Chương 3 - Khi Rắn Cái Tìm Chồng Để Sưởi Ấm
Quản lý đầu tiên là khiếp sợ, sau đó lại lộ ra vẻ như đã hiểu, lúc đi còn lẩm bẩm trong miệng:
“Thảo nào, thảo nào, chị đã thấy lạ mà… hóa ra là yêu đương thật…”
Gay?
Có nghĩa là gì?
Loài người luôn có mấy từ kỳ kỳ quái quái, tôi không hiểu nhiều lắm nên cũng không để ý.
So với chuyện đó, một ánh mắt vẫn luôn nhìn chằm chằm vào tôi lại khiến tôi hứng thú hơn.
Rắn trời sinh có năng lực cảm nhận cực kỳ nhạy bén.
Quả nhiên, sau khi vòng vèo vài vòng, tôi thành công bắt được người vẫn luôn bám theo tôi.
“Sao anh lại đi theo tôi?”
Người kia rõ ràng giật nảy mình.
Hắn đeo khẩu trang, vành mũ kéo rất thấp, cả người che kín mít, vừa nhìn đã biết không phải người tốt.
“Đôi gian phu dâm phu các người, ảnh hai người sống chung tôi đã chụp được rồi. Chờ tôi tung đống ảnh này ra, các người cứ đợi thân bại danh liệt đi!”
Tôi lập tức trợn to mắt.
Lục Huyền tốt như vậy, tại sao lại muốn hại Lục Huyền!
Tôi cuống đến mức túm lấy góc áo hắn, đáng thương cầu xin:
“Xin anh đó, đừng để Lục Huyền thân bại danh liệt.”
“Sợ rồi chứ gì? Vậy thì bỏ tiền ra mua bình an đi.”
Người trước mặt cười hề hề, giơ ngón tay ra với tôi.
“Đưa tôi từng này, tôi sẽ xóa ảnh.”
Tôi làm gì có nhiều tiền như vậy?
Đây không phải là làm khó rắn sao?
Nhưng tôi vẫn đồng ý với hắn.
“Được thôi.”
Tôi khó xử nói:
“Vậy không còn cách nào khác rồi.”
7
“Ơ, người đâu rồi?”
Không có người.
Bản rắn đang ở đây này.
Tôi âm thầm trả lời hắn trong lòng.
Lúc này tôi đã biến về nguyên hình, cuộn thân lại, giống như rắn hổ mang ngẩng cao đầu, phát ra tiếng xì xì.
Lúc này hắn mới chú ý tới tôi.
“Đậu má! Rắn… sao ở đây lại có rắn? Cứu mạng!”
Tôi nhắm chuẩn thời cơ, lập tức bật người lên, lao như tên bắn về phía cổ tay hắn.
Điện thoại văng ra ngoài, bị tôi dùng đuôi móc lấy.
Quay đầu nhìn lại, tên xấu xa kia đã sợ đến tè ra quần mà chạy mất.
Tôi quấn lấy điện thoại, sau đó dùng sức.
Rắc một tiếng, điện thoại bị tôi bẻ làm đôi.
Tôi thở phào một hơi.
Trái tim treo lơ lửng cuối cùng cũng chậm rãi hạ xuống.
Thật ra tôi không dám chắc mình nhất định đánh thắng được kẻ xấu.
Dù sao tôi chỉ là một con rắn mũi hếch có độc nhẹ.
Nhưng vừa nãy tôi thật sự quá sợ, chẳng kịp nghĩ gì đã biến về nguyên hình lao lên.
May mà tôi cược đúng.
Tuy không đánh bại được kẻ xấu, nhưng loài người kia đã bị tôi dọa chạy.
Một niềm vui chưa từng có dâng lên trong lòng tôi.
Tôi đây là… đã bảo vệ Lục Huyền sao?
Tôi không hiểu cảm giác xa lạ này từ đâu mà đến, chỉ xem đó là chút kiêu ngạo nho nhỏ vì bảo vệ được rắn hổ mang chúa.
Hắt xì!
Tôi hắt hơi một cái thật lớn, cả người rắn cũng run theo.
Lúc này tôi mới muộn màng cảm thấy lạnh.
Sau khi biến về nguyên hình, tôi không còn quần áo chống rét nữa.
Cả người rắn sắp đông cứng luôn rồi!
Hỏng rồi, tôi phải nhanh chóng tìm được Lục Huyền.
Tôi tránh đám đông, nhanh chóng bò đi, thân nhiệt từng chút từng chút trôi mất.
Nhưng còn chưa kịp tìm thấy Lục Huyền, tôi đã bị loài người phát hiện.
8
“Màu hiếm thật đấy.”
Loài người này vậy mà không sợ rắn.
Tôi bị hắn nắm lấy điểm yếu xách lên, xì xì thè lưỡi với hắn, vậy mà hắn cũng không sợ.
Trái lại còn nhìn tôi cười ha hả.
“Nhóc con cũng dữ ghê.”
May mà hình như hắn không có ý làm hại tôi.
Thế là tôi yên tĩnh lại, ngoan ngoãn để hắn đặt mình cuộn trong lòng bàn tay, mặc hắn xoa cái đầu nhỏ của tôi.
Lạnh quá đi mất.
Rắn là động vật biến nhiệt, sẽ không tự chủ được mà thân cận với những thứ ấm áp.
Có người thở hồng hộc chạy tới.
Loài người này vội vàng giấu tôi vào trong túi áo ấm áp.
Tôi nghe thấy có người nói với hắn:
“Cậu Tần, chuyện đang bàn giữa chừng sao cậu đột nhiên chạy đi vậy?”
“Khụ khụ, trong nhà đột nhiên có việc gấp, tôi đi trước một bước.”
Gì cơ?
Anh định mang bản rắn đi đâu?
Tôi không yên phận mà vặn vẹo, nhưng hắn lại giữ chặt túi áo, không cho tôi chui ra.
Loài người đáng ghét, vậy mà dám đối xử với rắn rắn như thế!
Trong lòng tôi buông lời hung dữ, nhưng cả người rắn lại nhịn không được mà buồn ngủ trong cái túi áo ấm áp tối mờ ấy.
Lần nữa tỉnh lại, tôi đang ở trong một môi trường hoàn toàn xa lạ.
Loài người cưỡng ép mang tôi về nhà kia lúc này đang chống cằm nhìn tôi.
“Nhóc con, tỉnh rồi à.”
Tôi đang định nổi giận với hắn, nhưng hắn lại mang đồ ăn thức uống ngon ra hầu hạ tôi.
Hừ, loài người, xem như anh biết điều.
Tôi vẫy đuôi ăn đến vui vẻ, ngay cả việc loài người tên “cậu Tần” này gọi tôi là “Tiểu Hồng” tôi cũng nhịn.
Ngoại trừ việc đặc biệt dính rắn ra, cậu Tần cơ bản chẳng có khuyết điểm gì.
Hắn không nhốt tôi lại, trái lại còn mặc tôi tự do hoạt động.
Đến đêm, tôi bò qua người cậu Tần đang ngủ, thuận lợi lấy được điện thoại của hắn.