Chương 3 - Khi Phương Hoán Chịu Ăn
Tôi lập tức hứa với cậu, chỉ cần cậu chịu ăn uống đàng hoàng, sau này tuyệt đối sẽ không có ai dùng thứ này làm cậu bị thương nữa.
Phương Hoán lập tức đồng ý tiếp tục ăn.
Tôi vừa nói xong, mẹ Phương đã không dám tin mà che miệng, nước mắt từng giọt lớn lăn xuống.
Mắt cha Phương cũng đỏ lên, ông trợn mắt giận dữ nhìn Phương Anh Lệ.
“Những gì cô ấy nói có phải thật không?!”
“Đương nhiên không phải!”
Trong mắt Phương Anh Lệ hiện lên vẻ hoảng loạn, nhưng ngoài miệng vẫn vội vàng phủ nhận.
“Toàn là cô ta bịa đặt!”
“Hai người đều biết lúc Phương Hoán không chịu ăn thì phải truyền dinh dưỡng.”
“Nó lại không chịu để người khác chạm vào, những vết trên tay đều do lúc tự truyền cho mình bị kim đâm!”
Quả thật có chuyện này.
Phương Hoán chỉ mắc chứng tự kỷ chứ không hoàn toàn mất khả năng tự chăm sóc bản thân.
Từ sau khi tự khép kín mình, cậu không muốn chấp nhận bất cứ ai chạm vào, ngay cả truyền dinh dưỡng cũng tự mình làm.
Nhưng cậu không biết cách tiêm, thỉnh thoảng sẽ đâm lệch một hai lần, để lại lỗ kim trên tay.
Ánh mắt cha Phương hơi do dự.
Dù sao cũng là em gái ruột của mình, nếu không có bằng chứng xác thực, ông cũng không muốn nghi ngờ…
“Vậy những vết kim ở khoeo chân thì sao? Những vết đó gần lành hết rồi, chỉ còn lại dấu rất nhỏ, nhìn thời gian hồi phục vừa đúng khoảng mười ngày đến nửa tháng.”
Trùng khớp với thời điểm Phương Anh Lệ bỏ nhà đi lần trước.
Tôi cười lạnh, hỏi tiếp:
“Chẳng lẽ những lỗ kim ở chân cũng là cậu ấy tự đâm?”
“Cậu ấy có khuynh hướng tự làm đau mình sao?”
“Không phải không có khả năng!”
Phương Anh Lệ giống như vừa tìm được lý do cho mình, lập tức nói.
Vẻ châm chọc trên mặt tôi càng rõ hơn.
“Bà không chịu thừa nhận cũng không sao. Vết thương có thể tìm lý do…”
“Nhưng dấu vết trên chứng cứ thì không biết nói dối đúng không?”
“Tôi dùng khăn tay bọc cây kim này, chưa từng trực tiếp chạm vào.”
“Vì vậy trên đó chắc chắn vẫn còn dấu vân tay của người sử dụng trước…”
“Chỉ cần báo cảnh sát, mang đi kiểm tra xem dấu vân tay thuộc về ai là biết rốt cuộc bà có ngược đãi cậu ấy hay không.”
6
“Không được!”
“Chuyện bé tí thế này mà cũng báo cảnh sát, truyền ra ngoài người ta còn tưởng nhà chúng ta xảy ra chuyện gì nghiêm trọng!”
“Tôi thấy cô cố ý nói chuyện giật gân để chia rẽ người trong nhà chúng tôi!”
“Nhà này không chào đón cô! Mau cút đi!”
Bà ta dùng sức giãy khỏi tay cha Phương, xông tới định trực tiếp đẩy tôi ra ngoài.
Tôi trở tay đẩy bà ta ra.
Bẩm sinh tôi thích ăn, ăn cũng nhiều, tương ứng với chuyện đó là sức lực của tôi cũng rất lớn.
Cú đẩy này khiến Phương Anh Lệ ngã lăn xuống đất, choáng váng đầu óc.
“Ôi, tôi…”
Bà ta vừa định gào khóc.
Tôi không cho bà ta cơ hội, nghiêm túc nhìn cha mẹ Phương.
“Nếu không kiểm tra, người đã bạo hành Phương Hoán sẽ mãi mãi không bị tìm ra.”
“Có đi hay không, hai người tự suy nghĩ cho kỹ.”
Cha mẹ Phương nhìn tôi, rồi cúi xuống nhìn Phương Anh Lệ.
Cuối cùng, họ kiên quyết nhận lấy chiếc khăn tay bọc cây kim trong tay tôi.
“Đương nhiên phải đi!”
Từ nhỏ họ bận công việc, đã bỏ bê Phương Hoán không ít, vì vậy luôn cảm thấy rất áy náy với cậu.
Người họ quan tâm nhất trong lòng trước sau vẫn là đứa con trai này.
Biết cậu bị ngược đãi, cả hai đều không thể chịu đựng được.
Cha Phương cất giữ chứng cứ cẩn thận rồi lập tức lấy điện thoại định gọi cảnh sát.
Lần này, Phương Anh Lệ thật sự hoảng.
Bà ta vội vàng bò dậy khỏi mặt đất.
“Anh! Em là em gái ruột của anh đấy! Chẳng lẽ anh thà tin một người ngoài mà không tin em sao?”
“Bây giờ chỉ mang đi kiểm tra, còn chưa kết tội em.”
Cha Phương không cảm xúc nhìn bà ta.
“Nếu em không làm, kích động như vậy làm gì?”
“Em… em…”
Mắt Phương Anh Lệ đảo liên tục, trong lòng hoảng loạn, không tìm được lời phản bác.
Thấy cha Phương đã gọi đi, bà ta hoàn toàn hoảng hốt, vội giật lấy điện thoại, mặc kệ tất cả mà bấm ngắt cuộc gọi.
Giây tiếp theo, bà ta trực tiếp thừa nhận.
“Đừng báo cảnh sát!”
“Trước đây… đúng là em từng dùng kim đâm Phương Hoán vài lần.”
Giọng bà ta vừa nhỏ vừa thấp, dù đã nói ra nhưng vẫn như sợ người khác nghe thấy.
Nói xong, bà ta lập tức biện minh cho mình.
“Nhưng em cũng không còn cách nào khác!”
“Khoảng thời gian đầu nó trở nên ngờ nghệch, hai người cũng tận mắt nhìn thấy rồi đấy. Bất kể cho nó ăn thứ gì, nó cũng không chịu ăn!”
“Cho dù cưỡng ép nhét vào miệng, nó cũng sẽ nôn ra!”
“Em cũng lo cho nó mà! Nó là con ruột của hai người, chẳng lẽ đối với em nó không giống như nửa đứa con trai sao?”
“Trong lòng em cũng sốt ruột! Vừa hay có một lần em lấy kim khâu ra, định khâu quần áo bị rách cho nó…”
“Không ngờ nó tỏ ra rất sợ. Em vô tình đâm trúng nó một cái, thế mà nó lại chủ động nói sẽ ngoan ngoãn ăn cơm.”
“Em… em cũng chẳng còn cách nào… nên mới…”
Phương Anh Lệ giải thích lộn xộn một hồi, cuối cùng còn bật giọng khóc, đáng thương nhìn hai người.
“Nể tình em cũng vì muốn tốt cho Phương Hoán, hai người đừng so đo với em nữa được không?”
“Chát!”
Bà ta vừa dứt lời, mẹ Phương đã giơ tay tát mạnh một cái.
“Nói thì nghe đường hoàng lắm!”