Chương 10 - Khi Sầu Riêng Trở Thành Ký Ức
Đến nước này, cô đã ly hôn với anh ta, chặn điện thoại, tung tích hoàn toàn không rõ.
Anh ta lấy đâu ra mặt mũi đi tìm cô?
Làm sao có thể mở miệng cầu xin cô rộng lượng, bỏ qua cho người phụ nữ suýt hại chết con gái cô, khiến cô mất máu nghiêm trọng?
Anh ta có tư cách gì?
Cúp điện thoại, sắc trời ngoài cửa sổ đã chuyển xanh xám, gần tới rạng sáng.
Thái dương vì căng thẳng lâu và thiếu ngủ mà giật liên tục.
Anh ta biết không thể nóng vội, phải giữ bình tĩnh.
Nhưng khi nằm xuống giường, vừa nhắm mắt, trong mũi lại thoang thoảng mùi sữa, là mùi đặc trưng trên người Diệp Vân Miên sau khi sinh.
Bên tai dường như lại vang lên giai điệu cô khe khẽ hát ru, mềm mại như nước.
Cơ thể đã mệt tới cực hạn, ý thức lại tỉnh táo lạ thường, cảm giác chua xót căng lên khiến hốc mắt đau nhức.
Anh ta trở mình, bàn tay vô ích quờ quạng trên khoảng giường trống bên cạnh, cuối cùng chỉ có thể siết chặt góc chăn.
Hít sâu một hơi, vùi mặt vào lớp vải mềm.
Ngồi dậy, như bị ma xui quỷ khiến, Hứa Chiêu Đình mở tủ quần áo.
Cửa tủ vừa mở, quần áo của Diệp Vân Miên vẫn còn treo ở đó, chiếm hơn nửa không gian.
Những chiếc váy cô thích yên lặng buông xuống.
Yếm nhỏ của em bé vẫn được gấp ngay ngắn ở góc.
Cô không mang theo thứ gì.
Phát hiện này khiến trong lòng anh ta đột nhiên nhen lên một tia hy vọng nhỏ bé.
Nếu cô chỉ nhất thời giận dỗi thì sao?
Nếu cô chỉ muốn chờ anh ta tới dỗ dành, muốn anh ta biết những ấm ức cô chịu, chờ anh ta cúi đầu nhận sai thì sao?
Nếu cô vẫn sẽ quay về thì sao?
Ý nghĩ ấy giống như lửa rừng, nháy mắt lan khắp nơi.
Anh ta cố ngăn ngón tay run rẩy, mở điện thoại nhắn cho lãnh đạo công ty:
“Giám đốc Lý, gia đình tôi có việc khẩn cấp, cần xin nghỉ phép năm, thời gian chưa xác định, công việc tôi sẽ bàn giao.”
Gửi xong, anh ta nhìn chằm chằm màn hình, trong mắt chỉ còn lại sự cố chấp.
Lần này, bất kể thế nào anh ta cũng phải tìm được cô.
Dù phải vứt bỏ tất cả lòng tự trọng, dù phải dốc hết mọi thứ, anh ta cũng phải ghép lại từng mảnh của gia đình đã bị chính tay mình đập vỡ.
Trời còn mờ sáng, Hứa Chiêu Đình đã tới nhà họ Diệp.
Hành lang yên tĩnh đến mức nghe rõ tiếng tim mình, anh ta hít sâu, giơ tay định gõ cửa, rồi đột nhiên nhớ lại chuyện trước kia.
Diệp Vân Miên mỗi đêm đều phải thức dậy hai ba lần cho con bú, mỗi lần dỗ con ngủ mất nửa tiếng, hôm sau dưới mắt luôn có quầng thâm.
Khi ấy anh ta còn cười cô yếu đuối, bây giờ mới hiểu trong chút mệt mỏi đó là bao nhiêu đêm thức trắng mà anh ta chưa từng nhìn thấy.
Anh ta thu tay lại, xoa gương mặt lạnh đến tê cứng, quay người xuống lầu.
Siêu thị vừa mở cửa, anh ta đẩy xe hàng, chỉ chọn đồ đắt tiền.
Mua yến sào làm quà cho mẹ vợ, mua Long Tỉnh thượng hạng cho bố vợ, chất đầy một xe dược liệu và thực phẩm bổ khí huyết cho Vân Miên, đến quần áo cho em bé cũng chọn năm sáu bộ.
Lúc thanh toán, nhân viên thu ngân đọc số tiền: “Mười hai nghìn tám trăm sáu mươi tệ.”
Anh ta lấy điện thoại quét mã, màn hình lại hiện dòng thông báo lạnh lùng: “Số dư không đủ.”
Anh ta sững ra, lúc này mới nhớ tháng trước Khương Tầm Vi kéo cánh tay anh ta, đỏ mắt nói vốn đầu tư không xoay được.
Anh ta không nói hai lời, chuyển hết tiền tiết kiệm và tiền lương cho cô ta, trong thẻ chỉ còn khoản sinh hoạt phí nửa tháng này.
Ngón tay cứng trên màn hình vài giây, anh ta nghiến răng mở ứng dụng vay tiền, vay một khoản nhỏ mới miễn cưỡng thanh toán xong.
Xách những túi đồ nặng trĩu trở lại trước cửa, anh ta ngồi tựa tường, sốt ruột nhìn chằm chằm cánh cửa ấy.
Thời gian bị kéo dài vô hạn, mỗi giây đều giống như bị lăng trì.
Anh ta đột nhiên nhớ hôm ấy vì mình đổi mật mã, Vân Miên đứng ngoài gõ cửa suốt một tiếng.
Nghe con khóc xé lòng bên trong, cô đã tuyệt vọng tới mức nào?
Vậy mà khi mở cửa, anh ta còn cười khoe Khương Tầm Vi tự tay giặt quần lót cho mình, bảo cô “học hỏi một chút”.
Câu đùa tự cho là đúng ấy lúc này giống như một con dao cùn, liên tục cắt vào tim phổi.
Hối hận tràn lên, anh ta co những ngón tay đã cứng đờ.
Đợi tới bảy giờ rưỡi, anh ta đã ngồi trên bậc thềm tròn ba tiếng.
Lúc đứng dậy, lưng chân kêu răng rắc, tê mỏi đến mức suýt ngã.
Anh ta miễn cưỡng nặn ra một nụ cười cứng ngắc, giơ tay gõ cửa.
Một lần, hai lần, ba lần… mu bàn tay gõ đến căng đau, bên trong vẫn hoàn toàn im lặng.
Cho tới khi hàng xóm bên cạnh ra ngoài, thấy anh ta đứng đó với đống túi lớn túi nhỏ thì sững ra:
“Ơ? Cậu chẳng phải con rể nhà ông Diệp sao? Sao còn đứng chờ ở đây?”
“Cả nhà ông Diệp đưa con gái tới trung tâm chăm sóc sau sinh rồi, nhà chẳng còn ai từ lâu, cậu làm con rể mà không biết à?”
Hứa Chiêu Đình đứng cứng tại chỗ, đống đồ bổ trong lòng bỗng nặng trĩu.
12
Ở trung tâm chăm sóc sau sinh, ánh nắng xuyên qua cửa sổ sát đất, rơi trên khuôn mặt đang ngủ say của Tiểu Mãn.
Dì Trần, người chăm sóc sau sinh, vừa nhẹ nhàng vỗ con bé vừa nhỏ giọng nói chuyện với tôi:
“Tiểu Mãn ngủ ngon thật, lại mập hơn hôm qua một chút rồi. Vân Miên cũng hồi phục nhanh lắm, sắc mặt ngày càng tốt.”