Chương 3 - Khi Phu Quân Trở Lại
“Tiểu thư, không xong rồi! Đại tiểu thư dẫn người đến tiệm làm loạn, đem cả lô hàng cống phẩm vừa hoàn thành cắt nát cả rồi!”
“Còn đánh cả mấy vị thợ thêu của chúng ta một trận, lại còn nói… nói sẽ đem các nàng bán vào kỹ viện!”
Đồng tử ta bỗng chốc co rút.
Thẩm Vân Khê, ngươi thật là độc ác.
Không chỉ là cướp đoạt sinh ý, mà là muốn đoạn tuyệt đường sống của ta, hủy diệt tận gốc rễ của ta.
Ta hít sâu một hơi, dìu Xuân Đào ngồi xuống ghế, nhẹ tay lau đi vết máu nơi khóe miệng nàng.
“Đi, đóng kỹ cửa lại.”
“Ai dám xông vào nữa, thả chó cắn.”
Ta mở ngăn tủ, lấy ra cây kéo đã được mài sắc từ lâu, gài nơi thắt lưng.
“Đi báo với các tỷ muội, thu dọn đồ đạc, theo ta rời khỏi đây.”
“Nếu Thẩm gia không dung nổi chúng ta, vậy thì đổi một nơi khác.”
“Chốn kinh thành rộng lớn như vậy, ắt hẳn có nơi cho chúng ta dung thân.”
Xuân Đào ngơ ngác nhìn ta, dường như bị khí thế dứt khoát nơi ta làm cho chấn động.
“Tiểu thư, chúng ta… chúng ta sẽ đi đâu?”
Ta đưa mắt nhìn ra ngoài khung cửa sổ, trời âm u u ám, ánh nhìn trong mắt ta dần kiên định.
“Đi về phía nam thành, tới khu ổ chuột loạn lạc nhất, nơi chẳng ai thèm đặt chân đến.”
“Nơi ấy tuy nghèo, nhưng không có người của Thẩm gia.”
“Chúng ta sẽ lập một ‘Thiên Ty Các’ thật sự thuộc về chính mình tại nơi đó.”
Ngay lúc ấy, ta bỗng cảm nhận được nơi ngực truyền đến một trận nóng rát.
Ta theo bản năng đưa tay chạm vào, phát hiện đó chính là mảnh vụn của viên Thanh Tâm Đan mà ta đã nhặt từ mặt đất sau khi Cố Trường Uyên rời đi.
Tuy đan dược đã vỡ, nhưng dường như linh tính vẫn còn, khi đầu ngón tay ta chạm đến, một luồng khí tức yếu ớt mà ấm áp liền chảy dọc theo kinh mạch, lan khắp tứ chi bách hải.
Ta khẽ ngẩn người.
Đây là… linh lực?
Cố Trường Uyên, viên “độc dược” ngươi để lại, chẳng lẽ lại trở thành cơ duyên giúp ta trỗi dậy?
Ta siết chặt mảnh đan trong tay, trong lòng dâng lên một luồng lực lượng chưa từng có.
“Đi thôi, Xuân Đào.”
“Vở kịch hay, giờ mới mở màn.”
Chúng ta một đoàn người, dưới ánh mắt dõi theo đầy khinh khỉnh của Thẩm Vân Khê, rầm rộ rời khỏi biệt viện Thẩm gia, thẳng hướng khu ổ chuột nam thành đầy hiểm nguy và thử thách.
Mà ta cũng biết, kể từ khoảnh khắc đó, thứ nữ rụt rè nhún nhường mang tên Thẩm Thiên Ý, đã chết rồi.
Kẻ còn sống, là Thẩm Thiên Ý – người sẽ khuấy đảo phong vân nơi kinh thành.
Khu ổ chuột phía nam thành, còn hỗn loạn hơn ta tưởng tượng.
Không khí tràn ngập mùi hôi thối của xác rữa và rác rưởi, đường phố hẹp nhỏ chen chúc những kẻ ăn xin và lưu dân rách rưới.
Chúng ta mang hành lý bước đi trên phố, lập tức trở thành tiêu điểm của vô số ánh mắt dòm ngó đầy ngờ vực lẫn tà ý.
Dù ai nấy đều chật vật, nhưng trên người vẫn còn nguyên vẹn vài phần sạch sẽ, đặc biệt là mấy vị thợ thêu, tuy mặt mũi có thương tích, nhưng khí chất cao quý không thể nào giấu được.
Trong mắt đám người nơi đây, chúng ta chẳng khác gì một bầy dê béo chờ mổ.
“Tiểu thư, nơi này… nơi này thực sự có thể làm ăn sao?”
Xuân Đào nhìn những căn nhà xiêu vẹo và rác rưởi khắp đường, trong giọng tràn đầy lo lắng.
Ta không trả lời, chỉ lặng lẽ bước tiếp với ánh nhìn kiên quyết.
Ta đã tra xét kỹ càng, tuy nam thành hỗn tạp, nhưng cũng có ưu điểm riêng.
Ở đây, tiền thuê rẻ. Người dân nơi này dù nghèo, nhưng không phải là không có lòng yêu cái đẹp.
Chỉ cần còn lòng ham mộ cái đẹp, tức là còn thị trường của ta.
Ta dừng bước trước một kho hàng bỏ hoang nằm ở góc đường vắng vẻ, diện tích không lớn nhưng vẫn khá thoáng đãng.
Nơi này từng là một xưởng nhuộm, vì kinh doanh thất bại mà đóng cửa.
Tuy cũ nát, nhưng được cái rộng rãi, phía sau còn có một sân nhỏ, vừa vặn có thể cải tạo làm phòng thêu.
Ta tìm đến chủ đất – một nam nhân trung niên mặt mũi hung hãn, nét mặt dữ dằn.
“Nơi rách nát thế này, ngươi thật muốn thuê?”
Chủ nhà quan sát ta từ đầu đến chân, trong mắt lộ vẻ nghi ngờ.
“Một tháng mười lượng bạc, không mặc cả.”
Giá ấy, đối với khu ổ chuột mà nói, chẳng khác nào giá trên trời.
Xuân Đào vừa định lên tiếng phản bác, ta đã giơ tay ngăn lại.
“Được.”
Ta trực tiếp móc từ trong người ra năm mươi lượng bạc, đặt lên bàn.
“Đây là tiền thuê nửa năm, khỏi thối.”
Mắt chủ nhà sáng rực, lập tức gom bạc cất kỹ, ném chìa khóa cho ta rồi cười hề hề chạy mất.
Xuân Đào đau lòng đến giậm chân thình thịch: “Tiểu thư, chúng ta làm gì còn bao nhiêu bạc nữa đâu!”
“Tiền là để kiếm, không phải để dè.”
Ta nhìn kho hàng trống rỗng trước mắt, mà trong lòng dường như đã thấy nơi này phồn hoa náo nhiệt.
“Mọi người nghe ta nói.”
Ta xoay người lại, đối mặt với hơn mười vị thợ thêu đang mệt mỏi phía sau.
“Nơi đây, từ nay sẽ là nhà mới của chúng ta.”
“Tuy giờ còn hoang tàn, nhưng chỉ cần chúng ta đồng lòng, nơi này nhất định sẽ trở thành tiệm thêu danh chấn kinh thành.”
“Từ hôm nay trở đi, chúng ta không còn là phụ thuộc của Thẩm gia nữa, mà là thợ thêu tự lập.”
“Ta hứa, chỉ cần các ngươi nguyện ý theo ta, ta tuyệt đối sẽ không để các ngươi chịu đói.”
Có lẽ là bị khí thế của ta lay động, hoặc cũng vì các nàng đã không còn đường lui, từng người từng người đều nhẹ nhàng gật đầu.
Những ngày kế tiếp, chúng ta bắt đầu cuộc đại tẩy trần điên cuồng.
Chúng ta dọn sạch đống rác rưởi trong kho, vá lại mái dột, lại từ chợ đồ cũ mua về mấy bộ bàn ghế.
Tuy vẫn còn đơn sơ, nhưng ít ra cũng giống một nơi có thể làm ăn.
Ngay khi chúng ta sắp sửa khai trương, tai họa lại kéo đến.