Chương 4 - Khi Quá Khứ Gõ Cửa
Ta nhìn Tạ Vân Yến đang giúp ta lọc sữa trong bếp. Chàng mặc một thân áo vải thô xám xịt, tay áo xắn đến khuỷu, lộ ra một đoạn cánh tay săn chắc thon gọn. Vẻ mặt chuyên chú như đang làm chuyện gì ghê gớm lắm.
Đúng là sắc đẹp có thể ăn thay cơm.
Lòng ta ngứa ngáy.
Ta không khỏi tự mắng mình:
“Mạnh Thôi Ninh, ngươi đúng là sắc tính khó đổi!”
Ta ép bản thân không nhìn Tạ Vân Yến nữa.
Nhưng chàng cứ như có như không mà câu dẫn ta. Cũng không biết vì sao xay đậu phụ mà chàng phải cởi áo ra.
Trời mới biết ta đã kiềm chế đến mức nào!
Trong lòng ta niệm:
“Sắc tức thị không! Sắc tức thị không!”
Nhưng giây tiếp theo, mắt ta lại như dính chặt trên người Tạ Vân Yến.
Chàng để trần nửa thân trên rộng rãi rắn chắc, đường cơ gọn gàng rõ nét.
Cơ lưng vai săn chắc theo động tác chậm rãi nhấp nhô. Mồ hôi mỏng theo rãnh sống lưng chậm rãi trượt xuống, khiến làn da ánh lên một tầng sáng.
Nhìn đến mức ta suýt chảy nước miếng.
Ta càng lúc càng tiến gần, trong tầm mắt chỉ còn dáng vẻ chàng đang xay đậu phụ.
“Mệt không?”
Ta hỏi, đầu ngón tay chậm rãi lướt qua cánh tay chàng.
Tạ Vân Yến dừng động tác xay đậu phụ, thở dốc nhìn ta:
“Không mệt.”
Lòng ta càng ngứa.
Ta khẽ ho một tiếng, lại hỏi:
“Vậy nóng không?”
Ánh mắt chàng trầm xuống, kéo tay ta đặt lên lồng ngực mình:
“Ninh nương, nàng thấy ta… có nên nóng không?”
Ta nuốt khan, thần trí đã bị chàng câu mất:
“Ta thấy ngài khá nóng.”
“Có muốn đi… tắm nước lạnh không?”
Tạ Vân Yến cong môi:
“Tắm.”
08
Chàng nói muốn tắm, nhưng đâu có nói là tắm ngay trước mặt ta!
Tắm một cái, chẳng hiểu thế nào.
Cuối cùng lại lăn lên giường.
Tạ Vân Yến lại chảy rất nhiều mồ hôi.
Mồ hôi này còn biết lây, khiến ta cũng đổ mồ hôi đầm đìa.
Ta đẩy chàng ra, mắt ươn ướt:
“Không nữa, nóng quá, mệt quá.”
Tạ Vân Yến lại quấn lấy như rắn nước:
“Vậy chúng ta xuống nước, sẽ không nóng nữa.”
Cánh tay hữu lực của chàng bế ta lên, đi về phía thùng nước.
09
Ta bị một loạt tiếng sột soạt bên tường sân đánh thức.
Khoác áo ngoài lên, ta ra ngoài nhìn thử.
Lục Chiêu đang trèo qua đầu tường.
Chàng mặc một bộ y phục nhăn nhúm, tóc cũng hơi rối, trên cằm mọc một lớp râu xanh nhàn nhạt. Cả người trông như vừa trốn khỏi nơi nào đó.
Vừa thấy ta, mắt chàng sáng rực:
“Ninh nương!”
Chàng lao đến ôm lấy ta, rất chặt, rất chặt:
“Cuối cùng ta cũng gặp được nàng rồi.”
“Tiểu cữu cữu quá nhẫn tâm. Người lại nhốt ta trong từ đường lâu như vậy.”
“Ta nhớ nàng lắm.”
Nghe chàng ồn ào lớn tiếng, ta sợ đến mức vội che miệng chàng lại:
“Nhỏ tiếng thôi!”
Dù sao trên giường trong phòng còn có một người đang nằm đấy!
Lục Chiêu này không đến sớm, không đến muộn, sao cứ đúng lúc ta vừa ngủ với cữu cữu của chàng thì lại đến!
Ta chột dạ vô cùng, chỉ muốn Lục Chiêu mau mau rời đi.
Lỡ lát nữa hai người đụng mặt nhau, thật mất thể diện!
Nhưng không chờ ta mở miệng, Lục Chiêu đột nhiên chỉ vào cổ ta. Đầu ngón tay chàng hơi run, như bị thứ gì đó đâm mạnh một cái:
“Ninh nương, đây là gì?!”
Ta cúi đầu nhìn, vết đỏ đầy cổ.
Trong lúc gấp gáp, ta nói:
“Là vết muỗi cắn!”
Lục Chiêu nhíu mày, cười lạnh:
“Muỗi gì mà hút được nhiều như vậy?!”
Giọng chàng ép rất thấp, nhưng từng chữ như rít ra từ kẽ răng, mang theo thứ sức nặng khiến người ta hoảng lòng.
“Ninh nương, nàng nói xem… con muỗi ấy chắc không phải họ Tạ đấy chứ?”
Ta theo bản năng đưa tay che cổ, kinh ngạc vì sao đầu óc Lục Chiêu bỗng nhanh nhạy như vậy:
“Lục Chiêu, chàng nghe ta giải thích…”
Đầu óc ta xoay nhanh, cố tìm một lời giải thích hợp lý.
“Giải thích gì?”
Lục Chiêu tiến lên ép gần một bước. Trong đôi mắt xưa nay luôn trong trẻo ấy cuộn trào thứ cảm xúc ta chưa từng thấy.
“Nàng định mặc áo ngoài của tiểu cữu cữu ta rồi giải thích rằng hai người chẳng làm gì sao?”
Ánh mắt chàng rơi xuống chiếc áo ngoài trên người ta, nghiến răng nghiến lợi.
Ta sững ra, cúi đầu nhìn, trong lòng lộp bộp.
Hít!
Vì sao áo ngoài ta khoác lại là của Tạ Vân Yến!
Ta hé miệng, một chữ cũng không nói ra nổi.
Lục Chiêu không truy hỏi nữa. Chàng đứng đó như bị người ta rút sạch sức lực, vai sụp xuống, đầu hơi cúi, cả người giống một cây cà tím bị sương đánh.
Ta chột dạ đến mức cũng không dám nói.
Không khí yên tĩnh.
Yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy trong phòng vang lên tiếng trở mình rất khẽ, chăn đệm sột soạt, sau đó là giọng Tạ Vân Yến trầm thấp, còn mang theo vẻ ngái ngủ.
Chàng tựa vào cửa, y phục không chỉnh tề, tóc xõa xuống không buộc quan, vài sợi tóc rủ bên mặt, khiến cả người chàng bớt đi vài phần lạnh nhạt thường ngày, nhiều thêm vài phần lười biếng.
“Ninh nương, sao nàng dậy rồi?”
10
Một tiếng này như lưỡi dao, đâm thẳng vào ngực Lục Chiêu.
Ta thấy thân thể chàng run mạnh một cái, như bị người ta đâm từ sau lưng. Chàng đột nhiên ngẩng đầu, ánh mắt vượt qua ta, bắn thẳng về phía trong phòng.
“Tiểu cữu cữu.”
Chàng gọi một tiếng, giọng không lớn nhưng rõ ràng.
Tạ Vân Yến nhìn thấy Lục Chiêu, vẻ mặt không có biến hóa gì.
Không hề bất ngờ.
Như thể chàng đã sớm biết sẽ có ngày này.
“Chiêu nhi.”
Chàng gọi một tiếng, giọng bình thản.