng nghèn nghẹn nói:

“Bà ơi, cháu không sao, không đau đâu.”

Bà lau nước mắt, nắm tay anh khuyên:

“Con à, con gầy quá. Sau này cứ đến nhà bà ăn cơm, ba con không quản con, bà quản!”

Lương Hướng Du không nói gì, nhưng hốc mắt đã đỏ một vòng.

13

Lương Hướng Du ăn cơm ở nhà tôi suốt hai năm. Tan học anh sẽ đợi tôi đi cùng, cuối tuần còn giúp tôi học bù.

Rất nhiều người từng hỏi tôi có phải đã tóm được Lương Hướng Du rồi không.

Tôi càng hỏi anh tám trăm lần có muốn yêu đương với tôi không.

Câu trả lời của anh đều là: không muốn.

Tôi hết cách, chỉ có thể xem anh như anh em.

Mãi đến học kỳ hai năm lớp mười hai, một tuần trước kỳ thi đại học, chúng tôi trốn học cùng bạn cùng lớp đi ăn đồ nướng.

Mấy người uống chút bia đã chếnh choáng, ngã trái ngã phải nằm trên bãi cỏ nói chuyện.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)