Chương 1 - Khi Quy Củ Được Định Nghĩa Lại

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

1

Ngày đầu vào phủ dâng trà, Bùi lão thái quân ngồi chễm chệ trên cao đường, mí mắt cũng chẳng buồn nhấc.

“Đã gả vào đây, phải biết quy củ.”

“Đi, bưng trà, quỳ đủ một canh giờ rồi hãy đến đáp lời.”

Đám nha hoàn bà tử đứng bên đều lộ vẻ cười nhạo, chờ xem trò cười của tân tức.

Ta không quỳ.

Chỉ đưa mắt quét một vòng đại sảnh.

Ngay khoảnh khắc sau, ta hất cả chén trà nóng sôi vào thẳng khuôn mặt già nua kia.

Trong tiếng kêu thảm như lợn bị chọc tiết, ta đá lật ghế, giẫm lên ngực bà ta, lạnh lùng cười:

“Lão bà tử, từ nay ta mới là chủ nhân nơi này. Quy củ — do ta định!”

“Ta là nhị phẩm nữ tướng do triều đình sắc phong, phẩm cấp còn cao hơn cái hầu phủ hư danh này.”

Trong đại sảnh lặng như tờ, ai nấy đều cứng đờ.

Mặt Bùi lão thái quân bị bỏng đỏ rực, da thịt nổi bọng nước. Bà ta bấu chặt ủng ta, thở hổn hển:

“Ph//ản rồi… ngươi dám ph//ản…”

“Người đâu! Bắt con ti//ện nh//ân này lại!”

Vài bà tử đ//ánh dạn nhào tới.

Ta rút r//oi ngựa bên hông, vung ngược một cái.

Người đi đầu bị qu//ất trúng mặt, bay văng ra xa, đậ//p đổ bàn ghế.

Những kẻ còn lại sợ đến run rẩy, lùi liên tục.

Ta gia tăng lực dưới chân, Bùi lão thái quân trợn trắng mắt, suýt tắt thở.

Ta nhìn xuống bà ta, giọng lạnh như băng:

“Hầu phủ có quy củ — tân tức phải quỳ dâng trà.”

“Nhưng triều đình cũng có quy củ — thứ dân gặp nhị phẩm đại viên phải tam quỳ cửu khấu.”

“Ngươi chỉ là một lão phụ ngũ phẩm cáo mệnh, lấy đâu ra ga//n bắt ta quỳ?”

“Ngươi dám lấy hầu phủ ép triều đình?”

Đúng lúc ấy, ngoài cửa vang lên tiếng bước chân dồn dập.

Bùi Yến dẫn theo một đám hộ viện xông vào, thấy cảnh trước mắt liền trợn mắt muốn nứt.

“Thẩm Giác! Ngươi đang làm gì? Mau thả mẫu thân ta ra!”

Hắn lao tới định đẩy ta.

Ta nhấc chân, đ//á thẳng vào đầu gối hắn.

Hắn không kịp phòng bị, quỳ sầm xuống trước mặt ta.

“Thẩm Giác, ngươi đi//ên rồi!”

Ta thu chân, tiện thể chùi đế ủng lên áo hắn.

“Bùi thế tử, mắt ngươi m//ù rồi sao? Ta đang dạy mẫu thân ngươi quy củ.”

Hắn nghiến răng:

“Tỷ tỷ ngươi ôn nhu hiền thục, hiếu thuận với trưởng bối. Ta còn tưởng các ngươi cùng một dòng dõi khuê các, mới miễn cưỡng nạp ngươi làm kế thất.”

“Ngươi hôm nay dám đá//nh mẹ chồng, đá//nh phu quân — không xứng làm chủ mẫu. Ta sẽ vào cung tố cáo ngươi bất hiếu!”

Ta nhìn gương mặt đạo mạo giả dối ấy, giơ tay t//át thẳng một cái.

“Ch//át!”

Nửa bên mặt hắn lập tức sưng vù.

“Ngươi tưởng ta muốn gả vào cái ổ dơ bẩn này sao?”

Ta kéo cổ áo hắn, ép hắn nhìn thẳng ta:

“Tỷ tỷ ta ôn nhu, đổi lại được gì?”

“Bị các ngươi — một lũ s//úc s//inh ép đứng giữa trời nắng suốt hai canh giờ khi đang mang thai!”

“Nàng ngất xuống, m//áu chảy đầy người — các ngươi không cứu, còn khóa cửa mặc nàng ch//ết!”

Ta hất hắn ra, rút đ//ao, mũi đa//o kề cổ hắn:

“Hôm nay ta mang đ//ao gả vào đây, chưa từng nghĩ sẽ làm Bồ Tát sống cho các ngươi chà đạp.”

“Từ nay, quy củ của hầu phủ — do đ//ao của Thẩm Giác định.”

“Kẻ nào dám nhiều lời — ta tiễn xuống hoàng tuyền bồi tội với tỷ tỷ ta.”

2

Mũi đa//o ép sát cổ, rịn ra một tia má//u.

Đám hộ viện cầm đ//ao, nhưng không ai dám tiến lên.

Bởi ngoài cửa phủ, năm mươi nữ binh giáp đen đã tràn vào, chỉnh tề như một.

Đó là thân vệ ta mang từ Bắc Cương về.

Đ//ao ra khỏi vỏ, sát khí bức người.

Bùi Yến cuối cùng lộ vẻ hoảng loạn:

“Ngươi mang tư binh vào phủ — muốn tạo ph//ản sao?”

Ta cười lạnh, vỗ nhẹ lưỡi đao lên mặt hắn:

“Đây là thân vệ được hoàng thượng cho phép. Chuyên bảo vệ ta.”

“Các ngươi dám mưu sát triều đình mệnh quan, ta chưa lấy tội đó mà chém sạch các ngươi — đã là nể mặt lắm rồi.”

Ta trầm giọng:

“Người đâu.”

Phó tướng Lâm Sương lập tức bước ra:

“Thuộc hạ nghe lệnh!”

“Kéo lão thái bà kia về Vinh Thọ đường, không có lệnh ta — cấm xuất nhập.”

“Mỗi ngày chỉ cho ăn cơm thô và nước lạnh.”

“Bà ta thích lập quy củ? Vậy để bà ta nếm thử cảm giác chờ ch//ết trong sân.”

Lâm Sương nhét giẻ vào miệng bà ta, kéo đi như kéo súc vật.

Bùi Yến siết chặt nắm tay, mắt đầy nhục nhã:

“Ngươi làm vậy — tỷ tỷ ngươi dưới suối vàng cũng không tha cho ngươi!”

Ta đ//ập chuôi đ//ao vào bụng hắn.

Hắn đau đớn co quắp.

“Đừng nhắc tên tỷ tỷ ta.”

“Ngươi không xứng.”

Ta cúi xuống, giọng lạnh:

“Nàng bị phạt, ngươi đang ở phòng biểu muội nghe hát.”

“Nàng khó sinh cầu cứu, ngươi đang chăm biểu muội dưỡng thai.”

“Ngươi tham quyền thế nhà ta, lại tham thân xác nàng ta — vừa muốn danh, vừa muốn lợi.”

“Ngươi có tư cách gì nhắc đến nàng?”

Đúng lúc đó, một giọng khóc yếu ớt vang lên.

Một nữ nhân bụng hơi nhô — Tô Thanh Thanh bước vào.

Nàng ta quỳ xuống bên Bùi Yến, khóc lóc:

“Thế tử gia… người sao rồi…”

“Tỷ tỷ, nếu có giận, xin cứ trút lên thiếp. Thế tử là trụ cột của hầu phủ…”

Ánh mắt nàng ta đỏ hoe, yếu ớt đáng thương như đóa bạch liên.

“Tiên phu nhân thân thể yếu, chỉ là không đứng vững…”

“Lão thái quân cũng chỉ muốn dạy quản gia…”

Ta bật cười.

Tiến tới, nắm tóc nàng ta kéo thẳng ra ngoài.

Tiếng hét chói tai vang lên.

Bùi Yến gào:

“Thả nàng! Nàng đang mang thai!”

Ta quẳng nàng xuống nền đá.

“Thân thể yếu? Dạy quản gia?”

Ta nhìn xuống, ánh mắt lạnh lẽo:

“Ngươi ép tỷ ta mỗi sáng bưng nước rửa chân.”

“Tự làm đổ canh nóng, vu nàng ghen tuông.”

“Chính ngươi khiến nàng bị phạt dưới nắng.”

“Ngươi nghĩ những chuyện này có thể giấu trời?”

Nàng ta run rẩy:

“Đều là vu khống…”

Ta không thèm nghe.

Quay sang Lâm Sương:

“Đuổi sạch người trong chính viện.”

“Cả hắn và đống đồ rác kia — ném hết ra ngoài.”

“Từ nay chính viện — chỉ có người của ta được bước vào.”

Bùi Yến bị kéo đi, gào thét:

“Đây là hầu phủ của ta!”

Ta tiến lại gần, giọng thấp lạnh:

“Ta giữ mạng ngươi — không phải vì nhân từ.”

“Mà vì để ngươi tận mắt nhìn thấy —”

“Cái hầu phủ mà ngươi tự hào…”

“sẽ từng chút một… biến thành mồ chôn các ngươi.”

 

3 Lâm Sương áp giải một bà tử vào trong.

Bà tử này là quản sự trong viện của Tô Thanh Thanh, cũng là kẻ năm đó đã tận tay giám sát, bắt tỷ tỷ ta phải quỳ phạt dưới nắng gắt.

Bà ta bị trói chặt, quỳ rạp dưới đất, toàn thân run rẩy:

“Tướng quân tha mạng… Tướng quân tha mạng, nô tì chỉ nghe lệnh hành sự, đều là lão thái quân và Tô di nương sai bảo nô tì làm ạ!”

Ta thong thả lau chùi cây trường thương trong tay.

“Ta không giết ngươi, ta chỉ hỏi ngươi, ngày hôm đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, một chữ cũng không được thiếu.”

“Nói sai một chữ, ta chọn đứt một sợi gân tay của ngươi.”

Bà tử sợ đến mức nước mắt nước mũi chảy ròng ròng, có bao nhiêu khai hết bấy nhiêu.

Ngày hôm đó, tỷ tỷ đã nôn nghén liên tục, hạt cơm không thiết, giọt nước không thông.

Tô Thanh Thanh lại bưng một bát thuốc an thai chứa cực nhiều hồng hoa đến thỉnh an lão thái quân, giả vờ trượt tay làm vỡ bát thuốc ngay dưới chân tỷ tỷ.

Sau đó, nàng ta ôm bụng lăn lộn trên đất, khóc lóc gào thét rằng tỷ tỷ muốn hại đứa con của nàng ta.

Hôm đó là ngày tam phục, nắng nóng gay gắt.

Tỷ tỷ đã đứng suốt một canh giờ, khổ sở cầu xin bà tử đi thông báo cho thế tử, nói rằng bụng đau không chịu nổi.

Nhưng bà tử này đã nhận bạc của Tô Thanh Thanh, chẳng những không đi thông báo, còn dùng roi mây quất vào nhượng chân khi tỷ tỷ định khuỵu xuống.

Cuối cùng, tỷ tỷ mắt tối sầm lại, ngã nhào xuống nền đá nóng bỏng, đầu bị va đập, máu nhuộm đỏ cả mặt đất.

Mà khi đó, Bùi Yến đang cùng Tô Thanh Thanh ngồi trong thủy tạ hóng mát, ăn dưa hấu ướp lạnh.

Nghe xong lời bà tử kể, trường thương trong tay ta đâm mạnh xuống đất.

Nhắm mắt lại, ta hít một hơi thật sâu mới ép xuống được sát ý bạo liệt đang cuộn trào trong lồng ngực.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)