Chương 5 - Khi Rắn Cái Tìm Chồng Để Sưởi Ấm
Cảm giác xa lạ khiến cả người rắn của tôi rối loạn.
“Ưm… Lục Huyền, rốt cuộc vì sao anh tức giận như vậy?”
Trong mắt tôi, cơn giận của Lục Huyền quả thật đến rất khó hiểu.
“Vì sao lại ở cùng loài người kia?”
Nhưng tôi đâu phải tự nguyện bị cậu Tần bắt đi.
Khi tôi đột nhiên bị loài người nắm lấy điểm yếu, trong lòng tôi cũng rất sợ mà.
Đúng là oan chết rắn rồi.
“Lục Huyền, anh nghe em giải thích…”
Nhưng Lục Huyền vẫn tiếp tục chất vấn tôi:
“Vì sao tự tiện biến về nguyên hình? Chẳng lẽ em không biết ở xã hội loài người mà biến thành rắn sẽ nguy hiểm đến mức nào sao?”
“Bởi vì em muốn bảo vệ anh!”
Tôi cảm thấy tủi thân cực kỳ, thậm chí còn dám trực tiếp cãi lại Lục Huyền.
“Đương nhiên em biết rất nguy hiểm, em cũng rất sợ chứ. Nhưng em muốn bảo vệ anh mà!”
Lục Huyền khựng lại.
Thân rắn đang quấn chặt tôi cũng bắt đầu thả lỏng, chỉ còn cái đuôi vẫn quấn lấy tôi.
Tôi vội vàng thêm mắm dặm muối kể lại toàn bộ sự việc cho Lục Huyền nghe.
Lục Huyền nghe xong thì im lặng rất lâu.
Không khí yên tĩnh nửa ngày, giọng anh nghe buồn bực:
“Vậy tại sao em vẫn luôn ở nhà loài người kia, không chủ động liên lạc với tôi?”
Tôi chột dạ thè lưỡi, chủ động dùng chóp đuôi móc lấy Lục Huyền.
Đây cũng là chiêu tôi học được từ vị tiền bối rắn sọc đỏ.
Tiền bối từng nói với tôi, chỉ cần hắn móc móc đuôi một cái, đám rắn đực sẽ tranh nhau dán tới, dâng hết con mồi của mình cho hắn.
Tôi có thể cảm nhận được đuôi Lục Huyền khựng lại.
Sau đó, anh bá đạo quấn lấy tôi.
Đuôi tôi bị anh kéo theo, chậm rãi đung đưa trong không trung.
Chiêu này quả nhiên có tác dụng.
Lục Huyền không còn truy cứu vấn đề kia nữa, cũng không ép tôi giao phối với anh nữa.
Anh chỉ im lặng ôm tôi, chia sẻ thân nhiệt của nhau.
Ngay khi tôi tưởng mình cuối cùng cũng thoát được một kiếp, lại nghe thấy Lục Huyền nói:
“Không có lần sau.”
“Nếu còn lần sau, tôi tuyệt đối sẽ không tha cho em.”
11
Cuộc sống trở lại bình lặng.
Nếu phải nói có chỗ nào khác trước, thì chính là Lục Huyền trông tôi chặt hơn.
Anh hận không thể ngậm tôi trong miệng, một giây cũng không tách ra.
Dù mấy ngày này công việc của Lục Huyền bận đến mức bay lên, anh vẫn kiên trì đặt tôi trong lòng, mang tôi đi cùng.
May mà trong lòng Lục Huyền rất ấm.
Dù sao người làm việc là Lục Huyền chứ không phải tôi.
Anh không thả tôi ra, vậy tôi ở trong lòng anh ngủ say trời đất cũng được.
Nhưng vì chột dạ, tôi cũng thường xuyên chủ động lấy lòng Lục Huyền.
Khi anh làm việc mệt mỏi, tôi sẽ chủ động cẩn thận đặt cái đầu nhỏ vào lòng bàn tay anh.
Trường quay người qua kẻ lại.
Chúng tôi cứ ở giữa sự ồn ào ấy, yên tĩnh an ủi lẫn nhau.
Khi không ngủ, tôi cũng ngoan ngoãn ở trong lòng Lục Huyền, nghe anh nói chuyện với người khác.
Thỉnh thoảng, tôi còn lén thò đầu ra khỏi ống tay áo, âm thầm quan sát loài người.
Điều này giúp tôi học được không ít lời hay ý đẹp.
Mà những lời hay ý đẹp đó, tôi đương nhiên đều nói hết cho Lục Huyền nghe.
Trong số đó, câu Lục Huyền thích nghe nhất là:
“Em thích anh nhất.”
Dù mỗi lần anh đều chỉ đáp lại một tiếng “ừ” nhàn nhạt, nhưng tôi biết anh rất thích nghe.
Lục Huyền là một con rắn khẩu thị tâm phi.
Nhưng nhịp tim của anh đã bán đứng anh.
Mỗi khi tôi nói câu ấy với Lục Huyền, nhịp tim của anh đều trở nên rất nhanh.
Thình thịch, thình thịch.
Tôi nằm ngay vị trí trái tim anh.
Tôi nghe thấy hết.
12
Ngày Lục Huyền đồng ý cho tôi hóa thành hình người lần nữa, tuyết rơi rất lớn.
Bởi vì tôi rưng rưng cầu xin anh:
“Lục Huyền, anh biết mà, từ nhỏ đến lớn em chưa từng thấy tuyết.”
Lời này không giả.
Bởi vì mùa đông trước kia tôi đều ngủ đông, đương nhiên không nhìn thấy tuyết.
Lục Huyền không chỉ không làm khó tôi, sau khi tôi hóa thành hình người, anh còn tặng tôi quần áo vừa đẹp vừa ấm.
“Vừa người quá.”
Hóa ra đây là quần áo mới được chuẩn bị riêng cho tôi.
Dù biến thành hình người, tôi vẫn giữ thói quen của rắn, chủ động dùng mặt cọ vào lòng bàn tay Lục Huyền.
Lần này anh đưa tôi tới nơi làm việc, vậy mà có rất nhiều loài người cười chào tôi.
“Hữu Cầm, chào em nha.”
“Hi, em chính là Hữu Cầm à?”
Bọn họ vậy mà đều biết tên tôi.
Chuyện gì thế này?
Chẳng lẽ từ lúc nào đó tôi cũng trở thành minh tinh lớn rồi sao?
Tôi mơ màng chạy đi hỏi quản lý Lâm.
“Khoảng thời gian trước không phải em bị lạc ở phim trường sao? Kiểm tra camera cũng không tìm thấy. Lục Huyền tìm em đến phát điên.”
Tôi trợn to mắt.
Quản lý nói, chị ấy chưa từng thấy Lục Huyền như vậy.
Ban đầu, Lục Huyền còn tưởng tôi chỉ bị lạc đường.
Ngày hôm đó, anh đứng yên tại chỗ đợi tôi đến rất muộn.
Sau đó, anh hủy toàn bộ công việc, cầm ảnh của tôi đi hỏi từng nhân viên trong khu này.
Ngay cả cô lao công ở đó cũng biết ảnh đế có một cô em họ đi lạc tên Hữu Cầm.
Mà trong phim trường lại truyền ra tin có rắn cắn người, mấy ngày liền đều đang bắt rắn.
Suốt một tuần tôi bặt vô âm tín.
Lục Huyền thật sự tưởng anh đã làm mất tôi.
“Haiz, chị lén nói cho em biết, em đừng nói với Lục Huyền nhé.”
Quản lý Lâm đứng bên cạnh thở dài.
“Khi em mất tích hơn một tuần, chị đến nhà Lục Huyền tìm cậu ấy, vậy mà nhìn thấy cậu ấy một mình trốn khóc.”
“Hữu Cầm, Lục Huyền thật sự rất yêu em.”