Chương 7 - Khi Sầu Riêng Trở Thành Ký Ức
Khương Tầm Vi tủi thân đáp một tiếng, nhìn sắc mặt khó coi của anh ta, chỉ có thể co lại ở góc sofa, mong ngóng nhìn anh ta.
Hứa Chiêu Đình quay người đi tới bên cửa sổ, lấy điện thoại gọi cho Diệp Vân Miên.
Lần đầu tiên, máy bận.
Lần thứ ba, thứ tư… cho tới lần thứ mười, giọng nữ máy móc vẫn không thay đổi.
Sắc mặt Hứa Chiêu Đình từng chút một trầm xuống.
Cô đã chặn anh ta.
Một cơn giận vô danh bùng lên, trộn lẫn với nỗi hoảng sợ nào đó mà anh ta không muốn thừa nhận, anh ta chộp áo khoác đi ra ngoài.
“Anh đi đâu vậy?” Khương Tầm Vi kéo anh ta lại.
“Vân Miên không nghe điện thoại, cũng chưa về nhà.” Hứa Chiêu Đình nén giận. “Muộn thế này, anh tới bệnh viện xem có phải tình trạng của con lại xấu đi không.”
Anh ta không nghĩ ra ngoài bệnh viện, một người phụ nữ vừa sinh xong như Diệp Vân Miên còn có thể ở đâu.
Bàn tay Khương Tầm Vi đang giữ cánh tay anh ta siết chặt, vẻ mặt rõ ràng không vui, còn định nói gì đó.
Nhưng lúc này nỗi bất an trong lòng Hứa Chiêu Đình càng lúc càng đậm, anh ta gạt cô ta ra rồi không quay đầu bỏ đi.
Anh ta phóng xe tới bệnh viện, đúng giờ cao điểm buổi tối, cửa thang máy đầy người nhà tới thăm bệnh.
Hứa Chiêu Đình sốt ruột chờ đợi, bên tai vang lên cuộc trò chuyện của hai y tá bên cạnh.
“Haiz, sản phụ mấy hôm trước ấy, đúng là tội nghiệp. Vết khâu rách toạc mà vẫn ôm con chạy tới bệnh viện, cả ống quần toàn máu, mặt trắng như giấy, bên cạnh chẳng có lấy một người giúp đỡ, một mình đăng ký, đóng tiền…”
“Hôm đó tôi đi theo xe cấp cứu nên biết rõ nhất. Chồng cô ấy vì một người phụ nữ khác mà bỏ con gái ruột ở nhà, bắt sản phụ tự gọi xe tới bệnh viện! Đứa bé ngộ độc rượu, sốt tới co giật.”
“Hôm ấy trên xe tôi đã nhìn ra người phụ nữ kia giả vờ rồi, triệu chứng chẳng liên quan gì đến dị ứng! Nhưng người đàn ông đó ôm cô ta như bảo bối, chúng tôi cũng không tiện vạch trần.”
“Sau đó truyền glucose một ngày là chẳng sao cả, vẫn cứ bảo mình sắp chết, làm trưởng khoa điều dưỡng đau đầu muốn chết.”
“Trời, thật sự có loại người như vậy à? Người đàn ông ấy còn nhân tính không? Phổi đứa trẻ suýt bị tổn thương nặng, phải nằm ICU mấy ngày đấy…”
Giọng mấy y tá trẻ không lớn, nhưng từng chữ như dao cứa vào tim Hứa Chiêu Đình.
Thang máy tới, mấy y tá vừa nói vừa cười đi xa, Hứa Chiêu Đình lại giống như bị đóng đinh tại chỗ, sắc mặt trắng bệch.
Anh ta chưa từng nghĩ Diệp Vân Miên bị thương nặng như vậy.
Vết khâu rách toạc, phần dưới cơ thể chảy máu không ngừng.
Anh ta cứ tưởng cô chỉ cần ôm con, nhẹ nhàng bắt một chiếc taxi tới bệnh viện, cùng lắm là hơi mệt.
Cổ họng khô rát, anh ta khó khăn nuốt nước bọt.
Anh ta càng không ngờ chuyện liên quan đến sống chết mà Khương Tầm Vi vẫn dám giả bệnh để tranh sự thương hại, đúng là điên rồi!
Đêm con gái nguy kịch, anh ta vốn định đi hỏi tình hình đứa bé.
Chính Khương Tầm Vi đỏ mắt giữ anh ta lại, nói bản thân khó thở, cần người bên cạnh.
Lại nói cô ta đã hỏi bác sĩ, đứa bé chỉ uống một lượng cồn nhỏ, không có gì nguy hiểm.
Anh ta tin, thế nên yên tâm ở lại bên Khương Tầm Vi.
Hóa ra ngay cả lời đó cũng là nói dối!
Lòng bàn tay Hứa Chiêu Đình không ngừng run, anh ta đột nhiên nhớ tới chiếc điện thoại bị chặn.
Nhớ tới hôm nay mình còn lôi cô về, ép cô xin lỗi Khương Tầm Vi…
Từng chuyện từng chuyện lúc này đều biến thành kim, đâm vào tim.
Anh ta loạng choạng đi tới quầy y tá, giọng khàn đặc: “Xin chào, tôi muốn xem hồ sơ bệnh án của Diệp Vân Miên.”
Y tá trực ngẩng đầu: “Anh là gì của bệnh nhân?”
“Chồng.”
Y tá gõ vài cái trên máy tính, ngẩng lên nhìn anh ta với vẻ xin lỗi:
“Thưa anh, hệ thống hiển thị anh và cô Diệp Vân Miên đã ở trạng thái ly hôn, anh không có quyền xem hồ sơ bệnh án.”
“Ly hôn?!”
Hứa Chiêu Đình như bị sét đánh, đồng tử co rút, gần như tưởng mình nghe nhầm.
Sao có thể?!
Anh ta đứng cứng đờ, đầu óc rối như tơ vò.
Đúng lúc này, điện thoại rung điên cuồng, là Khương Tầm Vi.
Anh ta đang rối bời, theo bản năng bấm nghe, bên kia lập tức vang lên tiếng khóc:
“Anh ơi! Anh mau về đi! Hu hu… ngoài cửa có rất nhiều cảnh sát, họ nói… nói em bị tình nghi cố ý gây thương tích, muốn bắt em…”
9
Hứa Chiêu Đình cầm điện thoại, thái dương giật liên hồi.
Bốn chữ “sứt đầu mẻ trán” cũng không đủ để hình dung hoàn cảnh của anh ta lúc này.
Diệp Vân Miên mang theo con biến mất, giống như bốc hơi khỏi thế gian, chuyện hai người đã ly hôn anh ta còn chưa hiểu rõ.
Bây giờ Khương Tầm Vi lại tìm anh ta gây chuyện.
Tìm anh ta thì có ích gì?
Anh ta có thể làm được gì?
Ngay cả anh ta cũng cảm thấy thật hoang đường.
Sau khi biết toàn bộ sự thật, đến anh ta cũng lạnh người.
Một câu xin lỗi nhẹ tênh có thể bù được gì?
Bù được nhịp tim yếu ớt của đứa bé trong ICU, bù được máu chảy đầm đìa trên người Diệp Vân Miên, hay bù được trái tim đã chết hoàn toàn khi cô ký vào thỏa thuận ly hôn?
Nhưng anh ta không còn cách nào.
Mối ràng buộc giữa anh ta và Khương Tầm Vi đâu phải vài câu là có thể chặt đứt.
Trước mắt, dù đã biết rõ cô ta ngang ngược, ích kỷ, thậm chí độc ác, anh ta vẫn chỉ có thể về trước.