Chương 5 - Khi Quỷ Hồn Gọi Tên
“Cuối cùng chẳng phải vẫn phải lấy con ác quỷ đó sao!”
“Đợi tao bán được con nhỏ lỗ vốn kia đi…”
“…năm trăm nghìn tệ này sẽ đủ cưới vợ cho Thiên Tứ rồi!”
Ngồi trong kiệu, tôi cười đến mức cả người run lên.
Mơ mộng viển vông như thế…
Tôi thì dám lấy.
Chỉ sợ…
La Sát có gan cưới hay không thôi!
Đám quỷ khiêng kiệu đi rất nhanh.
Chưa đến nửa khắc.
Kiệu đã dừng trước cổng La Sát Điện.
“La Sát đại nhân?”
“Ngài… sao lại đứng ngoài cửa thế này?”
Giọng La Sát khàn đặc vang lên:
“Ta ra xem thử.”
“Xem tân nương có bị đánh tráo hay không.”
Vừa nói, hắn vừa định vén màn kiệu.
Đại Cô Nương lập tức bước tới ngăn lại.
“La Sát đại nhân.”
“Việc này không hợp quy củ.”
Chát!
Một tiếng tát giòn tan vang lên.
“Mày là cái thá gì?”
“Cũng dám cản ông đây?”
Mắng xong.
La Sát hất mạnh màn kiệu.
Đồng thời đưa tay định giật khăn voan đỏ trên đầu tôi.
Tôi cúi đầu.
Chỉ nhìn thấy mặt đất.
Nhưng cũng kịp thấy…
Đại Cô Nương đã bị hắn tát ngã xuống đất.
Nửa khuôn mặt sưng vù lên ngay tức khắc.
Tuy cô ấy chỉ là sinh hồn.
Nhưng mọi cảm giác đau đớn vẫn còn nguyên.
Cái tát này…
Không chết thì cũng mất nửa cái mạng.
Lửa giận trong lòng tôi lập tức bùng lên.
Không đợi La Sát giật khăn voan.
Chính tôi tự tay kéo phăng nó xuống.
“Nào!”
“Mở to mắt ra mà nhìn xem…”
“…bố mày là ai!”
Tôi vốn tưởng…
Chỉ cần nhìn thấy mặt tôi, hắn sẽ sợ đến lùi lại.
Không ngờ…
Hắn chỉ cười hề hề.
“Ồ?”
“Đúng là đổi người thật rồi.”
“Lại còn đổi sang cô đẹp hơn nữa.”
“Hê hê…”
“Ta thích!”
Lúc này tôi mới nhìn rõ diện mạo của La Sát.
Hắn cũng học theo Thất Gia và Bát Gia, biến ra một gương mặt khá tuấn tú.
Nhưng…
Sự tham lam và xảo quyệt trong ánh mắt khiến cả khuôn mặt ấy trở nên vừa xấu xí vừa hèn hạ.
Xem ra…
La Sát vẫn chưa nhận ra tôi là ai.
Hắn sung sướng liếm mép.
Rồi buông màn kiệu xuống, cất giọng ra lệnh:
“Còn đứng đó làm gì?”
“Mau khiêng kiệu vào!”
“Ta còn phải bái thiên địa…”
“…rồi nhanh chóng động phòng hoa chúc nữa!”
Nghe hắn nói xong, tôi buồn nôn đến mức chỉ muốn ói.
Đúng lúc tôi định ngưng tụ âm khí thành trường kiếm, đâm hắn một nhát xuyên người…
Thì Đại Cô Nương đã gượng gạo bò dậy.
Cả người yếu ớt tựa vào thành kiệu.
“Cô nương…”
“Tôi biết cô là người tu đạo.”
“Nhưng La Sát là một trong Thập Đại Ác Quỷ của âm phủ.”
“Cô… không đánh lại hắn đâu.”
Nói xong.
Hai mắt cô ấy trợn lên.
Rồi ngã vật xuống đất.
Tôi lập tức vén màn kiệu nhìn ra.
Chỉ thấy thân thể Đại Cô Nương đang dần tan thành vô số đốm sáng trắng.
Từ từ bay lên bầu trời.
Khi Mệnh Hồn bị thương quá nặng, chỉ cần chưa tiêu tán hoàn toàn thì sẽ tự động quay trở về bản thể.
Nhưng cơ thể người đó sẽ cực kỳ suy yếu.
Thông thường phải bệnh nặng một trận mới có thể từ từ hồi phục.
Đại Cô Nương vốn chỉ là một luồng Mệnh Hồn được đưa xuống từ dương gian.
Vậy mà lại cứng rắn chịu trọn một cái tát của ác quỷ.
Không tan biến ngay tại chỗ đã là may mắn lắm rồi.
Tôi lập tức vận chuyển âm phong.
Thu gom những mảnh Mệnh Hồn đang tản mác của cô ấy.
Nếu để thất lạc quá nhiều…
Sau khi trở về, người sẽ trở nên si si ngốc ngốc.
La Sát nhìn chằm chằm vào bàn tay đang kết pháp quyết của tôi.
“Tụ Phong Quyết?”
“Ngươi không phải người bình thường?”
Hắn chăm chú quan sát gương mặt tôi.
Nhưng vì lớp son phấn quá dày…
Nên vẫn không nhận ra.
“Nghe nói người tu đạo không được kết hôn.”
“Vậy nên ngươi mới nóng lòng muốn kết âm hôn với ta đến thế sao?”
“Lại đây…”
“Để phu quân thương ngươi.”
Vừa dứt lời.
Hắn đưa tay định kéo tôi ra khỏi kiệu.
Tôi nhìn đôi bàn tay khô quắt như cành củi mục của hắn.
Khẽ cười lạnh.
Lớp son phấn trên mặt bắt đầu bong tróc theo biểu cảm.
Lúc này…
Có lẽ trông tôi còn giống ác quỷ hơn cả La Sát.
Tôi nhẹ nhàng lên tiếng.
“Mở to mắt chó của ngươi ra…”
“…xem ta là ai!”
La Sát còn chưa kịp phản ứng.
Tôi đã tung một cước đá văng hắn ra ngoài.
Đồng thời quát lớn.
Miệng đọc pháp chú.
“Xích Không, thiên uy hiển hiện.
Nhân Hách Xích Tử, tru ma!
Ngũ phương ngũ lôi, uy chấn thiên hạ.
Lôi Công giáng thế.
Thiên Đinh lực sĩ, hỏa lôi giao hội.
Mưa đá cùng giáng, sấm sét phá tà.
Đông Phương Quỷ Đế, trấn thủ Đào Chỉ Sơn.
Thiên tượng giáng lâm phá tan yêu nghiệt.
Uy linh hiển hiện!
Cấp cấp như luật lệnh!”
Ngay phía sau tôi.
Một bóng người màu xanh khổng lồ nhanh chóng hiện ra.
Thân hình càng lúc càng lớn.
Đến mức chống vỡ cả cỗ kiệu hoa.
Đó là…
phân thân của Quỷ Đế Thần Đồ.
Là truyền nhân của ngài.
Tôi có thể triệu hồi một đạo phân thân của Thần Đồ xuất hiện.
La Sát bị tôi đá ngã liền nổi trận lôi đình.
Hắn hiện nguyên hình.
Làn da xanh lét.
Đôi mắt không hề có lòng trắng.
Miệng đầy răng nanh sắc nhọn.
Diện mạo dữ tợn đến cực điểm.
“Quỷ Vương Thần Đồ!”
Không biết tên quỷ khiêng kiệu nào hoảng sợ hét lên.
La Sát lập tức ngẩng đầu nhìn tôi.
Lúc này.
Lớp son phấn trên mặt tôi đã hoàn toàn rơi sạch.
Giữa trán hiện rõ một ấn ký thần màu xanh.
“Ngươi…”
“Là truyền nhân của Quỷ Vương Thần Đồ?”
Đến lúc này.
Hắn cuối cùng cũng nhận ra tôi.
Nhưng…
Dường như vẫn không có ý định dừng tay.
“Chỉ là món đồ chơi mà Thần Đồ đại nhân tiện tay nhặt lúc rảnh rỗi thôi.”
“Ngươi thật sự nghĩ…”
“…có thể đè đầu được ta sao?”
Khuôn mặt hắn trở nên vô cùng dữ tợn.
Móng vuốt sắc bén lập tức vung lên.
Lao thẳng về phía tôi.
Đám tiểu quỷ xung quanh sợ hãi tản ra.
Không tên nào dám bước lên.
Tôi phản ứng cực nhanh.
Lập tức nhảy sang khoảng đất trống bên cạnh.
Lần này tôi bị Thả Âm xuống quá đột ngột.
Trên người chẳng mang theo bất cứ pháp khí nào.
Lại đang ở âm phủ.
Cho nên…
Ngay cả Thiên Lôi Chú cũng không thể thi triển.
“Rượu mời không uống…”
“…lại thích uống rượu phạt.”
“Ngươi tưởng chỉ dựa vào cái bóng của Thần Đồ đại nhân…”
“…là có thể giữ mạng sao?”
Nhìn bộ dạng chật vật của tôi.
La Sát ngửa mặt cười như điên.
“Ha ha ha ha ha!”
“Nếu ngươi ngoan ngoãn chịu trói…”
“…làm quỷ thê của ta…”
“…ta sẽ cân nhắc tha cho ngươi một mạng.”
Vừa lùi về sau.
Tôi vừa âm thầm tính toán thời gian Giang Nhiêu đi gọi cứu binh.
Ngay từ lúc ngồi lên kiệu.
Tôi đã bảo cô ấy quay về dương gian tìm người giúp.
Bây giờ…
Tôi chỉ mong hai tên ngốc kia đừng đúng lúc quan trọng lại làm hỏng việc.
La Sát vừa cười vừa dịch chuyển.
Chỉ trong chớp mắt đã xuất hiện ngay trước mặt tôi.
Tôi cắn đầu ngón tay.
Lấy máu bôi lên thần ấn giữa trán.
Trong khoảnh khắc.
Thanh quang bùng nổ.
La Sát bị ép lùi lại mấy bước.
Tôi lạnh lùng nhìn hắn.
Cố hết sức duy trì trạng thái.
Uy áp từ thần ấn không ngừng lan tỏa.
Đám tiểu quỷ xung quanh lập tức bị ép quỳ rạp xuống đất.
Chỉ còn tôi và La Sát vẫn gắng gượng chống đỡ.
La Sát chậm rãi bước từng bước về phía tôi giữa luồng uy áp.
“Không ngờ…”
“Thần Đồ đại nhân lại coi trọng ngươi đến thế.”
“Vậy hôm nay…”
“…ta sẽ thử xem.”
“Giết ngươi rồi…”
“…sẽ có hậu quả gì.”
Sát khí trên người hắn càng lúc càng nồng.
Thậm chí…
Đã gần ngang với uy áp của Thần Đồ đại nhân.
Quả nhiên xứng danh một trong Thập Đại Quỷ Vương.
Nếu hai tên kia còn chưa tới…
Thì hôm nay…
Có lẽ tôi thật sự phải bỏ mạng ở đây.
Đúng lúc ấy…
Một giọng nói cà lơ phất phơ bỗng vang lên.
“Ơ kìa…”
“Chẳng phải La Sát Quỷ đây sao?”
“Hôm nay đại hôn à?”
“Chúc mừng nhé!”
Giọng nói cà lơ phất phơ của Tiết Kiều vang lên từ phía sau.
Bị gọi bất ngờ, La Sát theo phản xạ đáp lại:
“Cùng vui, cùng vui!”
“Mau vào uống chén rượu!”
Ngay khoảnh khắc sát khí của hắn yếu đi.
Tôi bật người lao lên.
Điện Mộc đang đứng sau lưng Tiết Kiều lập tức ném thanh kiếm gỗ đào của tôi tới.
Tôi vung tay bắt lấy.
Trở tay cầm kiếm, trực tiếp vẽ phù giữa không trung về phía La Sát.
“Thiên lôi chấn động!
Lôi hỏa giáng lâm!
Quỷ thần diệt!
Tà tinh vong!
Lục Giáp Lục Đinh!
Thiên Đinh Sứ Giả!
Lôi Hỏa!
Bá Vũ!
Lôi Công Lôi Mẫu!
Trên thông thiên, dưới đoạn thủy!