Chương 4 - Khi Rắn Yêu Trở Thành Phu Quân
6
Ta cùng “phu quân” quấn quýt triền miên mấy ngày, cuối cùng cũng giữ được chàng ở lại.
Ánh mắt chàng nhìn ta xen lẫn từng sợi oán khí.
E là chàng biết ta chỉ coi chàng là Tống Trạch, trong lòng tức giận, nhưng lại chẳng có cách nào.
Màn chữ rất vui mừng.
【Tuy không thích nữ phụ vợ trước của nam chính, nhưng ít ra nàng ta cũng làm được một việc tốt, chí ít nữ chính đã an toàn rồi.】
【Có ai giống ta thấy nàng ta hơi đáng thương không, nàng ta yêu nam chính như vậy, nam chính lại tìm một con yêu tới lừa nàng ta…】
【Đó cũng là nàng ta si tâm vọng tưởng, bỏ thuốc nam chính để muốn thượng vị!】
Ta không phải.
Ta không có.
Ta chỉ muốn kịp thời hưởng lạc mà thôi.
Tuy cảm giác có hơi hư nhược.
“Phu quân” tạm thời sẽ không đi đổi lại với Tống Trạch, nhưng ta cũng không thể để chàng bị đạo sĩ bắt yêu bắt được.
“Phu quân” đang đọc sách, ta ngồi bên cạnh chống cằm nhìn chàng.
Tống gia là nhà thanh lưu, công công bà bà của ta cũng mong Tống Trạch thi đỗ công danh.
Đáng tiếc Tống Trạch không thích đọc sách.
Nhưng vị “phu quân” này lại ngày ngày sách chẳng rời tay.
Xem ra là một “con yêu tốt” yêu thích học hành.
Kết quả ngay giây sau, màn chữ xuất hiện.
【Con yêu này biến thái thật, vậy mà lại giấu sách nhỏ trong sách nghiêm túc để xem lén.】
【Cười chết ta, biết giả vờ quá.】
Ta lập tức rút quyển sách trong tay chàng đi.
“Phu quân” mắt nhanh tay lẹ, vội giấu cuốn sách nhỏ vào tay áo, ánh mắt lảng tránh.
Thôi vậy, tạm thời tha cho chàng một lần.
Chính sự quan trọng hơn.
“Phu quân, tuy thiếp không biết vì sao Xà Công lại ẩn trong phủ chúng ta, nhưng Xà Công ấy chưa từng công kích chúng ta, thậm chí còn từng cứu thiếp khi thiếp còn nhỏ.”
“Thiếp cảm thấy người là một con yêu tốt.”
“Phu quân” ngẩn ra một chút, rồi chậm rãi gật đầu tỏ ý đồng tình.
Ta lộ vẻ vô cùng thấu hiểu yêu quái.
“Người là ân nhân của thiếp, thiếp không muốn người bị bắt.”
“Chi bằng chúng ta giúp con yêu này một phen, được không?”
“Phu quân” nhìn ta chằm chằm hồi lâu, hỏi.
“Giúp thế nào?”
Ta ghé sát bên tai chàng.
“Rất đơn giản, chúng ta cứ như thế này… rồi như thế này…”
“Phu quân” nghe xong, trong mắt thoáng hiện ý cười.
Tiếp đó, trong phủ chúng ta xảy ra rất nhiều chuyện kỳ lạ.
Ví như xe ngựa của công công bà bà khi ra ngoài bỗng kinh hoảng, người ngựa ngã nhào, một con hắc xà đột nhiên xuất hiện, vững vàng đỡ lấy công công bà bà, khiến họ không bị thương.
Lại ví như ta ra ngoài thành dâng hương, bị bọn bắt cóc vây chặn, một con hắc xà đột nhiên lao ra, dọa bọn bắt cóc bỏ chạy.
Công công bà bà biết chuyện, ngay trong đêm chạy tới miếu Xà Công dâng hương lễ bái.
【Nữ phụ này đúng là nghĩ ra chủ ý hay cho xà yêu, toàn bộ đều là hắn tự biên tự diễn!】
【Công công bà bà Tống gia: Đa tạ Xà Công đại nhân giúp chúng ta hóa nguy thành an. Xà yêu: Thật ra nguy hiểm đều do ta mang tới.】
Tiếp đó, trong thành cũng xảy ra rất nhiều chuyện.
Tiểu công tử nhà tri phủ rơi xuống nước, được một con rắn vớt lên từ trong hồ.
Phu nhân của đại nhân tuần kiểm sẩy chân suýt ngã từ trên lầu xuống, cũng được một con rắn cứu.
Mọi người nhao nhao nói Xà Công lại hiển linh.
Ta cũng nhân cơ hội đi thuyết phục những người từng được hắc xà giúp đỡ.
Trên có người gây áp lực, các đạo sĩ bắt yêu không chịu nổi, chỉ đành rời đi.
Miếu Xà Công cũng được giữ lại.
7
Trời chuyển lạnh, ta bệnh một trận.
“Phu quân” áo chẳng rời thân chăm sóc ta, vô cùng chu đáo.
Trận bệnh này tới nhanh mà đi cũng nhanh.
Trong lúc bệnh, thỉnh thoảng ta cũng nhìn thấy màn chữ.
Từ màn chữ ta biết được, trong cốt truyện ban đầu, những kẻ tới hãm hại nữ chính lại xuất hiện.
Nhưng lần này nam chính ở bên cạnh nữ chính, nữ chính hóa nguy thành an, tình cảm với nam chính càng thêm ổn định.
Ta yên tâm rồi.
Ta nhìn hàng mày mắt lạnh lẽo của “phu quân”.
Nay bệnh của ta cũng đã khỏi, đã đến lúc cùng chàng…
Màn chữ ngày nào cũng phàn nàn về chúng ta.
【Lại là dấu ba chấm, hai người này chắc chắn lại đảo loan điên phượng không biết trời đất gì rồi.】
【Nữ phụ cũng chẳng vui được bao lâu đâu, mấy ngày nữa là sinh thần phụ thân nam chính, nam chính sẽ trở về, xem nàng ta có lộ tẩy không.】
Mấy ngày sau, “phu quân” ra ngoài.
Khi trở về, ta tiến lên đón, chàng lại ghét bỏ đẩy ta ra.
Ta biết “phu quân” đã biến trở lại thành Tống Trạch.
Nhưng bên cạnh chàng ta còn có một nam tử cao lớn đeo mặt nạ.
Hắn hoàn toàn không kiêng dè Tống Trạch đang có mặt, nhìn thẳng vào ta, ánh mắt này có mấy phần quen thuộc.